古诗词

太平寺水郡人徐友画清济贯河

杨万里

太平古寺劫灰馀,夕阳惟照一塔孤。tài píng gǔ sì jié huī yú,xī yáng wéi zhào yī tǎ gū。
得得来看还不乐,竹茎荒处破殿虚。dé dé lái kàn hái bù lè,zhú jīng huāng chù pò diàn xū。
偶逢老僧听僧话,道是壁间留古画。ǒu féng lǎo sēng tīng sēng huà,dào shì bì jiān liú gǔ huà。
徐生绝笔今百年,祖师相传妙天下。xú shēng jué bǐ jīn bǎi nián,zǔ shī xiāng chuán miào tiān xià。
壁如雪色一丈许,徐生画水才盈堵。bì rú xuě sè yī zhàng xǔ,xú shēng huà shuǐ cái yíng dǔ。
横看侧看只么是,分明是画不是水。héng kàn cè kàn zhǐ me shì,fēn míng shì huà bù shì shuǐ。
中有清济一线波,横贯万里浊浪之黄河。zhōng yǒu qīng jì yī xiàn bō,héng guàn wàn lǐ zhuó làng zhī huáng hé。
雷奔电卷尽渠猛,独清元自不随它。léi bēn diàn juǎn jǐn qú měng,dú qīng yuán zì bù suí tā。
波痕尽处忽掀怒,搅动一河秋色暮。bō hén jǐn chù hū xiān nù,jiǎo dòng yī hé qiū sè mù。
分明是水不是画,老眼向来元自误。fēn míng shì shuǐ bù shì huà,lǎo yǎn xiàng lái yuán zì wù。
佛庐化作金柁楼,银山雪堆风打头。fú lú huà zuò jīn duò lóu,yín shān xuě duī fēng dǎ tóu。
是身飘然在中流,夺得太一莲叶舟。shì shēn piāo rán zài zhōng liú,duó dé tài yī lián yè zhōu。
僧言此画难再觅,官归江西却相忆。sēng yán cǐ huà nán zài mì,guān guī jiāng xī què xiāng yì。
并州剪刀剪不得,鹅溪疋绢官莫惜,貌取秋涛悬坐侧。bìng zhōu jiǎn dāo jiǎn bù dé,é xī pǐ juàn guān mò xī,mào qǔ qiū tāo xuán zuò cè。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

彦通叔祖约游云水寺二首

杨万里

出门天色阴晴半,着雨途间进退难。chū mén tiān sè yīn qíng bàn,zhe yǔ tú jiān jìn tuì nán。
知得招提在何许,只凭田父指林间。zhī dé zhāo tí zài hé xǔ,zhǐ píng tián fù zhǐ lín jiān。

彦通叔祖约游云水寺二首

杨万里

竹深草长绿冥冥,有路如无又断行。zhú shēn cǎo zhǎng lǜ míng míng,yǒu lù rú wú yòu duàn xíng。
风亦恐吾愁寺远,殷勤隔雨送钟声。fēng yì kǒng wú chóu sì yuǎn,yīn qín gé yǔ sòng zhōng shēng。

旱后喜雨四首

杨万里

云头造次便能开,雨脚商量半欲来。yún tóu zào cì biàn néng kāi,yǔ jiǎo shāng liàng bàn yù lái。
旧日催诗元要雨,如今雨却索诗催。jiù rì cuī shī yuán yào yǔ,rú jīn yǔ què suǒ shī cuī。

旱后喜雨四首

杨万里

检校西畴首忍回,雨佳小恨较迟来。jiǎn xiào xī chóu shǒu rěn huí,yǔ jiā xiǎo hèn jiào chí lái。
抄云淅玉何曾梦,只拟禾孙作粥材。chāo yún xī yù hé céng mèng,zhǐ nǐ hé sūn zuò zhōu cái。

旱后喜雨四首

杨万里

竟夏兴云只苦风,入秋今雨稍宜农。jìng xià xīng yún zhǐ kǔ fēng,rù qiū jīn yǔ shāo yí nóng。
怪来霹雳轰枯树,知向前山起卧龙。guài lái pī lì hōng kū shù,zhī xiàng qián shān qǐ wò lóng。

旱后喜雨四首

杨万里

密洒疏飘尽自由,通宵到晓未须休。mì sǎ shū piāo jǐn zì yóu,tōng xiāo dào xiǎo wèi xū xiū。
平生愁听芭蕉雨,何事今来听不愁。píng shēng chóu tīng bā jiāo yǔ,hé shì jīn lái tīng bù chóu。

送瀛洲先生元举叔谈命郡城

杨万里

谁遣谈天太逼真,取憎造物得辞贫。shuí qiǎn tán tiān tài bī zhēn,qǔ zēng zào wù dé cí pín。
不妨小隐君平肆,戏与人间阅贵人。bù fáng xiǎo yǐn jūn píng sì,xì yǔ rén jiān yuè guì rén。

晚望二首

杨万里

月是小春春未生,节名大雪雪何曾。yuè shì xiǎo chūn chūn wèi shēng,jié míng dà xuě xuě hé céng。
夕阳不管西山暗,只照东山八九棱。xī yáng bù guǎn xī shān àn,zhǐ zhào dōng shān bā jiǔ léng。

晚望二首

杨万里

万松不掩一枫丹,烟怕山狂约住山。wàn sōng bù yǎn yī fēng dān,yān pà shān kuáng yuē zhù shān。
却被沙鸥恼人损,作行飞去略无还。què bèi shā ōu nǎo rén sǔn,zuò xíng fēi qù lüè wú hái。

得省榜见罗仲谋曾无逸策名夜归喜甚通夕不寐得二绝句

杨万里

淡墨高垂两客名,夜归到晓睡难成。dàn mò gāo chuí liǎng kè míng,yè guī dào xiǎo shuì nán chéng。
却缘二喜添三喜,听得黄鹂第一声。què yuán èr xǐ tiān sān xǐ,tīng dé huáng lí dì yī shēng。

得省榜见罗仲谋曾无逸策名夜归喜甚通夕不寐得二绝句

杨万里

两日阴晴较不常,嫩寒轻暖杂花香。liǎng rì yīn qíng jiào bù cháng,nèn hán qīng nuǎn zá huā xiāng。
今晨天色休休问,卧看红光点屋梁。jīn chén tiān sè xiū xiū wèn,wò kàn hóng guāng diǎn wū liáng。

和子上弟春雹

杨万里

雹子何孤竹屋声,只于花事较无情。báo zi hé gū zhú wū shēng,zhǐ yú huā shì jiào wú qíng。
青春已在残红里,更着渠侬何似生。qīng chūn yǐ zài cán hóng lǐ,gèng zhe qú nóng hé shì shēng。

又和风雨二首

杨万里

东风未得颠如许,定被春光引得颠。dōng fēng wèi dé diān rú xǔ,dìng bèi chūn guāng yǐn dé diān。
晚雨何妨略弹压,不应犹自借渠权。wǎn yǔ hé fáng lüè dàn yā,bù yīng yóu zì jiè qú quán。

又和风雨二首

杨万里

风风雨雨又春穷,白白朱朱已眼空。fēng fēng yǔ yǔ yòu chūn qióng,bái bái zhū zhū yǐ yǎn kōng。
拚却老红一万点,换将新绿百千重。pàn què lǎo hóng yī wàn diǎn,huàn jiāng xīn lǜ bǎi qiān zhòng。

又和二绝句

杨万里

一冬寒不到深山,岂有春来更会寒。yī dōng hán bù dào shēn shān,qǐ yǒu chūn lái gèng huì hán。
幸自趁晴行脚好,却嫌沙入破鞋间。xìng zì chèn qíng xíng jiǎo hǎo,què xián shā rù pò xié jiān。