古诗词

三辰砚屏歌

杨万里

天小紫,日淡红,月光正与日相通。tiān xiǎo zǐ,rì dàn hóng,yuè guāng zhèng yǔ rì xiāng tōng。
一星雪白大于黍,走近月旁无半武。yī xīng xuě bái dà yú shǔ,zǒu jìn yuè páng wú bàn wǔ。
吾闻三辰不并明,如何日中见月星。wú wén sān chén bù bìng míng,rú hé rì zhōng jiàn yuè xīng。
霜后梨花定非瑞,春秋获麟不应贵。shuāng hòu lí huā dìng fēi ruì,chūn qiū huò lín bù yīng guì。
君不见八月十五夜向晨,东方亭亭升火轮,西有玉李伴金盆。jūn bù jiàn bā yuè shí wǔ yè xiàng chén,dōng fāng tíng tíng shēng huǒ lún,xī yǒu yù lǐ bàn jīn pén。
是时三辰正如许,君不着眼君莫论。shì shí sān chén zhèng rú xǔ,jūn bù zhe yǎn jūn mò lùn。
吾家大阮嗜文字,看书到晓那能睡。wú jiā dà ruǎn shì wén zì,kàn shū dào xiǎo nà néng shuì。
三辰并光射窗几,影落砚屏不容洗。sān chén bìng guāng shè chuāng jǐ,yǐng luò yàn píng bù róng xǐ。
就中月轮景特奇,桂树可数叶与枝。jiù zhōng yuè lún jǐng tè qí,guì shù kě shù yè yǔ zhī。
炯如秋水涵荇藻,天巧此岂人能为。jiǒng rú qiū shuǐ hán xìng zǎo,tiān qiǎo cǐ qǐ rén néng wèi。
怀璧未为罪,借书未为痴。huái bì wèi wèi zuì,jiè shū wèi wèi chī。
公当十袭古锦帕,如何传玩十手把,不防夜半有力者。gōng dāng shí xí gǔ jǐn pà,rú hé chuán wán shí shǒu bǎ,bù fáng yè bàn yǒu lì zhě。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

芗林五十咏芗林

杨万里

往往游西崦,时时憩午阴。wǎng wǎng yóu xī yān,shí shí qì wǔ yīn。
凤来人不见,飞入碧枝深。fèng lái rén bù jiàn,fēi rù bì zhī shēn。

芗林五十咏芗林

杨万里

茂苑犹香名,南阳已荒草。mào yuàn yóu xiāng míng,nán yáng yǐ huāng cǎo。
更兼芗林中,三洲是三岛。gèng jiān xiāng lín zhōng,sān zhōu shì sān dǎo。

芗林五十咏芗林

杨万里

阁皂风烟外,江西小有天。gé zào fēng yān wài,jiāng xī xiǎo yǒu tiān。
兹山本无主,掇入笔床前。zī shān běn wú zhǔ,duō rù bǐ chuáng qián。

芗林五十咏芗林

杨万里

已讶松生市,更将湖入城。yǐ yà sōng shēng shì,gèng jiāng hú rù chéng。
如何造物者,百巧供先生。rú hé zào wù zhě,bǎi qiǎo gōng xiān shēng。

芗林五十咏芗林

杨万里

芦菔鼠尾大,蔓菁兔耳长。lú fú shǔ wěi dà,màn jīng tù ěr zhǎng。
先生不忍摘,野客却同尝。xiān shēng bù rěn zhāi,yě kè què tóng cháng。

芗林五十咏芗林

杨万里

独酌圣贤酒,新尝子母瓜。dú zhuó shèng xián jiǔ,xīn cháng zi mǔ guā。
丁宁林下友,莫道故侯家。dīng níng lín xià yǒu,mò dào gù hóu jiā。

芗林五十咏芗林

杨万里

极目斜阳树,乘风落月梁。jí mù xié yáng shù,chéng fēng luò yuè liáng。
更和山与水,并作一秋光。gèng hé shān yǔ shuǐ,bìng zuò yī qiū guāng。

戏咏陈氏女剪彩花二绝句拒霜

杨万里

染露金风里,宜霜玉水滨。rǎn lù jīn fēng lǐ,yí shuāng yù shuǐ bīn。
莫嫌开最晚,元自不争春。mò xián kāi zuì wǎn,yuán zì bù zhēng chūn。

戏咏陈氏女剪彩花二绝句拒霜

杨万里

味苦谁能爱,香寒只自珍。wèi kǔ shuí néng ài,xiāng hán zhǐ zì zhēn。
长将潭底水,普供世间人。zhǎng jiāng tán dǐ shuǐ,pǔ gōng shì jiān rén。

偶成

杨万里

珍禽饮盆池,将扇扑窗户。zhēn qín yǐn pén chí,jiāng shàn pū chuāng hù。
一声惊得飞,再声惊不去。yī shēng jīng dé fēi,zài shēng jīng bù qù。

问月二首

杨万里

月色幸自好,元无半点云。yuè sè xìng zì hǎo,yuán wú bàn diǎn yún。
移床来一看,云月两昏昏。yí chuáng lái yī kàn,yún yuè liǎng hūn hūn。

问月二首

杨万里

月入云中去,呼他不出来。yuè rù yún zhōng qù,hū tā bù chū lái。
明宵教老子,何面更相陪。míng xiāo jiào lǎo zi,hé miàn gèng xiāng péi。

将睡四首

杨万里

老夫岂不眠,只是眠未得。lǎo fū qǐ bù mián,zhǐ shì mián wèi dé。
若到睡思来,华胥是谁国。ruò dào shuì sī lái,huá xū shì shuí guó。

将睡四首

杨万里

一更打二点,夜夜此时睡。yī gèng dǎ èr diǎn,yè yè cǐ shí shuì。
今夜当此时,不睡缘底事。jīn yè dāng cǐ shí,bù shuì yuán dǐ shì。

将睡四首

杨万里

已被诗为祟,更添茶作魔。yǐ bèi shī wèi suì,gèng tiān chá zuò mó。
端能去二者,一武到无何。duān néng qù èr zhě,yī wǔ dào wú hé。