古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

豫章沟二首

刘克庄

沟水泠泠草树香,独穿支径入垂杨。gōu shuǐ líng líng cǎo shù xiāng,dú chuān zhī jìng rù chuí yáng。
荠花满地无人见,唯有山蜂度短墙。jì huā mǎn dì wú rén jiàn,wéi yǒu shān fēng dù duǎn qiáng。

豫章沟二首

刘克庄

野店萧萧掩竹门,岸沙犹记履綦痕。yě diàn xiāo xiāo yǎn zhú mén,àn shā yóu jì lǚ qí hén。
东风枉是吹花急,绿尽平芜却断魂。dōng fēng wǎng shì chuī huā jí,lǜ jǐn píng wú què duàn hún。

题寺壁二首

刘克庄

柏子熏衣眉晕销,女垣榆影冷萧萧。bǎi zi xūn yī méi yūn xiāo,nǚ yuán yú yǐng lěng xiāo xiāo。
屏山一枕游方梦,横锡飘然过石桥。píng shān yī zhěn yóu fāng mèng,héng xī piāo rán guò shí qiáo。

题寺壁二首

刘克庄

素练宽裁白社衣,普陀烟里现幽姿。sù liàn kuān cái bái shè yī,pǔ tuó yān lǐ xiàn yōu zī。
日长读彻楞伽了,闲折柑花供祖师。rì zhǎng dú chè léng gā le,xián zhé gān huā gōng zǔ shī。

西山

刘克庄

绝顶遥知有隐君,餐芝种术鹿为群。jué dǐng yáo zhī yǒu yǐn jūn,cān zhī zhǒng shù lù wèi qún。
多应午灶茶烟起,山下看来是白云。duō yīng wǔ zào chá yān qǐ,shān xià kàn lái shì bái yún。

宫词四首

刘克庄

出海新蟾玉半钩,风翻荷荡起栖鸥。chū hǎi xīn chán yù bàn gōu,fēng fān hé dàng qǐ qī ōu。
女郎定有穿针约,偷看明河记立秋。nǚ láng dìng yǒu chuān zhēn yuē,tōu kàn míng hé jì lì qiū。

宫词四首

刘克庄

凉殿吹笙露满天,木犀花发月初圆。liáng diàn chuī shēng lù mǎn tiān,mù xī huā fā yuè chū yuán。
君王少御珊瑚枕,多就宫人玉臂眠。jūn wáng shǎo yù shān hú zhěn,duō jiù gōng rén yù bì mián。

宫词四首

刘克庄

一夜秋风入碧梧,蝉声永巷月华孤。yī yè qiū fēng rù bì wú,chán shēng yǒng xiàng yuè huá gū。
几回梦里羊车过,又是银床转辘轳。jǐ huí mèng lǐ yáng chē guò,yòu shì yín chuáng zhuǎn lù lú。

宫词四首

刘克庄

先帝宫人总道妆,遥瞻陵柏泪成行。xiān dì gōng rén zǒng dào zhuāng,yáo zhān líng bǎi lèi chéng xíng。
旧恩恰似蔷薇水,滴在罗衣到死香。jiù ēn qià shì qiáng wēi shuǐ,dī zài luó yī dào sǐ xiāng。

秋风

刘克庄

黄叶萧萧忽满街,独骑瘦马豫章台。huáng yè xiāo xiāo hū mǎn jiē,dú qí shòu mǎ yù zhāng tái。
莫将宋玉心中事,吹向潘郎鬓畔来。mò jiāng sòng yù xīn zhōng shì,chuī xiàng pān láng bìn pàn lái。

跋小寺旧题

刘克庄

禅几曾陪白氎巾,柑花似雪斗芳新。chán jǐ céng péi bái dié jīn,gān huā shì xuě dòu fāng xīn。
而今柑子圆如弹,不见浇花供佛人。ér jīn gān zi yuán rú dàn,bù jiàn jiāo huā gōng fú rén。

忆殇女

刘克庄

灵照羁魂章水西,冷风残雪古招提。líng zhào jī hún zhāng shuǐ xī,lěng fēng cán xuě gǔ zhāo tí。
老怀已作空花看,更把楞严晓病妻。lǎo huái yǐ zuò kōng huā kàn,gèng bǎ léng yán xiǎo bìng qī。

报恩寺

刘克庄

一抹斜阳上缭垣,芫花满地柏阴繁。yī mǒ xié yáng shàng liáo yuán,yán huā mǎn dì bǎi yīn fán。
城中客子闻钟去,独立空山听断猿。chéng zhōng kè zi wén zhōng qù,dú lì kōng shān tīng duàn yuán。

归至武阳渡作

刘克庄

夹岸盲风扫楝花,高城已近被云遮。jiā àn máng fēng sǎo liàn huā,gāo chéng yǐ jìn bèi yún zhē。
遮时留取城西塔,篷底归人要认家。zhē shí liú qǔ chéng xī tǎ,péng dǐ guī rén yào rèn jiā。

舟中寄景建

刘克庄

低篷小雨梦残时,忽忆同寻楚老祠。dī péng xiǎo yǔ mèng cán shí,hū yì tóng xún chǔ lǎo cí。
夜过丰城占斗气,想公别后有新诗。yè guò fēng chéng zhàn dòu qì,xiǎng gōng bié hòu yǒu xīn shī。