古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

送相士高元善二首

杨万里

稚子烦君一一看,丁宁莫道好求官。zhì zi fán jūn yī yī kàn,dīng níng mò dào hǎo qiú guān。
老来正要团栾坐,伴我秋风把钓竿。lǎo lái zhèng yào tuán luán zuò,bàn wǒ qiū fēng bǎ diào gān。

题周子中司户乘成台三首

杨万里

不烦营筑便成台,自有青松不用栽。bù fán yíng zhù biàn chéng tái,zì yǒu qīng sōng bù yòng zāi。
只道先生忙更懒,也须一日一回来。zhǐ dào xiān shēng máng gèng lǎn,yě xū yī rì yī huí lái。

题周子中司户乘成台三首

杨万里

只须独立领秋光,何用安排石鼓双。zhǐ xū dú lì lǐng qiū guāng,hé yòng ān pái shí gǔ shuāng。
平揖青原未为差,更于竹外见长江。píng yī qīng yuán wèi wèi chà,gèng yú zhú wài jiàn zhǎng jiāng。

题周子中司户乘成台三首

杨万里

先生无劓何须补,上到乘成尽放怀。xiān shēng wú yì hé xū bǔ,shàng dào chéng chéng jǐn fàng huái。
松树尚堪驱使在,为公一一捧诗牌。sōng shù shàng kān qū shǐ zài,wèi gōng yī yī pěng shī pái。

送杨山人善谈相及地理

杨万里

相人何似相山难,惭愧渠侬眼不寒。xiāng rén hé shì xiāng shān nán,cán kuì qú nóng yǎn bù hán。
木末凉风无半点,如何又欲跨归鞍。mù mò liáng fēng wú bàn diǎn,rú hé yòu yù kuà guī ān。

秋晓出郊二绝句

杨万里

初日新寒政晓霞,残山剩水稍人家。chū rì xīn hán zhèng xiǎo xiá,cán shān shèng shuǐ shāo rén jiā。
霜红半脸金罂子,雪白一川荞麦花。shuāng hóng bàn liǎn jīn yīng zi,xuě bái yī chuān qiáo mài huā。

秋晓出郊二绝句

杨万里

野菊相依露下丛,冷香自送水边风。yě jú xiāng yī lù xià cóng,lěng xiāng zì sòng shuǐ biān fēng。
丰年气象无多子,只在鸡鸣犬吠中。fēng nián qì xiàng wú duō zi,zhǐ zài jī míng quǎn fèi zhōng。

过双陂

杨万里

霜后寒溪清更清,冰如溪水水如冰。shuāng hòu hán xī qīng gèng qīng,bīng rú xī shuǐ shuǐ rú bīng。
闲行也有穷忙事,问讯梅花开未曾。xián xíng yě yǒu qióng máng shì,wèn xùn méi huā kāi wèi céng。

题刘德夫真意亭二首

杨万里

湖上轩窗岸岸开,谁家不傍读书台。hú shàng xuān chuāng àn àn kāi,shuí jiā bù bàng dú shū tái。
新亭自有人知处,只拣风烟好处来。xīn tíng zì yǒu rén zhī chù,zhǐ jiǎn fēng yān hǎo chù lái。

题刘德夫真意亭二首

杨万里

渊明有意自忘言,真处如今底处传。yuān míng yǒu yì zì wàng yán,zhēn chù rú jīn dǐ chù chuán。
客子若来问真意,镜中人影水中天。kè zi ruò lái wèn zhēn yì,jìng zhōng rén yǐng shuǐ zhōng tiān。

题萧岳英常州草虫轴盖画师之女朱氏之笔二首

杨万里

常州草虫天下奇,女郎新样不缘师。cháng zhōu cǎo chóng tiān xià qí,nǚ láng xīn yàng bù yuán shī。
未应好手传轮扁,便恐前身是郭熙。wèi yīng hǎo shǒu chuán lún biǎn,biàn kǒng qián shēn shì guō xī。

题萧岳英常州草虫轴盖画师之女朱氏之笔二首

杨万里

笔端春草已如生,点缀虫沙更未停。bǐ duān chūn cǎo yǐ rú shēng,diǎn zhuì chóng shā gèng wèi tíng。
浅著鹅黄作蝴蝶,深将猩血染蜻蜓。qiǎn zhù é huáng zuò hú dié,shēn jiāng xīng xuè rǎn qīng tíng。

过蕉坑

杨万里

枫叶乾馀尚小红,苕花飞尽不留茸。fēng yè qián yú shàng xiǎo hóng,sháo huā fēi jǐn bù liú rōng。
经旬欲雪还无雪,只作清寒恼杀侬。jīng xún yù xuě hái wú xuě,zhǐ zuò qīng hán nǎo shā nóng。

看雪

杨万里

揉云剪水作风毬,夜落连明肯便休。róu yún jiǎn shuǐ zuò fēng qiú,yè luò lián míng kěn biàn xiū。
旧说六花元未试,偶看一片上驼裘。jiù shuō liù huā yuán wèi shì,ǒu kàn yī piàn shàng tuó qiú。

送王无咎善邵康节皇极数二首

杨万里

安乐窝中书一编,君从何许得真传。ān lè wō zhōng shū yī biān,jūn cóng hé xǔ dé zhēn chuán。
我无杜曲桑麻在,也道此生休问天。wǒ wú dù qū sāng má zài,yě dào cǐ shēng xiū wèn tiān。