古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

贫居自警三首

刘克庄

昨者匆匆掷印归,六年岑寂闭柴扉。zuó zhě cōng cōng zhì yìn guī,liù nián cén jì bì chái fēi。
岁荒奴仅拾残穗,日晏婢方羹苦薇。suì huāng nú jǐn shí cán suì,rì yàn bì fāng gēng kǔ wēi。
宁渴莫赊邻近酒,尽寒不著借来衣。níng kě mò shē lín jìn jiǔ,jǐn hán bù zhù jiè lái yī。
中年但祝身强健,要卧松风坐钓矶。zhōng nián dàn zhù shēn qiáng jiàn,yào wò sōng fēng zuò diào jī。

贫居自警三首

刘克庄

赤粟黄齑味最深,此生不恨老云林。chì sù huáng jī wèi zuì shēn,cǐ shēng bù hèn lǎo yún lín。
鬼神每瞰高明室,天地皆知暮夜金。guǐ shén měi kàn gāo míng shì,tiān dì jiē zhī mù yè jīn。
夸士燃脐犹殉货,先贤覆首或无衾。kuā shì rán qí yóu xùn huò,xiān xián fù shǒu huò wú qīn。
一瓢千驷同归尽,莫为浮云错动心。yī piáo qiān sì tóng guī jǐn,mò wèi fú yún cuò dòng xīn。

贫居自警三首

刘克庄

客过吾庐语至晡,旋营盐酪刈薪刍。kè guò wú lú yǔ zhì bū,xuán yíng yán lào yì xīn chú。
酒兼麟脯不时有,饭与鱼羹何处无。jiǔ jiān lín pú bù shí yǒu,fàn yǔ yú gēng hé chù wú。
力穑勿忘家世俭,堆金能使子孙愚。lì sè wù wàng jiā shì jiǎn,duī jīn néng shǐ zi sūn yú。
俗儿未识贫中乐,妄议书生骨相臞。sú ér wèi shí pín zhōng lè,wàng yì shū shēng gǔ xiāng qú。

寒食清明二首

刘克庄

寂寂柴门村落里,也教插柳记年华。jì jì chái mén cūn luò lǐ,yě jiào chā liǔ jì nián huá。
禁烟不到粤人国,上冢亦携庞老家。jìn yān bù dào yuè rén guó,shàng zhǒng yì xié páng lǎo jiā。
汉寝唐陵无麦饭,山蹊野径有梨花。hàn qǐn táng líng wú mài fàn,shān qī yě jìng yǒu lí huā。
一尊径藉青苔卧,莫管城头奏暮笳。yī zūn jìng jí qīng tái wò,mò guǎn chéng tóu zòu mù jiā。

寒食清明二首

刘克庄

过眼年光疾弹丸,桐华半拆燕初还。guò yǎn nián guāng jí dàn wán,tóng huá bàn chāi yàn chū hái。
汉宫有烛朱门暖,墨突无烟白屋寒。hàn gōng yǒu zhú zhū mén nuǎn,mò tū wú yān bái wū hán。
宁复斗鸡陪戏社,颇思携鹤访孤山。níng fù dòu jī péi xì shè,pǒ sī xié hè fǎng gū shān。
今年秫与金同价,偶得茅柴且尽欢。jīn nián shú yǔ jīn tóng jià,ǒu dé máo chái qiě jǐn huān。

上巳

刘克庄

樱笋登盘节物新,一筇踏遍九州春。yīng sǔn dēng pán jié wù xīn,yī qióng tà biàn jiǔ zhōu chūn。
似曾山阴访修竹,不记水边观丽人。shì céng shān yīn fǎng xiū zhú,bù jì shuǐ biān guān lì rén。
豪饮自怜非少日,俊游亦恐是前身。háo yǐn zì lián fēi shǎo rì,jùn yóu yì kǒng shì qián shēn。
暮归尚有清狂态,乱插山花满角巾。mù guī shàng yǒu qīng kuáng tài,luàn chā shān huā mǎn jiǎo jīn。

村墅

刘克庄

村墅溪亭处处嬉,新年海岱悉清夷。cūn shù xī tíng chù chù xī,xīn nián hǎi dài xī qīng yí。
盗平四野无惊柝,虏去三边有捷旗。dào píng sì yě wú jīng tuò,lǔ qù sān biān yǒu jié qí。
子美间关离乱际,尧夫生死太平时。zi měi jiān guān lí luàn jì,yáo fū shēng sǐ tài píng shí。
从今一洗穷愁语,多赋看花饮酒诗。cóng jīn yī xǐ qióng chóu yǔ,duō fù kàn huā yǐn jiǔ shī。

进德

刘克庄

进德功夫有浅深,一毫间断即差参。jìn dé gōng fū yǒu qiǎn shēn,yī háo jiān duàn jí chà cān。
醉无谬误明持敬,怒亦中和见养心。zuì wú miù wù míng chí jìng,nù yì zhōng hé jiàn yǎng xīn。
为善岂须朋友责,积勤常若父师临。wèi shàn qǐ xū péng yǒu zé,jī qín cháng ruò fù shī lín。
向来岁月悠悠过,垂老方知痛自箴。xiàng lái suì yuè yōu yōu guò,chuí lǎo fāng zhī tòng zì zhēn。

答梁文杓

刘克庄

二梁大学同袍旧,晚识郎君亦隽才。èr liáng dà xué tóng páo jiù,wǎn shí láng jūn yì juàn cái。
柳永词堪腔里唱,刘叉诗自胆中来。liǔ yǒng cí kān qiāng lǐ chàng,liú chā shī zì dǎn zhōng lái。
老夫一榻何曾下,吾子扁舟作么回。lǎo fū yī tà hé céng xià,wú zi biǎn zhōu zuò me huí。
见说桐城方调卒,未应能筑礼贤台。jiàn shuō tóng chéng fāng diào zú,wèi yīng néng zhù lǐ xián tái。

送真西山再镇温陵

刘克庄

父老香花夹路催,朱幡那忍更徘徊。fù lǎo xiāng huā jiā lù cuī,zhū fān nà rěn gèng pái huái。
弓张至此尤宜弛,珠去安知不复回。gōng zhāng zhì cǐ yóu yí chí,zhū qù ān zhī bù fù huí。
海上有艘堪致粟,洛中无篚胜生财。hǎi shàng yǒu sōu kān zhì sù,luò zhōng wú fěi shèng shēng cái。
泉人毕竟修何福,消得西山两度来。quán rén bì jìng xiū hé fú,xiāo dé xī shān liǎng dù lái。

水仙花

刘克庄

岁华摇落物萧然,一种清芬绝可怜。suì huá yáo luò wù xiāo rán,yī zhǒng qīng fēn jué kě lián。
不许淤泥侵皓素,全凭风露发幽妍。bù xǔ yū ní qīn hào sù,quán píng fēng lù fā yōu yán。
骚魂洒落沉湘客,玉色依稀捉月仙。sāo hún sǎ luò chén xiāng kè,yù sè yī xī zhuō yuè xiān。
却笑涪翁太脂粉,误将高雅匹婵娟。què xiào fú wēng tài zhī fěn,wù jiāng gāo yǎ pǐ chán juān。

题郑宁文卷

刘克庄

昔侍西山讲习时,颇于函丈得精微。xī shì xī shān jiǎng xí shí,pǒ yú hán zhàng dé jīng wēi。
书如逐客犹遭绌,辞取横汾亦恐非。shū rú zhú kè yóu zāo chù,cí qǔ héng fén yì kǒng fēi。
筝笛岂能谐雅乐,绮纨元未识深衣。zhēng dí qǐ néng xié yǎ lè,qǐ wán yuán wèi shí shēn yī。
嗟余老矣君方少,勤向师门扣指归。jiē yú lǎo yǐ jūn fāng shǎo,qín xiàng shī mén kòu zhǐ guī。

郑宁示边报走笔戏赠

刘克庄

曾客嫖姚与伏波,惯骑生马拥雕戈。céng kè piáo yáo yǔ fú bō,guàn qí shēng mǎ yōng diāo gē。
金台有命终须筑,铁砚无功亦且磨。jīn tái yǒu mìng zhōng xū zhù,tiě yàn wú gōng yì qiě mó。
见说帛书来汝洛,又传毡帐迫淮河。jiàn shuō bó shū lái rǔ luò,yòu chuán zhān zhàng pò huái hé。
只今西北多机会,吾子南归意若何。zhǐ jīn xī běi duō jī huì,wú zi nán guī yì ruò hé。

挽刘学谕

刘克庄

少游乡校至华颠,常以齑盐养浩然。shǎo yóu xiāng xiào zhì huá diān,cháng yǐ jī yán yǎng hào rán。
科举法行无誉士,丘园礼废有遗贤。kē jǔ fǎ xíng wú yù shì,qiū yuán lǐ fèi yǒu yí xián。
刘贲下第人称屈,李汉编文后必传。liú bēn xià dì rén chēng qū,lǐ hàn biān wén hòu bì chuán。
闻道诸郎皆秀孝,拂云华表看它年。wén dào zhū láng jiē xiù xiào,fú yún huá biǎo kàn tā nián。

送陈户曹之官襄阳

刘克庄

丞相曾参督府谋,郎君今复赞边筹。chéng xiāng céng cān dū fǔ móu,láng jūn jīn fù zàn biān chóu。
彼哉金谷饮长夜,去矣玉关防盛秋。bǐ zāi jīn gǔ yǐn zhǎng yè,qù yǐ yù guān fáng shèng qiū。
尺度岂能拘快士,功名断不在中州。chǐ dù qǐ néng jū kuài shì,gōng míng duàn bù zài zhōng zhōu。
习池水满堤花艳,安得相陪赋远游。xí chí shuǐ mǎn dī huā yàn,ān dé xiāng péi fù yuǎn yóu。