古诗词

击壤图

刘克庄

昔闻华胥与净土,道释寓言非目睹。xī wén huá xū yǔ jìng tǔ,dào shì yù yán fēi mù dǔ。
此图物色皆华人,太平气象在里许。cǐ tú wù sè jiē huá rén,tài píng qì xiàng zài lǐ xǔ。
竞披野服装束俭,旋泻薄醪盆盎古。jìng pī yě fú zhuāng shù jiǎn,xuán xiè báo láo pén àng gǔ。
小姑丘嫂丑骇人,襁儿于背行伛偻。xiǎo gū qiū sǎo chǒu hài rén,qiǎng ér yú bèi xíng yǔ lóu。
峄桐泗磬未尝试,手持蒉桴叩土鼓。yì tóng sì qìng wèi cháng shì,shǒu chí kuì fú kòu tǔ gǔ。
当时四里安耕凿,百姓焉知有官府。dāng shí sì lǐ ān gēng záo,bǎi xìng yān zhī yǒu guān fǔ。
帝心犹不奈丛脞,欲以黄屋让支父。dì xīn yóu bù nài cóng cuǒ,yù yǐ huáng wū ràng zhī fù。
乌乎放勋去已远,朝野多事民愁苦。wū hū fàng xūn qù yǐ yuǎn,cháo yě duō shì mín chóu kǔ。
腐儒未暇论秦汉,齐榷鱼盐鲁税亩。fǔ rú wèi xiá lùn qín hàn,qí què yú yán lǔ shuì mǔ。
舟鲛衡麓设讥禁,□若海神愁摘煮。zhōu jiāo héng lù shè jī jìn,ruò hǎi shén chóu zhāi zhǔ。
计臣各操享上说,祸先及农次商贾。jì chén gè cāo xiǎng shàng shuō,huò xiān jí nóng cì shāng jiǎ。
南邻责米借斗斛,西舍诛帛空机杼。nán lín zé mǐ jiè dòu hú,xī shě zhū bó kōng jī zhù。
又闻更盼平□□,□□□□□官庾。yòu wén gèng pàn píng,guān yǔ。
何况防秋羽檄急,□□□□选材武。hé kuàng fáng qiū yǔ xí jí,xuǎn cái wǔ。
下乡卒毒惨于蛇,坐衙官恶猛如虎。xià xiāng zú dú cǎn yú shé,zuò yá guān è měng rú hǔ。
十家九亡村落静,存者鬼质身褴缕。shí jiā jiǔ wáng cūn luò jìng,cún zhě guǐ zhì shēn lán lǚ。
有时适野挑荠食,亦或逢场戴花舞。yǒu shí shì yě tiāo jì shí,yì huò féng chǎng dài huā wǔ。
披图茅屋晴窗下,偶然释耒一摩拊。pī tú máo wū qíng chuāng xià,ǒu rán shì lěi yī mó fǔ。
老农未知陶唐世,过予瞪视口谵语。lǎo nóng wèi zhī táo táng shì,guò yǔ dèng shì kǒu zhān yǔ。
暮年憔悴欲移乡,借问此是何处所。mù nián qiáo cuì yù yí xiāng,jiè wèn cǐ shì hé chù suǒ。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

挽赵漕简叔二首

刘克庄

虽拥轺车贵,萧然似布韦。suī yōng yáo chē guì,xiāo rán shì bù wéi。
家依僧舍住,俸买古琴归。jiā yī sēng shě zhù,fèng mǎi gǔ qín guī。
海内胜流尽,民间廉吏稀。hǎi nèi shèng liú jǐn,mín jiān lián lì xī。
空馀诗卷在,展玩一沾衣。kōng yú shī juǎn zài,zhǎn wán yī zhān yī。

挽赵漕简叔二首

刘克庄

恰讶书题少,俄惊讣问临。qià yà shū tí shǎo,é jīng fù wèn lín。
死方抛笔研,贫不涴珠琛。sǐ fāng pāo bǐ yán,pín bù wò zhū chēn。
劫火难隳节,浮云肯动心。jié huǒ nán huī jié,fú yún kěn dòng xīn。
悲哉广陵散,旧谱有谁寻。bēi zāi guǎng líng sàn,jiù pǔ yǒu shuí xún。

用曹帅侍郎韵赠曹路分

刘克庄

曹侯书满腹,非以剑防身。cáo hóu shū mǎn fù,fēi yǐ jiàn fáng shēn。
马上檄尤速,橐中诗不贫。mǎ shàng xí yóu sù,tuó zhōng shī bù pín。
虏情工变诈,时论主和亲。lǔ qíng gōng biàn zhà,shí lùn zhǔ hé qīn。
旗鼓何时建,方知国有人。qí gǔ hé shí jiàn,fāng zhī guó yǒu rén。

挽戴丞

刘克庄

戴氏多人物,君尤月旦推。dài shì duō rén wù,jūn yóu yuè dàn tuī。
能传后仓礼,亦擅叔伦诗。néng chuán hòu cāng lǐ,yì shàn shū lún shī。
故里悬车蚤,名场解褐迟。gù lǐ xuán chē zǎo,míng chǎng jiě hè chí。
它年端有恨,椿桂不同时。tā nián duān yǒu hèn,chūn guì bù tóng shí。

挽南塘赵尚书二首

刘克庄

起掌端平制,萧萧素发新。qǐ zhǎng duān píng zhì,xiāo xiāo sù fā xīn。
更生宗室老,太白谪仙人。gèng shēng zōng shì lǎo,tài bái zhé xiān rén。
贵矣狨施马,悲哉笔绝麟。guì yǐ róng shī mǎ,bēi zāi bǐ jué lín。
谁为篆华表,题作宋词臣。shuí wèi zhuàn huá biǎo,tí zuò sòng cí chén。

挽南塘赵尚书二首

刘克庄

自从水心死,麈柄独归公。zì cóng shuǐ xīn sǐ,zhǔ bǐng dú guī gōng。
于易疑程氏,惟诗取晦翁。yú yì yí chéng shì,wéi shī qǔ huì wēng。
二箴家有本,孤论世无同。èr zhēn jiā yǒu běn,gū lùn shì wú tóng。
不复重商榷,骑鲸浩渺中。bù fù zhòng shāng què,qí jīng hào miǎo zhōng。

挽淮东丘升抚干

刘克庄

子美曼卿流,远携书剑游。zi měi màn qīng liú,yuǎn xié shū jiàn yóu。
惜攀丹桂晚,勇赴白檀秋。xī pān dān guì wǎn,yǒng fù bái tán qiū。
尚喜前筹壮,聊纾左衽忧。shàng xǐ qián chóu zhuàng,liáo shū zuǒ rèn yōu。
时危奇士夭,无泪可供愁。shí wēi qí shì yāo,wú lèi kě gōng chóu。

和实之读邸报四首

刘克庄

祝鮀非是佞,莒仆未为凶。zhù tuó fēi shì nìng,jǔ pū wèi wèi xiōng。
鬼谷从横舌,终南诡秘踪。guǐ gǔ cóng héng shé,zhōng nán guǐ mì zōng。
断无麟在薮,独有鼠穿墉。duàn wú lín zài sǒu,dú yǒu shǔ chuān yōng。
千古谁俦匹,依稀似敬宗。qiān gǔ shuí chóu pǐ,yī xī shì jìng zōng。

和实之读邸报四首

刘克庄

穿凿彊挥麈,跳梁勇执弓。chuān záo jiàng huī zhǔ,tiào liáng yǒng zhí gōng。
矫诬天亦怒,驱逐国为空。jiǎo wū tiān yì nù,qū zhú guó wèi kōng。
笑里刀常有,盟边甲已衷。xiào lǐ dāo cháng yǒu,méng biān jiǎ yǐ zhōng。
拾遗端可拜,诛佞笔生风。shí yí duān kě bài,zhū nìng bǐ shēng fēng。

和实之读邸报四首

刘克庄

外观殊伟岸,内禀极憸柔。wài guān shū wěi àn,nèi bǐng jí xiān róu。
欲取汉清议,尽投唐浊流。yù qǔ hàn qīng yì,jǐn tóu táng zhuó liú。
鬼车鸣甚恶,猛虎死方羞。guǐ chē míng shén è,měng hǔ sǐ fāng xiū。
芳臭须臾判,哀哉不善谋。fāng chòu xū yú pàn,āi zāi bù shàn móu。

和实之读邸报四首

刘克庄

一抨初骇听,双泪谩求哀。yī pēng chū hài tīng,shuāng lèi mán qiú āi。
极口诬贤者,甘心誉彼哉。jí kǒu wū xián zhě,gān xīn yù bǐ zāi。
早知豺不食,安用鸩为媒。zǎo zhī chái bù shí,ān yòng zhèn wèi méi。
试问高阳里,迎车几两来。shì wèn gāo yáng lǐ,yíng chē jǐ liǎng lái。

再和四首

刘克庄

狐鸣工作祟,鸦噪每为凶。hú míng gōng zuò suì,yā zào měi wèi xiōng。
鲁观初尸罪,丘门永削踪。lǔ guān chū shī zuì,qiū mén yǒng xuē zōng。
谋身真有窟,凿趾欲无墉。móu shēn zhēn yǒu kū,záo zhǐ yù wú yōng。
力击延龄去,堂堂似亢宗。lì jī yán líng qù,táng táng shì kàng zōng。

再和四首

刘克庄

旧知偏下石,远避亦伤弓。jiù zhī piān xià shí,yuǎn bì yì shāng gōng。
留落周南众,萧条冀北空。liú luò zhōu nán zhòng,xiāo tiáo jì běi kōng。
万言徒饰诈,双泪却由衷。wàn yán tú shì zhà,shuāng lèi què yóu zhōng。
王绩何曾醉,刘蕡本不风。wáng jì hé céng zuì,liú fén běn bù fēng。

再和四首

刘克庄

噬人侔虺毒,害物比猫柔。shì rén móu huī dú,hài wù bǐ māo róu。
清议姑驱逐,宽恩未放流。qīng yì gū qū zhú,kuān ēn wèi fàng liú。
剑诛张禹佞,扇障褚渊羞。jiàn zhū zhāng yǔ nìng,shàn zhàng chǔ yuān xiū。
谏笔非私忿,惓惓为国谋。jiàn bǐ fēi sī fèn,quán quán wèi guó móu。

再和四首

刘克庄

伏阁何其壮,登舟得许哀。fú gé hé qí zhuàng,dēng zhōu dé xǔ āi。
人多称快者,上岂少恩哉。rén duō chēng kuài zhě,shàng qǐ shǎo ēn zāi。
恶草毋留种,夭桃不待媒。è cǎo wú liú zhǒng,yāo táo bù dài méi。
九重方远佞,宁放郑詹来。jiǔ zhòng fāng yuǎn nìng,níng fàng zhèng zhān lái。