古诗词

晚步南溪弄水

杨万里

吾庐在南溪,溪北北山半。wú lú zài nán xī,xī běi běi shān bàn。
山空谁肯邻,影静鹤为伴。shān kōng shuí kěn lín,yǐng jìng hè wèi bàn。
万松当篱落,千岩上几案。wàn sōng dāng lí luò,qiān yán shàng jǐ àn。
花草岂厌多,不多亦堪玩。huā cǎo qǐ yàn duō,bù duō yì kān wán。
一丘万事足,半点无外羡。yī qiū wàn shì zú,bàn diǎn wú wài xiàn。
如何濯双缨,独欠泉一眼。rú hé zhuó shuāng yīng,dú qiàn quán yī yǎn。
晚晴漫野步,偶到溪侧畔。wǎn qíng màn yě bù,ǒu dào xī cè pàn。
颇怪清浅流,雪后劣如线。pǒ guài qīng qiǎn liú,xuě hòu liè rú xiàn。
相将二三子,一笑出奇观。xiāng jiāng èr sān zi,yī xiào chū qí guān。
琼砂杂瑶砾,掇拾作微堰。qióng shā zá yáo lì,duō shí zuò wēi yàn。
锵然便淙琤,清若奏琴阮。qiāng rán biàn cóng chēng,qīng ruò zòu qín ruǎn。
当流立孤石,滟滪忽童丱。dāng liú lì gū shí,yàn yù hū tóng guàn。
不塞势何怒,惟激声故远。bù sāi shì hé nù,wéi jī shēng gù yuǎn。
从今日日来,愁肺要湔浣。cóng jīn rì rì lái,chóu fèi yào jiān huàn。
儿童俾勿坏,鸥鹭好看管。ér tóng bǐ wù huài,ōu lù hǎo kàn guǎn。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

甲子初春即事六首

杨万里

径李浑秾白,山桃半淡红。jìng lǐ hún nóng bái,shān táo bàn dàn hóng。
杏花红又白,非淡亦非秾。xìng huā hóng yòu bái,fēi dàn yì fēi nóng。

甲子初春即事六首

杨万里

只有观书乐,其如病眼何。zhǐ yǒu guān shū lè,qí rú bìng yǎn hé。
但令吾意适,不必卷头多。dàn lìng wú yì shì,bù bì juǎn tóu duō。

甲子初春即事六首

杨万里

骤暖如初夏,通身退裌衣。zhòu nuǎn rú chū xià,tōng shēn tuì jiá yī。
只言寒已去,却等五更归。zhǐ yán hán yǐ qù,què děng wǔ gèng guī。

甲子初春即事六首

杨万里

人怨花迟发,天教暖早催。rén yuàn huā chí fā,tiān jiào nuǎn zǎo cuī。
不知要催落,却道是催开。bù zhī yào cuī luò,què dào shì cuī kāi。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

过雨天犹湿,新晴日尚寒。guò yǔ tiān yóu shī,xīn qíng rì shàng hán。
悬知晓妆好,破雾急来看。xuán zhī xiǎo zhuāng hǎo,pò wù jí lái kàn。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

初日光殊薄,晴梢露正浓。chū rì guāng shū báo,qíng shāo lù zhèng nóng。
真珠妆未稳,更着柳边风。zhēn zhū zhuāng wèi wěn,gèng zhe liǔ biān fēng。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

晚得看花诀,丁宁趁绝晨。wǎn dé kàn huā jué,dīng níng chèn jué chén。
乘他醉眠起,别是一精神。chéng tā zuì mián qǐ,bié shì yī jīng shén。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

四面花光合,一身香雾红。sì miàn huā guāng hé,yī shēn xiāng wù hóng。
忽从霞绮上,跳下锦城中。hū cóng xiá qǐ shàng,tiào xià jǐn chéng zhōng。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

花密无重数,看来眼转迷。huā mì wú zhòng shù,kàn lái yǎn zhuǎn mí。
化为花世界,忘却日东西。huà wèi huā shì jiè,wàng què rì dōng xī。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

外种百来树,中安一小亭。wài zhǒng bǎi lái shù,zhōng ān yī xiǎo tíng。
放眸红未了,红了是天青。fàng móu hóng wèi le,hóng le shì tiān qīng。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

老子侵星起,蜂儿先我忙。lǎo zi qīn xīng qǐ,fēng ér xiān wǒ máng。
渊才无鼻孔,信口道无香。yuān cái wú bí kǒng,xìn kǒu dào wú xiāng。

二月十四日晓起看海棠八首

杨万里

除却牡丹了,海棠当亚元。chú què mǔ dān le,hǎi táng dāng yà yuán。
艳超红白外,香在有无间。yàn chāo hóng bái wài,xiāng zài yǒu wú jiān。

寄题袁机仲侍郎殿撰建溪北山四景妙净庵

杨万里

韩子不肯佛,饶操苦出家。hán zi bù kěn fú,ráo cāo kǔ chū jiā。
何如妙净老,紫橐碧莲花。hé rú miào jìng lǎo,zǐ tuó bì lián huā。

寄题袁机仲侍郎殿撰建溪北山四景妙净庵

杨万里

竹国风世界,梅兄雪友朋。zhú guó fēng shì jiè,méi xiōng xuě yǒu péng。
地清无可比,且道玉壶冰。dì qīng wú kě bǐ,qiě dào yù hú bīng。

寄题袁机仲侍郎殿撰建溪北山四景妙净庵

杨万里

银河月外来,玉虹天上落。yín hé yuè wài lái,yù hóng tiān shàng luò。
骑虹弄银河,人间无个乐。qí hóng nòng yín hé,rén jiān wú gè lè。