古诗词

送蔡定夫提举正字使广东

杨万里

国朝以来妙人物,近世独数乾道年。guó cháo yǐ lái miào rén wù,jìn shì dú shù qián dào nián。
后皇乃武再开辟,欲倾东海洗乾坤。hòu huáng nǎi wǔ zài kāi pì,yù qīng dōng hǎi xǐ qián kūn。
九渊探珠岩采璞,天地为纲罝群贤。jiǔ yuān tàn zhū yán cǎi pú,tiān dì wèi gāng jū qún xián。
玉堂金铉贮稷契,蓬山璧水俱崔班。yù táng jīn xuàn zhù jì qì,péng shān bì shuǐ jù cuī bān。
追还庆历元祐初,突过贞观开元前。zhuī hái qìng lì yuán yòu chū,tū guò zhēn guān kāi yuán qián。
麟台正字蔡夫子,乃祖元是四谏官。lín tái zhèng zì cài fū zi,nǎi zǔ yuán shì sì jiàn guān。
风流文采已碧梧,忠义慷慨仍青毡。fēng liú wén cǎi yǐ bì wú,zhōng yì kāng kǎi réng qīng zhān。
折槛旧痕故无恙,后皇是日动龙颜。zhé kǎn jiù hén gù wú yàng,hòu huáng shì rì dòng lóng yán。
严霜烈日照鹓鹭,一身似叶飘淮堧。yán shuāng liè rì zhào yuān lù,yī shēn shì yè piāo huái ruán。
柴门僵卧三腊雪,鱼釜仅续一线烟。chái mén jiāng wò sān là xuě,yú fǔ jǐn xù yī xiàn yān。
后皇九重念五岭,生愁雨露南方乾。hòu huáng jiǔ zhòng niàn wǔ lǐng,shēng chóu yǔ lù nán fāng qián。
诏谓正字当居中,肯为朕行绥百蛮。zhào wèi zhèng zì dāng jū zhōng,kěn wèi zhèn xíng suí bǎi mán。
梅花迎笑锦囊古,南斗退避文星寒。méi huā yíng xiào jǐn náng gǔ,nán dòu tuì bì wén xīng hán。
动摇山岳细事耳,约束海若收波澜。dòng yáo shān yuè xì shì ěr,yuē shù hǎi ruò shōu bō lán。
坐令百姓万里外,堕在二陕三辅间。zuò lìng bǎi xìng wàn lǐ wài,duò zài èr shǎn sān fǔ jiān。
槟榔红时芝泥紫,归来径著侍臣冠。bīn láng hóng shí zhī ní zǐ,guī lái jìng zhù shì chén guān。
我家江西更西处,白鹭洲对青原山。wǒ jiā jiāng xī gèng xī chù,bái lù zhōu duì qīng yuán shān。
公归肯访老翁否,酤酒满眼未必然,青刍白饭聊随缘。gōng guī kěn fǎng lǎo wēng fǒu,gū jiǔ mǎn yǎn wèi bì rán,qīng chú bái fàn liáo suí yuán。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

过秦淮

杨万里

晓过新桥启轿窗,要看春水弄春光。xiǎo guò xīn qiáo qǐ jiào chuāng,yào kàn chūn shuǐ nòng chūn guāng。
东风作意惊诗眼,搅乱垂杨两岸黄。dōng fēng zuò yì jīng shī yǎn,jiǎo luàn chuí yáng liǎng àn huáng。

金陵官舍后圃散策二首

杨万里

江梅未落杏先繁,萱草都齐柳半匀。jiāng méi wèi luò xìng xiān fán,xuān cǎo dōu qí liǔ bàn yún。
却是浅寒花较耐,东风未要十分温。què shì qiǎn hán huā jiào nài,dōng fēng wèi yào shí fēn wēn。

金陵官舍后圃散策二首

杨万里

旋种花窠二百株,不知种了有花无。xuán zhǒng huā kē èr bǎi zhū,bù zhī zhǒng le yǒu huā wú。
阿谁便向春工说,急捣红蓝染玉酥。ā shuí biàn xiàng chūn gōng shuō,jí dǎo hóng lán rǎn yù sū。

戏彩堂前海棠

杨万里

露揉雨渍柳方浓,日晒风曛杏政烘。lù róu yǔ zì liǔ fāng nóng,rì shài fēng xūn xìng zhèng hōng。
只有海棠非旋染,粟来大小便鲜红。zhǐ yǒu hǎi táng fēi xuán rǎn,sù lái dà xiǎo biàn xiān hóng。

樱桃花

杨万里

樱桃花发满晴柯,不赌娇饶只赌多。yīng táo huā fā mǎn qíng kē,bù dǔ jiāo ráo zhǐ dǔ duō。
落尽江梅馀半朵,依前风韵合还他。luò jǐn jiāng méi yú bàn duǒ,yī qián fēng yùn hé hái tā。

春寒

杨万里

阵阵风寒树树斜,不容老子出檐牙。zhèn zhèn fēng hán shù shù xié,bù róng lǎo zi chū yán yá。
绣帘半卷门偏启,深倚胡床远看花。xiù lián bàn juǎn mén piān qǐ,shēn yǐ hú chuáng yuǎn kàn huā。

春阴忽霁

杨万里

云膜辛勤护日华,一重縠子一重纱。yún mó xīn qín hù rì huá,yī zhòng hú zi yī zhòng shā。
玉奁忽透菱花影,淡与油窗描杏花。yù lián hū tòu líng huā yǐng,dàn yǔ yóu chuāng miáo xìng huā。

过笪桥

杨万里

轻风欲动没人知,早被垂杨报酒旗。qīng fēng yù dòng méi rén zhī,zǎo bèi chuí yáng bào jiǔ qí。
行到笪桥中半处,钟山飞入轿窗来。xíng dào dá qiáo zhōng bàn chù,zhōng shān fēi rù jiào chuāng lái。

移瑞香花斛

杨万里

夜掇香窠沐露华,昼移翠斛馥窗纱。yè duō xiāng kē mù lù huá,zhòu yí cuì hú fù chuāng shā。
将身挨起帘帷著,生怕帘帷挨着花。jiāng shēn āi qǐ lián wéi zhù,shēng pà lián wéi āi zhe huā。

折花

杨万里

指似青童折海棠,繁枝仍要艳花房。zhǐ shì qīng tóng zhé hǎi táng,fán zhī réng yào yàn huā fáng。
痴眉騃眼生疏手,颤脱花房闷一场。chī méi ái yǎn shēng shū shǒu,chàn tuō huā fáng mèn yī chǎng。

三月三日上忠襄坟因之行散得十绝句

杨万里

暖轿行春底见春,遮栏春色不教亲。nuǎn jiào xíng chūn dǐ jiàn chūn,zhē lán chūn sè bù jiào qīn。
急呼青伞小凉轿,又被春光著莫人。jí hū qīng sǎn xiǎo liáng jiào,yòu bèi chūn guāng zhù mò rén。

三月三日上忠襄坟因之行散得十绝句

杨万里

草藉轮蹄翠织成,花围巷陌锦帏屏。cǎo jí lún tí cuì zhī chéng,huā wéi xiàng mò jǐn wéi píng。
早来指点游人处,今在游人行处行。zǎo lái zhǐ diǎn yóu rén chù,jīn zài yóu rén xíng chù xíng。

三月三日上忠襄坟因之行散得十绝句

杨万里

淮山脚下大江横,御柳梢头绛阙明。huái shān jiǎo xià dà jiāng héng,yù liǔ shāo tóu jiàng quē míng。
览尽山川更城郭,雨花台上太奇生。lǎn jǐn shān chuān gèng chéng guō,yǔ huā tái shàng tài qí shēng。

三月三日上忠襄坟因之行散得十绝句

杨万里

天公也自喜良辰,上巳风光忽斩新。tiān gōng yě zì xǐ liáng chén,shàng sì fēng guāng hū zhǎn xīn。
点检一春好天色,更无两日似今晨。diǎn jiǎn yī chūn hǎo tiān sè,gèng wú liǎng rì shì jīn chén。

三月三日上忠襄坟因之行散得十绝句

杨万里

游人不是上坟回,便是清湍禊事来。yóu rén bù shì shàng fén huí,biàn shì qīng tuān xì shì lái。
最苦相逢无处避,天禧寺及雨花台。zuì kǔ xiāng féng wú chù bì,tiān xǐ sì jí yǔ huā tái。