古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

蒙仲书监通守温陵以戴尚书肖望李

刘克庄

自北及南捷径行,冰厅消得此嘉名。zì běi jí nán jié jìng xíng,bīng tīng xiāo dé cǐ jiā míng。
且参光霁儒家景,谁管歌呼吏舍声。qiě cān guāng jì rú jiā jǐng,shuí guǎn gē hū lì shě shēng。
碎安道琴时好淡,种文正竹话偏清。suì ān dào qín shí hǎo dàn,zhǒng wén zhèng zhú huà piān qīng。
每闻酬倡皆皮陆,耄矣无因共脍鲸。měi wén chóu chàng jiē pí lù,mào yǐ wú yīn gòng kuài jīng。

答尤

刘克庄

怪来喜事上双眉,袖有恬轩老子诗。guài lái xǐ shì shàng shuāng méi,xiù yǒu tián xuān lǎo zi shī。
几个□□□□断,十年长敢比肩随。jǐ gè duàn,shí nián zhǎng gǎn bǐ jiān suí。
古耆旧传犹堪续,今少微星更是谁。gǔ qí jiù chuán yóu kān xù,jīn shǎo wēi xīng gèng shì shuí。
笑杀太清刘管辖,此冠不挂待何时。xiào shā tài qīng liú guǎn xiá,cǐ guān bù guà dài hé shí。

题尤

刘克庄

一从五窦联芳后,直至君家四桂堂。yī cóng wǔ dòu lián fāng hòu,zhí zhì jūn jiā sì guì táng。
莫是燕山传下本,又疑蟾窟摘来香。mò shì yàn shān chuán xià běn,yòu yí chán kū zhāi lái xiāng。
即今录续题千佛,伊昔栽培记十郎。jí jīn lù xù tí qiān fú,yī xī zāi péi jì shí láng。
却笑郤生太矜露,一枝未足诧名场。què xiào xì shēng tài jīn lù,yī zhī wèi zú chà míng chǎng。

寄题心泉

刘克庄

之子幽栖恨未深,飞泉来处有亭临。zhī zi yōu qī hèn wèi shēn,fēi quán lái chù yǒu tíng lín。
觚悬木杪犹烦耳,易在床头且洗心。gū xuán mù miǎo yóu fán ěr,yì zài chuáng tóu qiě xǐ xīn。
夸士十浆须五馈,痴人一帚享千金。kuā shì shí jiāng xū wǔ kuì,chī rén yī zhǒu xiǎng qiān jīn。
箕山颍水应如故,太息巢由不可寻。jī shān yǐng shuǐ yīng rú gù,tài xī cháo yóu bù kě xún。

借韵跋林肃翁省题诗

刘克庄

昔冠南宫淡墨书,当年万卷各名糊。xī guān nán gōng dàn mò shū,dāng nián wàn juǎn gè míng hú。
至今处子尚绰约,应笑老婆曾抹涂。zhì jīn chù zi shàng chuò yuē,yīng xiào lǎo pó céng mǒ tú。
咏庆云图如著色,和薰风句肯从谀。yǒng qìng yún tú rú zhù sè,hé xūn fēng jù kěn cóng yú。
行三十里余方悟,敢与杨修较智愚。xíng sān shí lǐ yú fāng wù,gǎn yǔ yáng xiū jiào zhì yú。

温陵诸贤接刊拙稿竹溪直院有诗助噪戏和一首

刘克庄

行世安能保不刊,自怜敝帚笑傍观。xíng shì ān néng bǎo bù kān,zì lián bì zhǒu xiào bàng guān。
熏香未可疏班马,抓痒无过看杜韩。xūn xiāng wèi kě shū bān mǎ,zhuā yǎng wú guò kàn dù hán。
雷挟六丁来取易,天教两鸟不鸣难。léi xié liù dīng lái qǔ yì,tiān jiào liǎng niǎo bù míng nán。
吾闻海上鲸堪脍,休把鸾刀切蚁肝。wú wén hǎi shàng jīng kān kuài,xiū bǎ luán dāo qiè yǐ gān。

昔与仙游傅常博父子游从识其幼子方总角晚归田里忽袖二诗见访余开八秩君亦六十矣感叹之馀因次其韵

刘克庄

议郎座上识郎君,窃意趋庭有异闻。yì láng zuò shàng shí láng jūn,qiè yì qū tíng yǒu yì wén。
客屦今无同辈在,书灯昔与长公分。kè jù jīn wú tóng bèi zài,shū dēng xī yǔ zhǎng gōng fēn。
虫冰寒暑余侵耄,萤雪光阴子尚勤。chóng bīng hán shǔ yú qīn mào,yíng xuě guāng yīn zi shàng qín。
见说架签犹万卷,肯将浊臭博清芬。jiàn shuō jià qiān yóu wàn juǎn,kěn jiāng zhuó chòu bó qīng fēn。

昔与仙游傅常博父子游从识其幼子方总角晚归田里忽袖二诗见访余开八秩君亦六十矣感叹之馀因次其韵

刘克庄

窗下陈编懒更窥,还丹难染镜中丝。chuāng xià chén biān lǎn gèng kuī,hái dān nán rǎn jìng zhōng sī。
后生可畏前贤远,妄校皆封老将奇。hòu shēng kě wèi qián xián yuǎn,wàng xiào jiē fēng lǎo jiāng qí。
辟谷差贤东郭乞,归耕莫待北山移。pì gǔ chà xián dōng guō qǐ,guī gēng mò dài běi shān yí。
凤凰池听渠侬夺,不夺溪边放鸭池。fèng huáng chí tīng qú nóng duó,bù duó xī biān fàng yā chí。

九日二首

刘克庄

拒霜过了菊又悭,纨扇知收觉薄寒。jù shuāng guò le jú yòu qiān,wán shàn zhī shōu jué báo hán。
邻有新篘谋醉易,家无旧绣补衣难。lín yǒu xīn chōu móu zuì yì,jiā wú jiù xiù bǔ yī nán。
今谁狂客同吹帽,老不中书合免冠。jīn shuí kuáng kè tóng chuī mào,lǎo bù zhōng shū hé miǎn guān。
人到暮年亲旧少,登临非复曩时欢。rén dào mù nián qīn jiù shǎo,dēng lín fēi fù nǎng shí huān。

九日二首

刘克庄

戏马呼鹰盖世豪,废台千载委蓬蒿。xì mǎ hū yīng gài shì háo,fèi tái qiān zài wěi péng hāo。
不愁绛县疑年甲,生怕清溪照鬓毛。bù chóu jiàng xiàn yí nián jiǎ,shēng pà qīng xī zhào bìn máo。
浊酒闷人聊饮湿,小楼携客准登高。zhuó jiǔ mèn rén liáo yǐn shī,xiǎo lóu xié kè zhǔn dēng gāo。
落英果可充肠否,空和陶诗续楚骚。luò yīng guǒ kě chōng cháng fǒu,kōng hé táo shī xù chǔ sāo。

三和友人有所思韵

刘克庄

某邱某水晚重游,绝胜才翁在许州。mǒu qiū mǒu shuǐ wǎn zhòng yóu,jué shèng cái wēng zài xǔ zhōu。
懒学少年条痛楚,且同骚客赋牢愁。lǎn xué shǎo nián tiáo tòng chǔ,qiě tóng sāo kè fù láo chóu。
悬知五鬼为渠祟,不晓三彭有底仇。xuán zhī wǔ guǐ wèi qú suì,bù xiǎo sān péng yǒu dǐ chóu。
兀坐蓬窗无意绪,冻蛩唧唧更鸣秋。wù zuò péng chuāng wú yì xù,dòng qióng jī jī gèng míng qiū。

四和

刘克庄

昔年东观接英游,岁晚南柯各拜州。xī nián dōng guān jiē yīng yóu,suì wǎn nán kē gè bài zhōu。
炊黍有时成幻梦,著书自古要穷愁。chuī shǔ yǒu shí chéng huàn mèng,zhù shū zì gǔ yào qióng chóu。
散花魔女聊相恼,□□□□□□仇。sàn huā mó nǚ liáo xiāng nǎo,chóu。
诏募佽飞求跅弛,与公投笔去防秋。zhào mù cì fēi qiú tuò chí,yǔ gōng tóu bǐ qù fáng qiū。

挽宋泉倅

刘克庄

连墙终岁少相过,时听书声警睡魔。lián qiáng zhōng suì shǎo xiāng guò,shí tīng shū shēng jǐng shuì mó。
懒续胶弦欢意薄,虽分风月皱眉多。lǎn xù jiāo xián huān yì báo,suī fēn fēng yuè zhòu méi duō。
廉如玉雪谁知者,仕止牙绯奈命何。lián rú yù xuě shuí zhī zhě,shì zhǐ yá fēi nài mìng hé。
昨送华轩今哭墓,伤心相挽不成歌。zuó sòng huá xuān jīn kū mù,shāng xīn xiāng wǎn bù chéng gē。

和乡守朱监丞劝驾一首

刘克庄

龚陈盛事记当年,重见奎星聚旧躔。gōng chén shèng shì jì dāng nián,zhòng jiàn kuí xīng jù jiù chán。
瑞日赋工岂迷色,庆云诗妙似非烟。ruì rì fù gōng qǐ mí sè,qìng yún shī miào shì fēi yān。
驰千里足相期远,占百花头孰敢先。chí qiān lǐ zú xiāng qī yuǎn,zhàn bǎi huā tóu shú gǎn xiān。
老子扶衰看昼锦,琼林春好莫留连。lǎo zi fú shuāi kàn zhòu jǐn,qióng lín chūn hǎo mò liú lián。

饯乡守宋监丞二首

刘克庄

束起蒲鞭教令清,郡人未识疾呼声。shù qǐ pú biān jiào lìng qīng,jùn rén wèi shí jí hū shēng。
瓯闽莫不兴于学,虞芮忘其所以争。ōu mǐn mò bù xīng yú xué,yú ruì wàng qí suǒ yǐ zhēng。
父老见棠思旧爱,儿童骑竹若初迎。fù lǎo jiàn táng sī jiù ài,ér tóng qí zhú ruò chū yíng。
何须更说郎官省,小却犹当拜水衡。hé xū gèng shuō láng guān shěng,xiǎo què yóu dāng bài shuǐ héng。