古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

榕台二绝

刘克庄

囊无金累贫如故,镜有丝生老柰何。náng wú jīn lèi pín rú gù,jìng yǒu sī shēng lǎo nài hé。
一事尚堪夸北客,来时诗少去时多。yī shì shàng kān kuā běi kè,lái shí shī shǎo qù shí duō。

乳洞

刘克庄

千峰梦里尚崔嵬,不记青鞋走几回。qiān fēng mèng lǐ shàng cuī wéi,bù jì qīng xié zǒu jǐ huí。
天恐锦囊犹欠阙,又添乳洞入诗来。tiān kǒng jǐn náng yóu qiàn quē,yòu tiān rǔ dòng rù shī lái。

湘中口占四首

刘克庄

少年裘马事清狂,晚看梅花到瘴乡。shǎo nián qiú mǎ shì qīng kuáng,wǎn kàn méi huā dào zhàng xiāng。
一任海风吹面黑,免教人谤作何郎。yī rèn hǎi fēng chuī miàn hēi,miǎn jiào rén bàng zuò hé láng。

湘中口占四首

刘克庄

船头吹火卢仝婢,马后肩书颖士奴。chuán tóu chuī huǒ lú tóng bì,mǎ hòu jiān shū yǐng shì nú。
安得世间名画手,写予出岭泛湘图。ān dé shì jiān míng huà shǒu,xiě yǔ chū lǐng fàn xiāng tú。

湘中口占四首

刘克庄

江边金碧谩层层,户口稀疏塔庙增。jiāng biān jīn bì mán céng céng,hù kǒu xī shū tǎ miào zēng。
楚俗不知黄面老,家家香火事湘僧。chǔ sú bù zhī huáng miàn lǎo,jiā jiā xiāng huǒ shì xiāng sēng。

湘中口占四首

刘克庄

津吏沙边立指呼,放船出锁要州符。jīn lì shā biān lì zhǐ hū,fàng chuán chū suǒ yào zhōu fú。
书生行李堪抽点,薏苡明珠一例无。shū shēng xíng lǐ kān chōu diǎn,yì yǐ míng zhū yī lì wú。

见方云台题壁

刘克庄

寄书迢递梦参差,每见留题尉所思。jì shū tiáo dì mèng cān chà,měi jiàn liú tí wèi suǒ sī。
不论驿亭僧寺里,有山水处有君诗。bù lùn yì tíng sēng sì lǐ,yǒu shān shuǐ chù yǒu jūn shī。

土马村

刘克庄

村墟薪湿米如金,犹记来时腊雪深。cūn xū xīn shī mǐ rú jīn,yóu jì lái shí là xuě shēn。
曾有小诗题岁月,店荒无壁可追寻。céng yǒu xiǎo shī tí suì yuè,diàn huāng wú bì kě zhuī xún。

愚溪二首

刘克庄

草圣木奴安在哉,荒榛无处认池台。cǎo shèng mù nú ān zài zāi,huāng zhēn wú chù rèn chí tái。
伤心惟有溪头月,曾识仪曹半面来。shāng xīn wéi yǒu xī tóu yuè,céng shí yí cáo bàn miàn lái。

愚溪二首

刘克庄

青云失脚谪零陵,十载溪边意未平。qīng yún shī jiǎo zhé líng líng,shí zài xī biān yì wèi píng。
溪不预人家国事,可能一例受愚名。xī bù yù rén jiā guó shì,kě néng yī lì shòu yú míng。

浯溪二首

刘克庄

上置书堂下钓矶,漫郎陈迹尚依稀。shàng zhì shū táng xià diào jī,màn láng chén jì shàng yī xī。
无端一首黄诗在,长与江山起是非。wú duān yī shǒu huáng shī zài,zhǎng yǔ jiāng shān qǐ shì fēi。

浯溪二首

刘克庄

形容唐事片言中,元子文犹有古风。xíng róng táng shì piàn yán zhōng,yuán zi wén yóu yǒu gǔ fēng。
莫管看碑人指点,写碑人是太师公。mò guǎn kàn bēi rén zhǐ diǎn,xiě bēi rén shì tài shī gōng。

湖南江西道中十首

刘克庄

独醒公子去沉湘,未识人间有醉乡。dú xǐng gōng zi qù chén xiāng,wèi shí rén jiān yǒu zuì xiāng。
酒与离骚难捏合,不如痛饮是单方。jiǔ yǔ lí sāo nán niē hé,bù rú tòng yǐn shì dān fāng。

湖南江西道中十首

刘克庄

贾生废宅草芊芊,路出长沙一怅然。jiǎ shēng fèi zhái cǎo qiān qiān,lù chū zhǎng shā yī chàng rán。
今日洛阳归不得,招魂合在楚江边。jīn rì luò yáng guī bù dé,zhāo hún hé zài chǔ jiāng biān。

湖南江西道中十首

刘克庄

少陵阻水诗难继,子厚游山记绝工。shǎo líng zǔ shuǐ shī nán jì,zi hòu yóu shān jì jué gōng。
断璧残圭零落尽,新碑无数满湘中。duàn bì cán guī líng luò jǐn,xīn bēi wú shù mǎn xiāng zhōng。