古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

武冈叶使君寄诗次韵二首

刘克庄

词客纷纷载后车,谁能远寄病相如。cí kè fēn fēn zài hòu chē,shuí néng yuǎn jì bìng xiāng rú。
双旌已拜湖南牧,尺素犹题岭外书。shuāng jīng yǐ bài hú nán mù,chǐ sù yóu tí lǐng wài shū。
诗句骑驴游蜀后,情怀赋鵩吊湘馀。shī jù qí lǘ yóu shǔ hòu,qíng huái fù fú diào xiāng yú。
似闻阖郡春风暖,便拟移家占籍居。shì wén hé jùn chūn fēng nuǎn,biàn nǐ yí jiā zhàn jí jū。

武冈叶使君寄诗次韵二首

刘克庄

北戍逢君岁建寅,岂知今作落南人。běi shù féng jūn suì jiàn yín,qǐ zhī jīn zuò luò nán rén。
瘴来客病邻山鬼,舶去乡书托海神。zhàng lái kè bìng lín shān guǐ,bó qù xiāng shū tuō hǎi shén。
目送飞鸢偏恋土,梦随画隼共行春。mù sòng fēi yuān piān liàn tǔ,mèng suí huà sǔn gòng xíng chūn。
谢家兄弟如双璧,交契宁非有宿因。xiè jiā xiōng dì rú shuāng bì,jiāo qì níng fēi yǒu sù yīn。

即事

刘克庄

峤南气候异中州,多病谁令作远游。jiào nán qì hòu yì zhōng zhōu,duō bìng shuí lìng zuò yuǎn yóu。
瘴土不因梅亦湿,飓风能变夏为秋。zhàng tǔ bù yīn méi yì shī,jù fēng néng biàn xià wèi qiū。
方眠坏絮俄敷簟,已著轻絺又索裘。fāng mián huài xù é fū diàn,yǐ zhù qīng chī yòu suǒ qiú。
自叹幻身非铁石,天涯岂得久淹留。zì tàn huàn shēn fēi tiě shí,tiān yá qǐ dé jiǔ yān liú。

送陶仁父

刘克庄

自古送行情味恶,君行快似泛仙槎。zì gǔ sòng xíng qíng wèi è,jūn xíng kuài shì fàn xiān chá。
新班人少先投卷,下水船轻易到家。xīn bān rén shǎo xiān tóu juǎn,xià shuǐ chuán qīng yì dào jiā。
南浦不堪看草色,西湖尚可及荷花。nán pǔ bù kān kàn cǎo sè,xī hú shàng kě jí hé huā。
诸公若问栖栖者,为说吟诗两鬓华。zhū gōng ruò wèn qī qī zhě,wèi shuō yín shī liǎng bìn huá。

栽竹

刘克庄

借居未定先栽竹,为爱疏声与薄阴。jiè jū wèi dìng xiān zāi zhú,wèi ài shū shēng yǔ báo yīn。
一日暂无能鄙吝,数竿虽少亦萧森。yī rì zàn wú néng bǐ lìn,shù gān suī shǎo yì xiāo sēn。
窗间对了添诗料,郭外移来费俸金。chuāng jiān duì le tiān shī liào,guō wài yí lái fèi fèng jīn。
自笑明年何处在,虚檐风至且披襟。zì xiào míng nián hé chù zài,xū yán fēng zhì qiě pī jīn。

千山观

刘克庄

西巘林峦擅一城,渺然飞观入青冥。xī yǎn lín luán shàn yī chéng,miǎo rán fēi guān rù qīng míng。
于湖数字题华栋,阳朔千山献画屏。yú hú shù zì tí huá dòng,yáng shuò qiān shān xiàn huà píng。
境胜小诗难写尽,天寒薄酒易吹醒。jìng shèng xiǎo shī nán xiě jǐn,tiān hán báo jiǔ yì chuī xǐng。
独游不恨无人语,满壑松声可细听。dú yóu bù hèn wú rén yǔ,mǎn hè sōng shēng kě xì tīng。

老大

刘克庄

老大重登聘士台,客怀牢落可曾开。lǎo dà zhòng dēng pìn shì tái,kè huái láo luò kě céng kāi。
临流往往看鸢堕,入署时时见马来。lín liú wǎng wǎng kàn yuān duò,rù shǔ shí shí jiàn mǎ lái。
有约青山何日去,无根白发是谁栽。yǒu yuē qīng shān hé rì qù,wú gēn bái fā shì shuí zāi。
自嫌不带功名骨,只合眠莎与坐苔。zì xián bù dài gōng míng gǔ,zhǐ hé mián shā yǔ zuò tái。

哭梁运管

刘克庄

忆共游山犹昨日,奄归白昼隔存亡。yì gòng yóu shān yóu zuó rì,yǎn guī bái zhòu gé cún wáng。
宅深外不知何病,医杂人争试一方。zhái shēn wài bù zhī hé bìng,yī zá rén zhēng shì yī fāng。
吊客伤心同沥酒,爱姬收泪各分香。diào kè shāng xīn tóng lì jiǔ,ài jī shōu lèi gè fēn xiāng。
淳熙丞相潭潭府,今日门庭冷似霜。chún xī chéng xiāng tán tán fǔ,jīn rì mén tíng lěng shì shuāng。

自用台字韵一首

刘克庄

脱了荷衣事将台,羁留又见岭梅开。tuō le hé yī shì jiāng tái,jī liú yòu jiàn lǐng méi kāi。
诗因癸水辰山作,讼自雷州电县来。shī yīn guǐ shuǐ chén shān zuò,sòng zì léi zhōu diàn xiàn lái。
架上书从人借读,墙边竹是俸移栽。jià shàng shū cóng rén jiè dú,qiáng biān zhú shì fèng yí zāi。
小窗睡起无情味,闲听饥禽啄砌苔。xiǎo chuāng shuì qǐ wú qíng wèi,xián tīng jī qín zhuó qì tái。

哭林晋之判官

刘克庄

去岁冲寒赴辟时,感君骑马远追随。qù suì chōng hán fù pì shí,gǎn jūn qí mǎ yuǎn zhuī suí。
一春不得梅花信,万里空题薤露诗。yī chūn bù dé méi huā xìn,wàn lǐ kōng tí xiè lù shī。
小简佩壶邀士友,大铛煮粥活流移。xiǎo jiǎn pèi hú yāo shì yǒu,dà dāng zhǔ zhōu huó liú yí。
平生二事尤堪记,应有名公与撰碑。píng shēng èr shì yóu kān jì,yīng yǒu míng gōng yǔ zhuàn bēi。

晓鸡

刘克庄

绛帻昂然韵节清,不因风雪废长鸣。jiàng zé áng rán yùn jié qīng,bù yīn fēng xuě fèi zhǎng míng。
初闻烟岫犹衔月,久听山城渐杀更。chū wén yān xiù yóu xián yuè,jiǔ tīng shān chéng jiàn shā gèng。
惊起征夫茅店梦,唤回老将玉关情。jīng qǐ zhēng fū máo diàn mèng,huàn huí lǎo jiāng yù guān qíng。
年来无复中宵舞,自笑功名一念轻。nián lái wú fù zhōng xiāo wǔ,zì xiào gōng míng yī niàn qīng。

戏书客舍

刘克庄

已去光阴挽不回,渐惊老态逼人来。yǐ qù guāng yīn wǎn bù huí,jiàn jīng lǎo tài bī rén lái。
决河犹有方堪塞,脱发应无术可栽。jué hé yóu yǒu fāng kān sāi,tuō fā yīng wú shù kě zāi。
圯戍宝藏惟檄草,南游稛载是诗材。yí shù bǎo cáng wéi xí cǎo,nán yóu kǔn zài shì shī cái。
客愁何物禁当得,聊向旗亭买一杯。kè chóu hé wù jìn dāng dé,liáo xiàng qí tíng mǎi yī bēi。

怀安道中

刘克庄

闽溪瘴岭客程赊,晓泊怀安喜近家。mǐn xī zhàng lǐng kè chéng shē,xiǎo pō huái ān xǐ jìn jiā。
大屋书旗夸酒米,小舟鸣橹竞鱼虾。dà wū shū qí kuā jiǔ mǐ,xiǎo zhōu míng lǔ jìng yú xiā。
溪移驿已临高岸,潮退帆多聚浅沙。xī yí yì yǐ lín gāo àn,cháo tuì fān duō jù qiǎn shā。
快著征衫鞭瘦马,要看二十里梅花。kuài zhù zhēng shān biān shòu mǎ,yào kàn èr shí lǐ méi huā。

真隐寺

刘克庄

出郭斜阳已在山,夜深乘月到江干。chū guō xié yáng yǐ zài shān,yè shēn chéng yuè dào jiāng gàn。
奴敲小店牢扃户,僧借虚堂径挂单。nú qiāo xiǎo diàn láo jiōng hù,sēng jiè xū táng jìng guà dān。
骇浪急回因胆薄,逆风小住为心宽。hài làng jí huí yīn dǎn báo,nì fēng xiǎo zhù wèi xīn kuān。
投床一枕潇湘梦,无柰霜钟苦唤残。tóu chuáng yī zhěn xiāo xiāng mèng,wú nài shuāng zhōng kǔ huàn cán。

挽方孚若寺丞二首

刘克庄

使君神隽似龙麟,行地飞空不可驯。shǐ jūn shén juàn shì lóng lín,xíng dì fēi kōng bù kě xùn。
诗里得朋卿与我,酒边争霸世无人。shī lǐ dé péng qīng yǔ wǒ,jiǔ biān zhēng bà shì wú rén。
宝钗去尽中年病,珠履来疏晚节贫。bǎo chāi qù jǐn zhōng nián bìng,zhū lǚ lái shū wǎn jié pín。
昔共诛茅听瀑处,溪云谷月亦悲辛。xī gòng zhū máo tīng pù chù,xī yún gǔ yuè yì bēi xīn。