古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

冬暖海棠盛开三绝

刘克庄

败荷折蓼溪村景,黄叶青苔野老家。bài hé zhé liǎo xī cūn jǐng,huáng yè qīng tái yě lǎo jiā。
赖有海棠相暖热,小春重放一番花。lài yǒu hǎi táng xiāng nuǎn rè,xiǎo chūn zhòng fàng yī fān huā。

冬暖海棠盛开三绝

刘克庄

少为紫陌看花郎,岁晚维摩住病坊。shǎo wèi zǐ mò kàn huā láng,suì wǎn wéi mó zhù bìng fāng。
忽被彩云瞒老眼,错呼青女作红娘。hū bèi cǎi yún mán lǎo yǎn,cuò hū qīng nǚ zuò hóng niáng。

冬暖海棠盛开三绝

刘克庄

当年手种满河阳,人树而今各老苍。dāng nián shǒu zhǒng mǎn hé yáng,rén shù ér jīn gè lǎo cāng。
谁向棠阴遗老说,潘郎不是旧潘郎。shuí xiàng táng yīn yí lǎo shuō,pān láng bù shì jiù pān láng。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

孔明筹笔即天威,谢傅围棋亦事机。kǒng míng chóu bǐ jí tiān wēi,xiè fù wéi qí yì shì jī。
武骑散群望洋退,佛狸忍渴饮溲归。wǔ qí sàn qún wàng yáng tuì,fú lí rěn kě yǐn sōu guī。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

剪称名将岂其然,汲汲惟求宅与田。jiǎn chēng míng jiāng qǐ qí rán,jí jí wéi qiú zhái yǔ tián。
见说淮兵殊死战,相公喝犒是私钱。jiàn shuō huái bīng shū sǐ zhàn,xiāng gōng hē kào shì sī qián。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

活俘万户虏无酋,拔寨宵奔黑祲收。huó fú wàn hù lǔ wú qiú,bá zhài xiāo bēn hēi jìn shōu。
不用偏师追出塞,杀胡林只在扬州。bù yòng piān shī zhuī chū sāi,shā hú lín zhǐ zài yáng zhōu。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

东南立国惟王谢,西北筹边只范韩。dōng nán lì guó wéi wáng xiè,xī běi chóu biān zhǐ fàn hán。
公不衮衣假黄钺,吾能右衽更巍冠。gōng bù gǔn yī jiǎ huáng yuè,wú néng yòu rèn gèng wēi guān。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

君亲一念与天通,麾下人人可即戎。jūn qīn yī niàn yǔ tiān tōng,huī xià rén rén kě jí róng。
岂敢全躯顾妻子,相公将母在军中。qǐ gǎn quán qū gù qī zi,xiāng gōng jiāng mǔ zài jūn zhōng。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

将谓长淮已荡平,岂知什堑又颠坑。jiāng wèi zhǎng huái yǐ dàng píng,qǐ zhī shén qiàn yòu diān kēng。
从今莫近他城子,怕有南人夜斫营。cóng jīn mò jìn tā chéng zi,pà yǒu nán rén yè zhuó yíng。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

清野都无寸草留,暴师塞下欲何求。qīng yě dōu wú cùn cǎo liú,bào shī sāi xià yù hé qiú。
东风借便天亡敌,春水方生早去休。dōng fēng jiè biàn tiān wáng dí,chūn shuǐ fāng shēng zǎo qù xiū。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

羽檄联翩趣募兵,单枪一剑觅功名。yǔ xí lián piān qù mù bīng,dān qiāng yī jiàn mì gōng míng。
健儿争欲趋淮阃,宣相相看若父兄。jiàn ér zhēng yù qū huái kǔn,xuān xiāng xiāng kàn ruò fù xiōng。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

残党分兵尽扑除,游魂多不返穹庐。cán dǎng fēn bīng jǐn pū chú,yóu hún duō bù fǎn qióng lú。
肃清执至龙颜喜,又奏淮西有捷书。sù qīng zhí zhì lóng yán xǐ,yòu zòu huái xī yǒu jié shū。

凯歌十首呈贾枢使

刘克庄

自古勋名勒鼎彝,老于文学即今谁。zì gǔ xūn míng lēi dǐng yí,lǎo yú wén xué jí jīn shuí。
腐儒尚可军马司,试作平淮第二碑。fǔ rú shàng kě jūn mǎ sī,shì zuò píng huái dì èr bēi。

诸家牡丹已谢小圃忽开两朵皆大如斗戏题二绝

刘克庄

地荒岂有雕栏护,日烈元无绣幕遮。dì huāng qǐ yǒu diāo lán hù,rì liè yuán wú xiù mù zhē。
九十种俱开谢了,末稍开到后村花。jiǔ shí zhǒng jù kāi xiè le,mò shāo kāi dào hòu cūn huā。

诸家牡丹已谢小圃忽开两朵皆大如斗戏题二绝

刘克庄

踏青人被色香迷,击壤翁看蓓蕾知。tà qīng rén bèi sè xiāng mí,jī rǎng wēng kàn bèi lěi zhī。
漏籍谱中无可恨,花开殿后未为迟。lòu jí pǔ zhōng wú kě hèn,huā kāi diàn hòu wèi wèi chí。