古诗词

和礼部苏尚书稚栝

韦骧

渊明植五柳,万古清风传。yuān míng zhí wǔ liǔ,wàn gǔ qīng fēng chuán。
子猷种修竹,幽况亦飘然。zi yóu zhǒng xiū zhú,yōu kuàng yì piāo rán。
峥嵘韩退之,甘受庭楸牵。zhēng róng hán tuì zhī,gān shòu tíng qiū qiān。
由来高爽姿,气欲凌云烟。yóu lái gāo shuǎng zī,qì yù líng yún yān。
嗜好脱凡近,孰能窥后先。shì hǎo tuō fán jìn,shú néng kuī hòu xiān。
岳岳尚书公,声华天下贤。yuè yuè shàng shū gōng,shēng huá tiān xià xián。
仪曹经昼闲,春日方暄妍。yí cáo jīng zhòu xián,chūn rì fāng xuān yán。
不思葩花妖,惟喜操节坚。bù sī pā huā yāo,wéi xǐ cāo jié jiān。
呼工斩恶木,买松种堂前。hū gōng zhǎn è mù,mǎi sōng zhǒng táng qián。
培溉劳朝夕,霜雪期千年。péi gài láo cháo xī,shuāng xuě qī qiān nián。
北垣有馀地,虚锸徒自怜。běi yuán yǒu yú dì,xū chā tú zì lián。
名卿送珍材,类至诚所缘。míng qīng sòng zhēn cái,lèi zhì chéng suǒ yuán。
稚栝仅逾尺,标致怀参天。zhì guā jǐn yú chǐ,biāo zhì huái cān tiān。
拱把念所养,扶持必周旋。gǒng bǎ niàn suǒ yǎng,fú chí bì zhōu xuán。
孤根旧土随,不使知其迁。gū gēn jiù tǔ suí,bù shǐ zhī qí qiān。
逡巡十旬浃,生意何鲜鲜。qūn xún shí xún jiā,shēng yì hé xiān xiān。
栋梁他日功,顾遇此辰偏。dòng liáng tā rì gōng,gù yù cǐ chén piān。
清诗为题品,光芒耀星躔。qīng shī wèi tí pǐn,guāng máng yào xīng chán。
栝荣诗不朽,流芳共绵延。guā róng shī bù xiǔ,liú fāng gòng mián yán。
后来戒剪伐,当继甘棠篇。hòu lái jiè jiǎn fá,dāng jì gān táng piān。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

感兴

韦骧

富贵功名岂足邀,鹪鹏所得各逍遥。fù guì gōng míng qǐ zú yāo,jiāo péng suǒ dé gè xiāo yáo。
古今多少难齐事,烛理都如见睍消。gǔ jīn duō shǎo nán qí shì,zhú lǐ dōu rú jiàn xiàn xiāo。

忆梅二首

韦骧

去年幽谷探寒梅,把酒曾将累句催。qù nián yōu gǔ tàn hán méi,bǎ jiǔ céng jiāng lèi jù cuī。
不意今年行海角,玉英开尽未归来。bù yì jīn nián xíng hǎi jiǎo,yù yīng kāi jǐn wèi guī lái。

忆梅二首

韦骧

向来踏雪旧枝旁,指日相期折素香。xiàng lái tà xuě jiù zhī páng,zhǐ rì xiāng qī zhé sù xiāng。
可是去春吟太苦,闇招离别间清狂。kě shì qù chūn yín tài kǔ,àn zhāo lí bié jiān qīng kuáng。

自宝丰镇移红蕉于永阳后圃

韦骧

为爱红蕉品格殊,移根千里涉崎岖。wèi ài hóng jiāo pǐn gé shū,yí gēn qiān lǐ shè qí qū。
不知今岁秋阳里,能有丹心似旧无。bù zhī jīn suì qiū yáng lǐ,néng yǒu dān xīn shì jiù wú。

探后园桃花二首

韦骧

忆对残花邀客醉,留连花下惜芳辰。yì duì cán huā yāo kè zuì,liú lián huā xià xī fāng chén。
而今只待微红露,便向枝头觅旧春。ér jīn zhǐ dài wēi hóng lù,biàn xiàng zhī tóu mì jiù chūn。

探后园桃花二首

韦骧

藉草开樽往兴深,摇花落盏十分斟。jí cǎo kāi zūn wǎng xīng shēn,yáo huā luò zhǎn shí fēn zhēn。
当时已有今年约,肯放花残负赏心。dāng shí yǐ yǒu jīn nián yuē,kěn fàng huā cán fù shǎng xīn。

春思五首

韦骧

庭前弱柳黄金线,池畔新苔绿玉钱。tíng qián ruò liǔ huáng jīn xiàn,chí pàn xīn tái lǜ yù qián。
可是燕鸿恋韶景,犹将健羽度晴天。kě shì yàn hóng liàn sháo jǐng,yóu jiāng jiàn yǔ dù qíng tiān。

春思五首

韦骧

香心夭艳尚包藏,蜂蝶优游苦未忙。xiāng xīn yāo yàn shàng bāo cáng,fēng dié yōu yóu kǔ wèi máng。
何处纸鸢飞白昼,几家归燕认雕梁。hé chù zhǐ yuān fēi bái zhòu,jǐ jiā guī yàn rèn diāo liáng。

春思五首

韦骧

青烟拂拂扑晴晖,帘幕无风永日垂。qīng yān fú fú pū qíng huī,lián mù wú fēng yǒng rì chuí。
不恨离人归不早,只疑春色故相欺。bù hèn lí rén guī bù zǎo,zhǐ yí chūn sè gù xiāng qī。

春思五首

韦骧

近来碧瓦减朝霜,春意垂垂满众芳。jìn lái bì wǎ jiǎn cháo shuāng,chūn yì chuí chuí mǎn zhòng fāng。
未睹花光照庭榭,且看草色绕池塘。wèi dǔ huā guāng zhào tíng xiè,qiě kàn cǎo sè rào chí táng。

春思五首

韦骧

半惨半舒云外日,似无似有水边风。bàn cǎn bàn shū yún wài rì,shì wú shì yǒu shuǐ biān fēng。
羁愁不为阳和减,只恐因春绿鬓空。jī chóu bù wèi yáng hé jiǎn,zhǐ kǒng yīn chūn lǜ bìn kōng。

和仲远留题方锐长老方丈

韦骧

当知迷悟不相因,举手如何拂鉴尘。dāng zhī mí wù bù xiāng yīn,jǔ shǒu rú hé fú jiàn chén。
试问禅翁住方丈,近来多少晚参人。shì wèn chán wēng zhù fāng zhàng,jìn lái duō shǎo wǎn cān rén。

又和仲远答锐长老二首

韦骧

庭柏经霜色半黄,暂安禅室意阳阳。tíng bǎi jīng shuāng sè bàn huáng,zàn ān chán shì yì yáng yáng。
高怀洞见人间世,凫鹤纷纷自短长。gāo huái dòng jiàn rén jiān shì,fú hè fēn fēn zì duǎn zhǎng。

又和仲远答锐长老二首

韦骧

山前旌剑弄晴光,瞻谒裴回殿角香。shān qián jīng jiàn nòng qíng guāng,zhān yè péi huí diàn jiǎo xiāng。
却坐灵堂问禅伯,莫持迂论作金汤。què zuò líng táng wèn chán bó,mò chí yū lùn zuò jīn tāng。

离丹阳

韦骧

人从北固山前去,云水苍茫日向西。rén cóng běi gù shān qián qù,yún shuǐ cāng máng rì xiàng xī。
今夜渡江何处宿,杨花落尽子规啼。jīn yè dù jiāng hé chù sù,yáng huā luò jǐn zi guī tí。