古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

乍归九首

刘克庄

架书多散乱,信手偶拈开。jià shū duō sàn luàn,xìn shǒu ǒu niān kāi。
匹似前生读,茫然记不来。pǐ shì qián shēng dú,máng rán jì bù lái。

乍归九首

刘克庄

手种梅无恙,苍苔满树身。shǒu zhǒng méi wú yàng,cāng tái mǎn shù shēn。
可怜开较早,不待远归人。kě lián kāi jiào zǎo,bù dài yuǎn guī rén。

乍归九首

刘克庄

格力穷方进,功夫老始知。gé lì qióng fāng jìn,gōng fū lǎo shǐ zhī。
尽教人贬驳,唤作岭南诗。jǐn jiào rén biǎn bó,huàn zuò lǐng nán shī。

题坡公赠郑介夫诗三首

刘克庄

玉座见图叹,累累菜色民。yù zuò jiàn tú tàn,lèi lèi cài sè mín。
如何崔白辈,只写蔡奴真。rú hé cuī bái bèi,zhǐ xiě cài nú zhēn。

题坡公赠郑介夫诗三首

刘克庄

向来与相国,投分自钟山。xiàng lái yǔ xiāng guó,tóu fēn zì zhōng shān。
不入翘材馆,甘为老抱关。bù rù qiào cái guǎn,gān wèi lǎo bào guān。

题坡公赠郑介夫诗三首

刘克庄

下吏语尤硬,投荒身转轻。xià lì yǔ yóu yìng,tóu huāng shēn zhuǎn qīng。
不然玉局老,肯唤作先生。bù rán yù jú lǎo,kěn huàn zuò xiān shēng。

夜登甘露山二首

刘克庄

小家三两户,荒巘万千重。xiǎo jiā sān liǎng hù,huāng yǎn wàn qiān zhòng。
有月犬时吠,无人泉自舂。yǒu yuè quǎn shí fèi,wú rén quán zì chōng。

夜登甘露山二首

刘克庄

月落宿禽起,幽人殊未回。yuè luò sù qín qǐ,yōu rén shū wèi huí。
不知何处磬,迢递过山来。bù zhī hé chù qìng,tiáo dì guò shān lái。

跋某人诗卷

刘克庄

元祐赋律古,熙宁经义新。yuán yòu fù lǜ gǔ,xī níng jīng yì xīn。
请君忙改艺,诗好误终身。qǐng jūn máng gǎi yì,shī hǎo wù zhōng shēn。

离郡五绝

刘克庄

自伤临郡浅,有愧在民深。zì shāng lín jùn qiǎn,yǒu kuì zài mín shēn。
稽首文公庙,由唐直至今。jī shǒu wén gōng miào,yóu táng zhí zhì jīn。

离郡五绝

刘克庄

既收其印绶,犹送以车船。jì shōu qí yìn shòu,yóu sòng yǐ chē chuán。
回首柱下史,江边更可怜。huí shǒu zhù xià shǐ,jiāng biān gèng kě lián。

离郡五绝

刘克庄

昨日专城守,今朝失国人。zuó rì zhuān chéng shǒu,jīn cháo shī guó rén。
乾坤如许大,无地著孤臣。qián kūn rú xǔ dà,wú dì zhù gū chén。

离郡五绝

刘克庄

赫赫戎衣定,区区扣马非。hè hè róng yī dìng,qū qū kòu mǎ fēi。
如何孤竹子,嫌粟不嫌薇。rú hé gū zhú zi,xián sù bù xián wēi。

离郡五绝

刘克庄

丘笔郑克段,轲言象爱兄。qiū bǐ zhèng kè duàn,kē yán xiàng ài xiōng。
回天力不足,削地罚犹轻。huí tiān lì bù zú,xuē dì fá yóu qīng。

唐子西故居二首

刘克庄

一州两迁客,无地顿奇材。yī zhōu liǎng qiān kè,wú dì dùn qí cái。
方送端明去,还迎博士来。fāng sòng duān míng qù,hái yíng bó shì lái。