古诗词

题致政朱郎中适园林

刘摰

南宫仙郎绿发翁,归来甲第荆城中。nán gōng xiān láng lǜ fā wēng,guī lái jiǎ dì jīng chéng zhōng。
翁家祖世有名德,至今孙子传清风。wēng jiā zǔ shì yǒu míng dé,zhì jīn sūn zi chuán qīng fēng。
园亭继继事营治,增华到此穷智工。yuán tíng jì jì shì yíng zhì,zēng huá dào cǐ qióng zhì gōng。
铺张百物各有职,峥嵘一界疑壶宫。pù zhāng bǎi wù gè yǒu zhí,zhēng róng yī jiè yí hú gōng。
清明过去春事老,林丛暗绿阴相通。qīng míng guò qù chūn shì lǎo,lín cóng àn lǜ yīn xiāng tōng。
朱栏曲槛巧晖映,晓风夜露香溟蒙。zhū lán qū kǎn qiǎo huī yìng,xiǎo fēng yè lù xiāng míng méng。
溪鱼野鸟乐晴昊,碧萝怪石依长松。xī yú yě niǎo lè qíng hào,bì luó guài shí yī zhǎng sōng。
方城清泚虽可濯,主人缨上尘久空。fāng chéng qīng cǐ suī kě zhuó,zhǔ rén yīng shàng chén jiǔ kōng。
年年三日纵士女,观游思与乡人同。nián nián sān rì zòng shì nǚ,guān yóu sī yǔ xiāng rén tóng。
及时娱乐日月迈,肯使蟋蟀悲晋公。jí shí yú lè rì yuè mài,kěn shǐ xī shuài bēi jìn gōng。
阁书深藏一万轴,牙签锦带严编封。gé shū shēn cáng yī wàn zhóu,yá qiān jǐn dài yán biān fēng。
脱巾解屦游览倦,燕坐自有黄卷功。tuō jīn jiě jù yóu lǎn juàn,yàn zuò zì yǒu huáng juǎn gōng。
三年羁客偶幸至,归来搔首嗟蒿蓬。sān nián jī kè ǒu xìng zhì,guī lái sāo shǒu jiē hāo péng。
生涯适意最难事,安用勋业铭鼎钟。shēng yá shì yì zuì nán shì,ān yòng xūn yè míng dǐng zhōng。
乡人勿笑翁不出,门外势利方憧憧。xiāng rén wù xiào wēng bù chū,mén wài shì lì fāng chōng chōng。
猜您喜欢

清明后一日下沙

刘摰

微风吹□幸阴晴,笑侧吟鞭十里行。wēi fēng chuī xìng yīn qíng,xiào cè yín biān shí lǐ xíng。
时节早蚕生谷雨,人家新火接清明。shí jié zǎo cán shēng gǔ yǔ,rén jiā xīn huǒ jiē qīng míng。
衮衣犊鼻均无物,篱鴳云鹏各有情。gǔn yī dú bí jūn wú wù,lí yàn yún péng gè yǒu qíng。
欲挹浮丘挽春驭,尊罍定得泻东瀛。yù yì fú qiū wǎn chūn yù,zūn léi dìng dé xiè dōng yíng。

次韵唐诵植棕榈三绝句

刘摰

亭亭员干直,剪剪翠轮齐。tíng tíng yuán gàn zhí,jiǎn jiǎn cuì lún qí。
叶散夜叉样,恶名谁品题。yè sàn yè chā yàng,è míng shuí pǐn tí。

次韵唐诵植棕榈三绝句

刘摰

荣悴逐时序,纷纷红翠多。róng cuì zhú shí xù,fēn fēn hóng cuì duō。
谁同岁寒操,旁有羽林戈。shuí tóng suì hán cāo,páng yǒu yǔ lín gē。

次韵唐诵植棕榈三绝句

刘摰

种兰不当户,李以苦见容。zhǒng lán bù dāng hù,lǐ yǐ kǔ jiàn róng。
珍重主人意,东亭非要冲。zhēn zhòng zhǔ rén yì,dōng tíng fēi yào chōng。

次长守长历两孙自汶寄读诗韵

刘摰

阿守似其父,丰姿仍秀疏。ā shǒu shì qí fù,fēng zī réng xiù shū。
别翁犹数月,书驿且渠渠。bié wēng yóu shù yuè,shū yì qiě qú qú。

次长守长历两孙自汶寄读诗韵

刘摰

历也驹千里,新诗慰远思。lì yě jū qiān lǐ,xīn shī wèi yuǎn sī。
霜秋鱼酒美,来趁寿觞时。shuāng qiū yú jiǔ měi,lái chèn shòu shāng shí。

戏简许教授

刘摰

虽有董盐甘寂寞,如闻颜粥更艰辛。suī yǒu dǒng yán gān jì mò,rú wén yán zhōu gèng jiān xīn。
莫将秉釜论多少,聊为君家拂甑尘。mò jiāng bǐng fǔ lùn duō shǎo,liáo wèi jūn jiā fú zèng chén。

马融绛帐台

刘摰

汉守曾为绛帐师,升堂高弟许抠衣。hàn shǒu céng wèi jiàng zhàng shī,shēng táng gāo dì xǔ kōu yī。
传经无复当时事,只有沙禽自在飞。chuán jīng wú fù dāng shí shì,zhǐ yǒu shā qín zì zài fēi。

国风亭

刘摰

地灵真合有清辞,正在中和乐职时。dì líng zhēn hé yǒu qīng cí,zhèng zài zhōng hé lè zhí shí。
谁道诸诗吟不尽,试看亭上国风诗。shuí dào zhū shī yín bù jǐn,shì kàn tíng shàng guó fēng shī。

复古亭

刘摰

功大文雄岁月深,巍然高碣字生金。gōng dà wén xióng suì yuè shēn,wēi rán gāo jié zì shēng jīn。
台池得与吾民共,谁识邦家复古心。tái chí dé yǔ wú mín gòng,shuí shí bāng jiā fù gǔ xīn。

穿杨亭

刘摰

华构翚飞一望中,颜间篆墨扬秋风。huá gòu huī fēi yī wàng zhōng,yán jiān zhuàn mò yáng qiū fēng。
休矜百步穿杨巧,未及当年射虎功。xiū jīn bǎi bù chuān yáng qiǎo,wèi jí dāng nián shè hǔ gōng。

迎春亭

刘摰

亭接东风近晓霞,几多和气到萌芽。tíng jiē dōng fēng jìn xiǎo xiá,jǐ duō hé qì dào méng yá。
也知当日迎春意,不为松筠只为花。yě zhī dāng rì yíng chūn yì,bù wèi sōng yún zhǐ wèi huā。

朝宗亭

刘摰

亭下长江走浪花,朝宗东委去无涯。tíng xià zhǎng jiāng zǒu làng huā,cháo zōng dōng wěi qù wú yá。
何时银汉风涛稳,待泛仙人八月槎。hé shí yín hàn fēng tāo wěn,dài fàn xiān rén bā yuè chá。

澄心阁

刘摰

危栏倒影下千寻,空水无声万象沉。wēi lán dào yǐng xià qiān xún,kōng shuǐ wú shēng wàn xiàng chén。
试问登临来往客,几人澄得利名心。shì wèn dēng lín lái wǎng kè,jǐ rén chéng dé lì míng xīn。

七瑞堂

刘摰

草木生成亦偶然,谁将枝干验祥编。cǎo mù shēng chéng yì ǒu rán,shuí jiāng zhī gàn yàn xiáng biān。
如何并作当时瑞,寂寞如今五十年。rú hé bìng zuò dāng shí ruì,jì mò rú jīn wǔ shí nián。