古诗词

闻苏先生除校书郎喜而为诗并招王子中

张耒

绩溪仙翁若秋鹤,有喙不向腥膻啄。jì xī xiān wēng ruò qiū hè,yǒu huì bù xiàng xīng shān zhuó。
几年戢翼大江南,下看纷纷飞燕雀。jǐ nián jí yì dà jiāng nán,xià kàn fēn fēn fēi yàn què。
亲携杖拂呵禅祖,自伐松根出灵药。qīn xié zhàng fú hē chán zǔ,zì fá sōng gēn chū líng yào。
世人真自为公忙,公宁有意人间乐。shì rén zhēn zì wèi gōng máng,gōng níng yǒu yì rén jiān lè。
嗣皇继明登俊彦,诏遣雠书天禄阁。sì huáng jì míng dēng jùn yàn,zhào qiǎn chóu shū tiān lù gé。
江山气象满收贮,倾倒归来开万橐。jiāng shān qì xiàng mǎn shōu zhù,qīng dào guī lái kāi wàn tuó。
咸韶无声嗟已久,野鼓羌弦自宫角。xián sháo wú shēng jiē yǐ jiǔ,yě gǔ qiāng xián zì gōng jiǎo。
当令鸾凤见文章,却遣丘陵仰山岳。dāng lìng luán fèng jiàn wén zhāng,què qiǎn qiū líng yǎng shān yuè。
王郎萧萧好文笔,一世清名推卫乐。wáng láng xiāo xiāo hǎo wén bǐ,yī shì qīng míng tuī wèi lè。
岭头梅发始辞家,坐见长安秋叶落。lǐng tóu méi fā shǐ cí jiā,zuò jiàn zhǎng ān qiū yè luò。
滞留穷县许过我,季心不负千金诺。zhì liú qióng xiàn xǔ guò wǒ,jì xīn bù fù qiān jīn nuò。
何为岁晚尚迟留,庭下寒篁还解箨。hé wèi suì wǎn shàng chí liú,tíng xià hán huáng hái jiě tuò。
我老栖栖亦何事,一官未足充藜藿。wǒ lǎo qī qī yì hé shì,yī guān wèi zú chōng lí huò。
读书把笔工无益,执板折腰心已怍。dú shū bǎ bǐ gōng wú yì,zhí bǎn zhé yāo xīn yǐ zuò。
顽疏一味难鞭警,妙道多生欲穿凿。wán shū yī wèi nán biān jǐng,miào dào duō shēng yù chuān záo。
惟君所事与我同,他日相从郑君学。wéi jūn suǒ shì yǔ wǒ tóng,tā rì xiāng cóng zhèng jūn xué。
张耒

张耒

北宋文学家,擅长诗词,为苏门四学士之一。《全宋词》《全宋诗》中有他的多篇作品。早年游学于陈,学官苏辙重爱,从学于苏轼,苏轼说他的文章类似苏辙,汪洋澹泊。其诗学白居易、张籍,如:《田家》《海州道中》《输麦行》多反映下层人民的生活以及自己的生活感受,风格平易晓畅。著作有《柯山集》五十卷、《拾遗》十二卷、《续拾遗》一卷。《宋史》卷四四四有传。 张耒的作品>>

猜您喜欢

项羽

张耒

沛公百万保咸阳,自古柔仁伏暴强。pèi gōng bǎi wàn bǎo xián yáng,zì gǔ róu rén fú bào qiáng。
慷慨悲歌君勿恨,拔山盖世故应亡。kāng kǎi bēi gē jūn wù hèn,bá shān gài shì gù yīng wáng。

范增

张耒

君王不解据南阳,亚父徒夸计策长。jūn wáng bù jiě jù nán yáng,yà fù tú kuā jì cè zhǎng。
毕竟亡秦安用楚,区区犹劝立怀王。bì jìng wáng qín ān yòng chǔ,qū qū yóu quàn lì huái wáng。

萧何

张耒

萧公俯仰系安危,功业君王心独知。xiāo gōng fǔ yǎng xì ān wēi,gōng yè jūn wáng xīn dú zhī。
犹道邵平能缓颊,君臣从古固多疑。yóu dào shào píng néng huǎn jiá,jūn chén cóng gǔ gù duō yí。

韩信

张耒

登坛一日冠群雄,钟室仓皇念蒯通。dēng tán yī rì guān qún xióng,zhōng shì cāng huáng niàn kuǎi tōng。
能用能诛谁计策,嗟君终自愧萧公。néng yòng néng zhū shuí jì cè,jiē jūn zhōng zì kuì xiāo gōng。

贾谊

张耒

贾生未免孝文疑,自古功名叹数奇。jiǎ shēng wèi miǎn xiào wén yí,zì gǔ gōng míng tàn shù qí。
逐得洛阳年少去,白头绛灌亦何为。zhú dé luò yáng nián shǎo qù,bái tóu jiàng guàn yì hé wèi。

李广

张耒

李广才非卫霍俦,孝文能鉴不能收。lǐ guǎng cái fēi wèi huò chóu,xiào wén néng jiàn bù néng shōu。
君王未是忘征战,何待高皇万户侯。jūn wáng wèi shì wàng zhēng zhàn,hé dài gāo huáng wàn hù hóu。

东方曼倩

张耒

轩冕功名何足为,先生聊作易农资。xuān miǎn gōng míng hé zú wèi,xiān shēng liáo zuò yì nóng zī。
汉庭诛死皆卿相,犹说才能胜滑稽。hàn tíng zhū sǐ jiē qīng xiāng,yóu shuō cái néng shèng huá jī。

成帝

张耒

百华衣上渍馀香,夜照犹烦蚌有光。bǎi huá yī shàng zì yú xiāng,yè zhào yóu fán bàng yǒu guāng。
解道温柔胜武帝,不知壮发似元皇。jiě dào wēn róu shèng wǔ dì,bù zhī zhuàng fā shì yuán huáng。

赵飞燕

张耒

苦心膏沐不论赀,富贵人生各有时。kǔ xīn gāo mù bù lùn zī,fù guì rén shēng gè yǒu shí。
直使中流畏仙去,君王何啻似婴儿。zhí shǐ zhōng liú wèi xiān qù,jūn wáng hé chì shì yīng ér。

朱云

张耒

直言请剑斩安昌,勿谓朱游只素狂。zhí yán qǐng jiàn zhǎn ān chāng,wù wèi zhū yóu zhǐ sù kuáng。
君看汉家文景业,张侯能以一言亡。jūn kàn hàn jiā wén jǐng yè,zhāng hóu néng yǐ yī yán wáng。

孔光

张耒

乡原世尽谓醇儒,汉室倾危孰与扶。xiāng yuán shì jǐn wèi chún rú,hàn shì qīng wēi shú yǔ fú。
试问不言温室木,何如休望董贤车。shì wèn bù yán wēn shì mù,hé rú xiū wàng dǒng xián chē。

梁冀

张耒

力回汉鼎未收功,又道将军世上雄。lì huí hàn dǐng wèi shōu gōng,yòu dào jiāng jūn shì shàng xióng。
不悟折腰同龋齿,百般装束为秦宫。bù wù zhé yāo tóng qǔ chǐ,bǎi bān zhuāng shù wèi qín gōng。

殷浩

张耒

田野高风过有薰,庙堂经画竟无闻。tián yě gāo fēng guò yǒu xūn,miào táng jīng huà jìng wú wén。
固应竹马思元子,江左兴亡不在君。gù yīng zhú mǎ sī yuán zi,jiāng zuǒ xīng wáng bù zài jūn。

偶成

张耒

低云著地晓悠悠,雨湿帘旌不上钩。dī yún zhù dì xiǎo yōu yōu,yǔ shī lián jīng bù shàng gōu。
江北江南千万里,年年长向此时愁。jiāng běi jiāng nán qiān wàn lǐ,nián nián zhǎng xiàng cǐ shí chóu。

伤春

张耒

浮云冉冉送春华,怯见春寒日欲斜。fú yún rǎn rǎn sòng chūn huá,qiè jiàn chūn hán rì yù xié。
一夜雨声能几许,晓来落尽一城花。yī yè yǔ shēng néng jǐ xǔ,xiǎo lái luò jǐn yī chéng huā。