古诗词

谗龙

韦骧

退之昔日谗风伯,今日吾友谗应龙。tuì zhī xī rì chán fēng bó,jīn rì wú yǒu chán yīng lóng。
应龙闻之两耳卓,急卷海水飞长空。yīng lóng wén zhī liǎng ěr zhuó,jí juǎn hǎi shuǐ fēi zhǎng kōng。
阴云曀曀为后先,变化赫日成昏曚。yīn yún yì yì wèi hòu xiān,biàn huà hè rì chéng hūn méng。
田间槁穗有生意,虢子属纩卢医逢。tián jiān gǎo suì yǒu shēng yì,guó zi shǔ kuàng lú yī féng。
望霓万口动一喜,往往备赛求豜豵。wàng ní wàn kǒu dòng yī xǐ,wǎng wǎng bèi sài qiú jiān zōng。
顷之气象复舒霁,飘洒尚不遭溟蒙。qǐng zhī qì xiàng fù shū jì,piāo sǎ shàng bù zāo míng méng。
龙乎奚尔不努力,遽若有禀还收踪。lóng hū xī ěr bù nǔ lì,jù ruò yǒu bǐng hái shōu zōng。
天岂虐斯民,不欲为年丰。tiān qǐ nüè sī mín,bù yù wèi nián fēng。
林林未必皆咎戾,必有任责当其凶。lín lín wèi bì jiē jiù lì,bì yǒu rèn zé dāng qí xiōng。
蕲君勿龙谗,谗龙非无从。qí jūn wù lóng chán,chán lóng fēi wú cóng。
旱乾水溢各有召,应答不谬如洪钟。hàn qián shuǐ yì gè yǒu zhào,yīng dá bù miù rú hóng zhōng。
昭昭之鉴明且威,讵敢旷久而忘功。zhāo zhāo zhī jiàn míng qiě wēi,jù gǎn kuàng jiǔ ér wàng gōng。
一欲窃弄权,滂霈私群农。yī yù qiè nòng quán,pāng pèi sī qún nóng。
震怒起旋踵,菹醢灾谁躬。zhèn nù qǐ xuán zhǒng,jū hǎi zāi shuí gōng。
慎无凝土像夭矫,昼夜狂舞青衣童。shèn wú níng tǔ xiàng yāo jiǎo,zhòu yè kuáng wǔ qīng yī tóng。
精诚修警感毕听,朝暮膏泽盈寰中。jīng chéng xiū jǐng gǎn bì tīng,cháo mù gāo zé yíng huán zhōng。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

云木气氤氲,风光日日新。yún mù qì yīn yūn,fēng guāng rì rì xīn。
丰谣随五马,来此听班春。fēng yáo suí wǔ mǎ,lái cǐ tīng bān chūn。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

凿渠疏白石,绕槛走清泉。záo qú shū bái shí,rào kǎn zǒu qīng quán。
不为流觞醉,来当涤万缘。bù wèi liú shāng zuì,lái dāng dí wàn yuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

晋王曾此隐,释子住何年。jìn wáng céng cǐ yǐn,shì zi zhù hé nián。
泉石无今古,图经有后先。quán shí wú jīn gǔ,tú jīng yǒu hòu xiān。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

有意寻幽胜,跻攀固所怀。yǒu yì xún yōu shèng,jī pān gù suǒ huái。
如今岭路稳,鞍马不须回。rú jīn lǐng lù wěn,ān mǎ bù xū huí。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

架巘及依崖,轩窗次第开。jià yǎn jí yī yá,xuān chuāng cì dì kāi。
等为方外客,于此更清怀。děng wèi fāng wài kè,yú cǐ gèng qīng huái。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

岌岌淩霄汉,风传宝阁香。jí jí líng xiāo hàn,fēng chuán bǎo gé xiāng。
三朝神翰在,奎壁夜交光。sān cháo shén hàn zài,kuí bì yè jiāo guāng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

笔力真奇伟,磨崖几百年。bǐ lì zhēn qí wěi,mó yá jǐ bǎi nián。
勿嫌人贵耳,此学世无传。wù xián rén guì ěr,cǐ xué shì wú chuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

宫相湮沦久,兹泉日夜生。gōng xiāng yān lún jiǔ,zī quán rì yè shēng。
泉存人不见,空复著虚名。quán cún rén bù jiàn,kōng fù zhù xū míng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

殿角滀泓澄,源高登地灵。diàn jiǎo chù hóng chéng,yuán gāo dēng dì líng。
老僧来洗钵,不畏白龙腥。lǎo sēng lái xǐ bō,bù wèi bái lóng xīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

诘曲小轩斜,酴醾一架遮。jí qū xiǎo xuān xié,tú mí yī jià zhē。
春风零落后,浑似雨天花。chūn fēng líng luò hòu,hún shì yǔ tiān huā。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

踏石穿林去,披云就坐来。tà shí chuān lín qù,pī yún jiù zuò lái。
禅翁寂乐地,猿鸟肯相猜。chán wēng jì lè dì,yuán niǎo kěn xiāng cāi。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

小蹊回石角,缔构倚山腰。xiǎo qī huí shí jiǎo,dì gòu yǐ shān yāo。
一片幽栖地,谁令便可招。yī piàn yōu qī dì,shuí lìng biàn kě zhāo。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

石洞何年有,名传事或非。shí dòng hé nián yǒu,míng chuán shì huò fēi。
那知为雨后,却向此中归。nà zhī wèi yǔ hòu,què xiàng cǐ zhōng guī。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

松竹繁阴满,峰峦秀色并。sōng zhú fán yīn mǎn,fēng luán xiù sè bìng。
暑风从此度,别是一般清。shǔ fēng cóng cǐ dù,bié shì yī bān qīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

竹里藏深井,栏镌大历春。zhú lǐ cáng shēn jǐng,lán juān dà lì chūn。
不知开凿后,几过炼丹人。bù zhī kāi záo hòu,jǐ guò liàn dān rén。