古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

古墓

刘克庄

龟趺但见碑讹缺,马鬣安知葬旧新。guī fū dàn jiàn bēi é quē,mǎ liè ān zhī zàng jiù xīn。
想见若敖求食鬼,亦羞东郭乞墦人。xiǎng jiàn ruò áo qiú shí guǐ,yì xiū dōng guō qǐ fán rén。

旧游

刘克庄

扶胥黄木水连空,曾读韩碑访祝融。fú xū huáng mù shuǐ lián kōng,céng dú hán bēi fǎng zhù róng。
安得六丁机万弩,岷江西去海潮东。ān dé liù dīng jī wàn nǔ,mín jiāng xī qù hǎi cháo dōng。

新春二首

刘克庄

闻禽啄木心犹喜,跃马追花事已非。wén qín zhuó mù xīn yóu xǐ,yuè mǎ zhuī huā shì yǐ fēi。
今与东皇盟歃了,留春死不放春归。jīn yǔ dōng huáng méng shà le,liú chūn sǐ bù fàng chūn guī。

新春二首

刘克庄

春说吾去留靡定,又云君醉醒难知。chūn shuō wú qù liú mí dìng,yòu yún jūn zuì xǐng nán zhī。
即愁醉里逃而去,不道先生有醒时。jí chóu zuì lǐ táo ér qù,bù dào xiān shēng yǒu xǐng shí。

老少

刘克庄

上树千回时已过,绕枝三匝老安归。shàng shù qiān huí shí yǐ guò,rào zhī sān zā lǎo ān guī。
向来误立红云畔,逃入青山计未非。xiàng lái wù lì hóng yún pàn,táo rù qīng shān jì wèi fēi。

闲情

刘克庄

宴坐仅留半窗月,归装只载一船愁。yàn zuò jǐn liú bàn chuāng yuè,guī zhuāng zhǐ zài yī chuán chóu。
可怜潘令无标致,却为闲情白了头。kě lián pān lìng wú biāo zhì,què wèi xián qíng bái le tóu。

芳臭

刘克庄

流芳斜谷出师表,遗臭樊城受禅碑。liú fāng xié gǔ chū shī biǎo,yí chòu fán chéng shòu chán bēi。
芳臭即今皆判矣,鲍鱼难掩祖龙尸。fāng chòu jí jīn jiē pàn yǐ,bào yú nán yǎn zǔ lóng shī。

刘克庄

趁得清明几日闲,不禁连雨作春寒。chèn dé qīng míng jǐ rì xián,bù jìn lián yǔ zuò chūn hán。
小窗对客开新煮,爇罢沉香看牡丹。xiǎo chuāng duì kè kāi xīn zhǔ,ruò bà chén xiāng kàn mǔ dān。

种柳

刘克庄

少少旗亭夹道边,小桥终日水潺湲。shǎo shǎo qí tíng jiā dào biān,xiǎo qiáo zhōng rì shuǐ chán yuán。
垂杨种后方二尺,惆怅成阴是几年。chuí yáng zhǒng hòu fāng èr chǐ,chóu chàng chéng yīn shì jǐ nián。

刘克庄

人烟疏处老僧家,石路榕阴噪晚鸦。rén yān shū chù lǎo sēng jiā,shí lù róng yīn zào wǎn yā。
欲挈庞公妻子去,幅巾阁上读楞伽。yù qiè páng gōng qī zi qù,fú jīn gé shàng dú léng gā。

雁阵

刘克庄

出塞行行如出战,衔芦寂寂类衔枚。chū sāi xíng xíng rú chū zhàn,xián lú jì jì lèi xián méi。
平沙夜宿排形势,谁为王师破得来。píng shā yè sù pái xíng shì,shuí wèi wáng shī pò dé lái。

子规

刘克庄

一声声劝人归去,啼血江南几树花。yī shēng shēng quàn rén guī qù,tí xuè jiāng nán jǐ shù huā。
我被微官拘束在,汝缘何事不归家。wǒ bèi wēi guān jū shù zài,rǔ yuán hé shì bù guī jiā。

刘克庄

东皇颁节下天阶,那得香魂入梦来。dōng huáng bān jié xià tiān jiē,nà dé xiāng hún rù mèng lái。
十道风光都采访,相逢只欠驿边梅。shí dào fēng guāng dōu cǎi fǎng,xiāng féng zhǐ qiàn yì biān méi。

梅花

刘克庄

江都车马满斜晖,争赴城南未掩扉。jiāng dōu chē mǎ mǎn xié huī,zhēng fù chéng nán wèi yǎn fēi。
要识梅花无尽藏,人人襟袖带香归。yào shí méi huā wú jǐn cáng,rén rén jīn xiù dài xiāng guī。

蓼花

刘克庄

分红间白汀洲晚,拜雨揖风江汉秋。fēn hóng jiān bái tīng zhōu wǎn,bài yǔ yī fēng jiāng hàn qiū。
看渠耐得清霜去,却恐芦花先白头。kàn qú nài dé qīng shuāng qù,què kǒng lú huā xiān bái tóu。