古诗词

送蔡定夫提举正字使广东

杨万里

国朝以来妙人物,近世独数乾道年。guó cháo yǐ lái miào rén wù,jìn shì dú shù qián dào nián。
后皇乃武再开辟,欲倾东海洗乾坤。hòu huáng nǎi wǔ zài kāi pì,yù qīng dōng hǎi xǐ qián kūn。
九渊探珠岩采璞,天地为纲罝群贤。jiǔ yuān tàn zhū yán cǎi pú,tiān dì wèi gāng jū qún xián。
玉堂金铉贮稷契,蓬山璧水俱崔班。yù táng jīn xuàn zhù jì qì,péng shān bì shuǐ jù cuī bān。
追还庆历元祐初,突过贞观开元前。zhuī hái qìng lì yuán yòu chū,tū guò zhēn guān kāi yuán qián。
麟台正字蔡夫子,乃祖元是四谏官。lín tái zhèng zì cài fū zi,nǎi zǔ yuán shì sì jiàn guān。
风流文采已碧梧,忠义慷慨仍青毡。fēng liú wén cǎi yǐ bì wú,zhōng yì kāng kǎi réng qīng zhān。
折槛旧痕故无恙,后皇是日动龙颜。zhé kǎn jiù hén gù wú yàng,hòu huáng shì rì dòng lóng yán。
严霜烈日照鹓鹭,一身似叶飘淮堧。yán shuāng liè rì zhào yuān lù,yī shēn shì yè piāo huái ruán。
柴门僵卧三腊雪,鱼釜仅续一线烟。chái mén jiāng wò sān là xuě,yú fǔ jǐn xù yī xiàn yān。
后皇九重念五岭,生愁雨露南方乾。hòu huáng jiǔ zhòng niàn wǔ lǐng,shēng chóu yǔ lù nán fāng qián。
诏谓正字当居中,肯为朕行绥百蛮。zhào wèi zhèng zì dāng jū zhōng,kěn wèi zhèn xíng suí bǎi mán。
梅花迎笑锦囊古,南斗退避文星寒。méi huā yíng xiào jǐn náng gǔ,nán dòu tuì bì wén xīng hán。
动摇山岳细事耳,约束海若收波澜。dòng yáo shān yuè xì shì ěr,yuē shù hǎi ruò shōu bō lán。
坐令百姓万里外,堕在二陕三辅间。zuò lìng bǎi xìng wàn lǐ wài,duò zài èr shǎn sān fǔ jiān。
槟榔红时芝泥紫,归来径著侍臣冠。bīn láng hóng shí zhī ní zǐ,guī lái jìng zhù shì chén guān。
我家江西更西处,白鹭洲对青原山。wǒ jiā jiāng xī gèng xī chù,bái lù zhōu duì qīng yuán shān。
公归肯访老翁否,酤酒满眼未必然,青刍白饭聊随缘。gōng guī kěn fǎng lǎo wēng fǒu,gū jiǔ mǎn yǎn wèi bì rán,qīng chú bái fàn liáo suí yuán。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

出真阳峡十首

杨万里

峡中出了又逢滩,破浪牵船分外难。xiá zhōng chū le yòu féng tān,pò làng qiān chuán fēn wài nán。
只是峡山临欲别,此滩留我再看山。zhǐ shì xiá shān lín yù bié,cǐ tān liú wǒ zài kàn shān。

出真阳峡十首

杨万里

江枫新染绿衣衫,知费春风几把蓝。jiāng fēng xīn rǎn lǜ yī shān,zhī fèi chūn fēng jǐ bǎ lán。
道是春光在桃李,试除桃李尽教参。dào shì chūn guāng zài táo lǐ,shì chú táo lǐ jǐn jiào cān。

出真阳峡十首

杨万里

入峡长思出峡行,出来却忆峡中清。rù xiá zhǎng sī chū xiá xíng,chū lái què yì xiá zhōng qīng。
一江碧水供诗砚,两岸青山作砚屏。yī jiāng bì shuǐ gōng shī yàn,liǎng àn qīng shān zuò yàn píng。

出真阳峡十首

杨万里

只言英石冠南中,未识真阳一两峰。zhǐ yán yīng shí guān nán zhōng,wèi shí zhēn yáng yī liǎng fēng。
遮莫坡陀将不去,将诗描取小玲珑。zhē mò pō tuó jiāng bù qù,jiāng shī miáo qǔ xiǎo líng lóng。

出真阳峡十首

杨万里

今岁春流涨又销,水痕犹印石间茅。jīn suì chūn liú zhǎng yòu xiāo,shuǐ hén yóu yìn shí jiān máo。
浮槎却被春流误,长挂江边小树梢。fú chá què bèi chūn liú wù,zhǎng guà jiāng biān xiǎo shù shāo。

出真阳峡十首

杨万里

春光浓里更江行,画舫分明是水亭。chūn guāng nóng lǐ gèng jiāng xíng,huà fǎng fēn míng shì shuǐ tíng。
出了真阳恰惆怅,数峰如笋雨中青。chū le zhēn yáng qià chóu chàng,shù fēng rú sǔn yǔ zhōng qīng。

出真阳峡十首

杨万里

未必阳山天下穷,英州穷到骨中空。wèi bì yáng shān tiān xià qióng,yīng zhōu qióng dào gǔ zhōng kōng。
郡官只怨无供给,支与真阳数石峰。jùn guān zhǐ yuàn wú gōng gěi,zhī yǔ zhēn yáng shù shí fēng。

碧落洞前滩水三首

杨万里

水知山近已先狂,箭往星奔趁下泷。shuǐ zhī shān jìn yǐ xiān kuáng,jiàn wǎng xīng bēn chèn xià lóng。
滩下洄流能耐事,漩沤百转看它忙。tān xià huí liú néng nài shì,xuán ōu bǎi zhuǎn kàn tā máng。

碧落洞前滩水三首

杨万里

石峰背后即英州,只不教人到岸头。shí fēng bèi hòu jí yīng zhōu,zhǐ bù jiào rén dào àn tóu。
罗带春风吹不直,故将数摺恼行舟。luó dài chūn fēng chuī bù zhí,gù jiāng shù zhé nǎo xíng zhōu。

碧落洞前滩水三首

杨万里

碧落峰前上一滩,篙师叫得口都乾。bì luò fēng qián shàng yī tān,gāo shī jiào dé kǒu dōu qián。
开门将谓船行远,只在峰头芦荻湾。kāi mén jiāng wèi chuán xíng yuǎn,zhǐ zài fēng tóu lú dí wān。

正月二十八日峡外见燕子二首

杨万里

社日今年定几时,元宵过了燕先归。shè rì jīn nián dìng jǐ shí,yuán xiāo guò le yàn xiān guī。
一双贴水娇无奈,不肯平飞故仄飞。yī shuāng tiē shuǐ jiāo wú nài,bù kěn píng fēi gù zè fēi。

正月二十八日峡外见燕子二首

杨万里

不宿青枫学子规,不穿绿柳伴莺啼。bù sù qīng fēng xué zi guī,bù chuān lǜ liǔ bàn yīng tí。
双飞只爱清江水,自喜身轻照舞衣。shuāng fēi zhǐ ài qīng jiāng shuǐ,zì xǐ shēn qīng zhào wǔ yī。

郎石峰

杨万里

四旁不与众山连,特地孤尖立半天。sì páng bù yǔ zhòng shān lián,tè dì gū jiān lì bàn tiān。
碧落诸峰非不好,让它郎石一峰先。bì luò zhū fēng fēi bù hǎo,ràng tā láng shí yī fēng xiān。

碧落洞四首

杨万里

碧落诸峰是碧簪,忽于平地插瑶岑。bì luò zhū fēng shì bì zān,hū yú píng dì chā yáo cén。
洞中定有神仙宅,玉室金堂不可寻。dòng zhōng dìng yǒu shén xiān zhái,yù shì jīn táng bù kě xún。

碧落洞四首

杨万里

梦中曾泊洞前船,落絮飞花是去年。mèng zhōng céng pō dòng qián chuán,luò xù fēi huā shì qù nián。
今日来寻泊船处,一江风雨草连天。jīn rì lái xún pō chuán chù,yī jiāng fēng yǔ cǎo lián tiān。