古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

春旱四首

刘克庄

清明未雨下秧难,小麦低低似剪残。qīng míng wèi yǔ xià yāng nán,xiǎo mài dī dī shì jiǎn cán。
穷巷萧然惟饮水,家童忽报井源乾。qióng xiàng xiāo rán wéi yǐn shuǐ,jiā tóng hū bào jǐng yuán qián。

春日二首

刘克庄

睡起无人小院空,南华一卷磬声中。shuì qǐ wú rén xiǎo yuàn kōng,nán huá yī juǎn qìng shēng zhōng。
鼻端老去齐香臭,分别柑花是晚风。bí duān lǎo qù qí xiāng chòu,fēn bié gān huā shì wǎn fēng。

春日二首

刘克庄

隙地新锄一径通,野中手自植芳丛。xì dì xīn chú yī jìng tōng,yě zhōng shǒu zì zhí fāng cóng。
生来不惯游金谷,屋角花开也自红。shēng lái bù guàn yóu jīn gǔ,wū jiǎo huā kāi yě zì hóng。

小园即事二首

刘克庄

何处瑶姬款户来,蔷薇花下暂裴徊。hé chù yáo jī kuǎn hù lái,qiáng wēi huā xià zàn péi huái。
分明粉蝶通消息,未有人知一朵开。fēn míng fěn dié tōng xiāo xī,wèi yǒu rén zhī yī duǒ kāi。

小园即事二首

刘克庄

因听箫声一念差,碧云遮断阿环家。yīn tīng xiāo shēng yī niàn chà,bì yún zhē duàn ā huán jiā。
春来无遣闲愁处,玉面纱巾出看花。chūn lái wú qiǎn xián chóu chù,yù miàn shā jīn chū kàn huā。

汉儒二首

刘克庄

执㦸浮沉亦未迂,无端著颂美新都。zhí jǐ fú chén yì wèi yū,wú duān zhù sòng měi xīn dōu。
白头所得能多少,枉被人书莽大夫。bái tóu suǒ dé néng duō shǎo,wǎng bèi rén shū mǎng dà fū。

汉儒二首

刘克庄

卖赋长安偶遇知,后车归载远山眉。mài fù zhǎng ān ǒu yù zhī,hòu chē guī zài yuǎn shān méi。
可怜犬子真穷相,不见刘郎过沛时。kě lián quǎn zi zhēn qióng xiāng,bù jiàn liú láng guò pèi shí。

暮春

刘克庄

燕子来时春事空,杖藜来往绿阴中。yàn zi lái shí chūn shì kōng,zhàng lí lái wǎng lǜ yīn zhōng。
静怜朱槿无根蒂,开落惟销一阵风。jìng lián zhū jǐn wú gēn dì,kāi luò wéi xiāo yī zhèn fēng。

答郑闽清

刘克庄

多著襦裙少裹巾,形容苍槁意清真。duō zhù rú qún shǎo guǒ jīn,xíng róng cāng gǎo yì qīng zhēn。
旧时论语都忘记,难做深衣社里人。jiù shí lùn yǔ dōu wàng jì,nán zuò shēn yī shè lǐ rén。

赠防江卒六首

刘克庄

陌上行人甲在身,营中少妇泪痕新。mò shàng xíng rén jiǎ zài shēn,yíng zhōng shǎo fù lèi hén xīn。
边城柳色连天碧,何必家山始有春。biān chéng liǔ sè lián tiān bì,hé bì jiā shān shǐ yǒu chūn。

赠防江卒六首

刘克庄

壮士如驹出渥洼,死眠牖下等虫沙。zhuàng shì rú jū chū wò wā,sǐ mián yǒu xià děng chóng shā。
老儒细为儿郎说,名将皆因战起家。lǎo rú xì wèi ér láng shuō,míng jiāng jiē yīn zhàn qǐ jiā。

赠防江卒六首

刘克庄

昨者邳徐表奏通,圣朝除吏遍山东。zuó zhě pī xú biǎo zòu tōng,shèng cháo chú lì biàn shān dōng。
新来调卒防秋浦,又与山东报不同。xīn lái diào zú fáng qiū pǔ,yòu yǔ shān dōng bào bù tóng。

赠防江卒六首

刘克庄

身属嫖姚性命轻,君看一蚁尚贪生。shēn shǔ piáo yáo xìng mìng qīng,jūn kàn yī yǐ shàng tān shēng。
无因唤取谈兵者,来向桥边听哭声。wú yīn huàn qǔ tán bīng zhě,lái xiàng qiáo biān tīng kū shēng。

赠防江卒六首

刘克庄

战地春来血尚流,残烽缺堠满淮头。zhàn dì chūn lái xuè shàng liú,cán fēng quē hòu mǎn huái tóu。
明时颇牧居深禁,若见关山也自愁。míng shí pǒ mù jū shēn jìn,ruò jiàn guān shān yě zì chóu。

赠防江卒六首

刘克庄

一炬曹瞒仅脱身,谢郎棋畔走苻秦。yī jù cáo mán jǐn tuō shēn,xiè láng qí pàn zǒu fú qín。
年年拈起防江字,地下诸贤会笑人。nián nián niān qǐ fáng jiāng zì,dì xià zhū xián huì xiào rén。