古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

赠施道州二首

刘克庄

胡尘突过剑门关,西顾于今尚未宽。hú chén tū guò jiàn mén guān,xī gù yú jīn shàng wèi kuān。
早晚相如通僰道,苍皇子美问长安。zǎo wǎn xiāng rú tōng bó dào,cāng huáng zi měi wèn zhǎng ān。
拮据自笑营巢拙,枘凿明知合辙难。jié jù zì xiào yíng cháo zhuō,ruì záo míng zhī hé zhé nán。
纵有望乡楼百尺,淡烟衰草莫凭栏。zòng yǒu wàng xiāng lóu bǎi chǐ,dàn yān shuāi cǎo mò píng lán。

送杨彦极提刑二首

刘克庄

闽蜀相望万里遥,敢图斗垒屈魁杓。mǐn shǔ xiāng wàng wàn lǐ yáo,gǎn tú dòu lěi qū kuí biāo。
南州处士蒙殊礼,魏府牙兵不更骄。nán zhōu chù shì méng shū lǐ,wèi fǔ yá bīng bù gèng jiāo。
邦伯如今安得结,国人它日会思侨。bāng bó rú jīn ān dé jié,guó rén tā rì huì sī qiáo。
瓣香垂去犹精祷,果有甘霖溉旱苗。bàn xiāng chuí qù yóu jīng dǎo,guǒ yǒu gān lín gài hàn miáo。

送杨彦极提刑二首

刘克庄

绣斧翩翩向福唐,百城敛衽避风霜。xiù fǔ piān piān xiàng fú táng,bǎi chéng liǎn rèn bì fēng shuāng。
梦回桑下初何恋,手植棠阴故未忘。mèng huí sāng xià chū hé liàn,shǒu zhí táng yīn gù wèi wàng。
判笔有神皆可录,抄书无数即行装。pàn bǐ yǒu shén jiē kě lù,chāo shū wú shù jí xíng zhuāng。
从今病叟牢扃户,莫望严公访草堂。cóng jīn bìng sǒu láo jiōng hù,mò wàng yán gōng fǎng cǎo táng。

题陈霆诗卷

刘克庄

读它人作多遗恨,君似连城璧少瑕。dú tā rén zuò duō yí hèn,jūn shì lián chéng bì shǎo xiá。
楮叶国工如许刻,菖蒲灵物偶然花。chǔ yè guó gōng rú xǔ kè,chāng pú líng wù ǒu rán huā。
今无摩诘携同宿,后有荆公选百家。jīn wú mó jí xié tóng sù,hòu yǒu jīng gōng xuǎn bǎi jiā。
不惜矮窗残烛下,与将朱笔撷菁华。bù xī ǎi chuāng cán zhú xià,yǔ jiāng zhū bǐ xié jīng huá。

梦方孚若二首

刘克庄

仙鬼微茫果是非,不如辽鹤有归期。xiān guǐ wēi máng guǒ shì fēi,bù rú liáo hè yǒu guī qī。
铸成范蠡何嗟及,绣作平原未必知。zhù chéng fàn lí hé jiē jí,xiù zuò píng yuán wèi bì zhī。
歌扇舞裙风雨散,野田荒草古今悲。gē shàn wǔ qún fēng yǔ sàn,yě tián huāng cǎo gǔ jīn bēi。
可怜一觉寒窗梦,犹记联鞍出塞时。kě lián yī jué hán chuāng mèng,yóu jì lián ān chū sāi shí。

梦方孚若二首

刘克庄

寤寐中原独著鞭,往来绝域几餐毡。wù mèi zhōng yuán dú zhù biān,wǎng lái jué yù jǐ cān zhān。
封侯反出李蔡下,成佛却居灵运先。fēng hóu fǎn chū lǐ cài xià,chéng fú què jū líng yùn xiān。
八百里烹飨军炙,九千缣辇作碑钱。bā bǎi lǐ pēng xiǎng jūn zhì,jiǔ qiān jiān niǎn zuò bēi qián。
只今谁是田横客,回首荒丘一慨然。zhǐ jīn shuí shì tián héng kè,huí shǒu huāng qiū yī kǎi rán。

怀曾景建二首

刘克庄

造物生才自昔难,此君夭矫类龙鸾。zào wù shēng cái zì xī nán,cǐ jūn yāo jiǎo lèi lóng luán。
圣贤本柄藏椰子,佛祖机锋寓棘端。shèng xián běn bǐng cáng yē zi,fú zǔ jī fēng yù jí duān。
畴昔诸人多北面,暮年万里著南冠。chóu xī zhū rén duō běi miàn,mù nián wàn lǐ zhù nán guān。
伤心海内交游尽,箧有遗书不忍看。shāng xīn hǎi nèi jiāo yóu jǐn,qiè yǒu yí shū bù rěn kàn。

怀曾景建二首

刘克庄

曾有舂陵逐客篇,流传哀动紫阳仙。céng yǒu chōng líng zhú kè piān,liú chuán āi dòng zǐ yáng xiān。
安知太白长流处,亦在重华野葬边。ān zhī tài bái zhǎng liú chù,yì zài zhòng huá yě zàng biān。
碎板一如坡贬日,盖棺不见桧薨年。suì bǎn yī rú pō biǎn rì,gài guān bù jiàn guì hōng nián。
谁云老眼枯无涕,闻说临川即泫然。shuí yún lǎo yǎn kū wú tì,wén shuō lín chuān jí xuàn rán。

内翰洪公舜俞哀诗二首

刘克庄

忆昔端平典册新,三麻九制笔如神。yì xī duān píng diǎn cè xīn,sān má jiǔ zhì bǐ rú shén。
内庭唤作真学士,晚辈推为老舍人。nèi tíng huàn zuò zhēn xué shì,wǎn bèi tuī wèi lǎo shě rén。
垂死遗言尤苦口,平生谏疏最婴鳞。chuí sǐ yí yán yóu kǔ kǒu,píng shēng jiàn shū zuì yīng lín。
建功不作於潜死,谁为君王说厚伦。jiàn gōng bù zuò yú qián sǐ,shuí wèi jūn wáng shuō hòu lún。

内翰洪公舜俞哀诗二首

刘克庄

回首扬州一梦馀,故交已直玉堂庐。huí shǒu yáng zhōu yī mèng yú,gù jiāo yǐ zhí yù táng lú。
寒暄未省通君实,穷薄空烦诵子虚。hán xuān wèi shěng tōng jūn shí,qióng báo kōng fán sòng zi xū。
甚愧丈人于甫厚,孰云夫子不回如。shén kuì zhàng rén yú fǔ hòu,shú yún fū zi bù huí rú。
残年无复陪精论,开阖平生几幅书。cán nián wú fù péi jīng lùn,kāi hé píng shēng jǐ fú shū。

送李漕用之二首

刘克庄

斜飞庆历皇华远,捷出熙宁使指新。xié fēi qìng lì huáng huá yuǎn,jié chū xī níng shǐ zhǐ xīn。
但记欧公更此职,不知赵济是何人。dàn jì ōu gōng gèng cǐ zhí,bù zhī zhào jì shì hé rén。
剡章遍及孤寒士,奋笔先诛聚敛臣。shàn zhāng biàn jí gū hán shì,fèn bǐ xiān zhū jù liǎn chén。
自叹暮年衰飒甚,羡君老手独埋轮。zì tàn mù nián shuāi sà shén,xiàn jūn lǎo shǒu dú mái lún。

送李漕用之二首

刘克庄

汉廷盐铁议交攻,有诏姑惟旧法从。hàn tíng yán tiě yì jiāo gōng,yǒu zhào gū wéi jiù fǎ cóng。
闻道岭南歌圣主,一如河北感仁宗。wén dào lǐng nán gē shèng zhǔ,yī rú hé běi gǎn rén zōng。
向舒自是堪王佐,桑孔安知富大农。xiàng shū zì shì kān wáng zuǒ,sāng kǒng ān zhī fù dà nóng。
它日公归奉清问,可无鲠论赞烹封。tā rì gōng guī fèng qīng wèn,kě wú gěng lùn zàn pēng fēng。

答谢法曹

刘克庄

二诗简澹扫秾华,作者几无以复加。èr shī jiǎn dàn sǎo nóng huá,zuò zhě jǐ wú yǐ fù jiā。
璧十五城方定价,桃三千岁一开花。bì shí wǔ chéng fāng dìng jià,táo sān qiān suì yī kāi huā。
选骚意度卑唐体,晋宋文章让谢家。xuǎn sāo yì dù bēi táng tǐ,jìn sòng wén zhāng ràng xiè jiā。
莫道老夫今耄矣,平章此事不应差。mò dào lǎo fū jīn mào yǐ,píng zhāng cǐ shì bù yīng chà。

次王实之家塾韵

刘克庄

新敞朱甍映碧岑,高门谁识庆源深。xīn chǎng zhū méng yìng bì cén,gāo mén shuí shí qìng yuán shēn。
畤郊已解传家学,石礼皆堪直禁林。zhì jiāo yǐ jiě chuán jiā xué,shí lǐ jiē kān zhí jìn lín。
七叶文章真有种,二郎官职本无心。qī yè wén zhāng zhēn yǒu zhǒng,èr láng guān zhí běn wú xīn。
庭前玉树成阴未,着手栽培昉自今。tíng qián yù shù chéng yīn wèi,zhe shǒu zāi péi fǎng zì jīn。

喜汤伯纪登第

刘克庄

老觉人间无一忻,怪来乾鹊耳边闻。lǎo jué rén jiān wú yī xīn,guài lái qián què ěr biān wén。
休嗔穷鬼揶揄我,绝喜春官摸索君。xiū chēn qióng guǐ yé yú wǒ,jué xǐ chūn guān mō suǒ jūn。
畴昔先生有高第,即今后死与斯文。chóu xī xiān shēng yǒu gāo dì,jí jīn hòu sǐ yǔ sī wén。
不应也跃看花马,忘却江天树与云。bù yīng yě yuè kàn huā mǎ,wàng què jiāng tiān shù yǔ yún。