古诗词

多稼亭前两株梅盛开

杨万里

翟园看梅不满眼,载酒何曾倾一盏。dí yuán kàn méi bù mǎn yǎn,zài jiǔ hé céng qīng yī zhǎn。
空有千株半未花,欲剪一枝无可拣。kōng yǒu qiān zhū bàn wèi huā,yù jiǎn yī zhī wú kě jiǎn。
归来却登多稼亭,玉妃骤降千娉婷。guī lái què dēng duō jià tíng,yù fēi zhòu jiàng qiān pīng tíng。
素罗衣裳濯瑶水,珠宫楼阁开银屏。sù luó yī shang zhuó yáo shuǐ,zhū gōng lóu gé kāi yín píng。
国香万斛量不尽,雪岭诸峰互相映。guó xiāng wàn hú liàng bù jǐn,xuě lǐng zhū fēng hù xiāng yìng。
身骑白凤绕琼林,肝胆透寒骨毛冷。shēn qí bái fèng rào qióng lín,gān dǎn tòu hán gǔ máo lěng。
看来只是两株梅,如何遣侬心眼开。kàn lái zhǐ shì liǎng zhū méi,rú hé qiǎn nóng xīn yǎn kāi。
花头密密纷无数,萼萼枝枝砌成树。huā tóu mì mì fēn wú shù,è è zhī zhī qì chéng shù。
夕阳斜照光烛天,微风欲度遮无路。xī yáng xié zhào guāng zhú tiān,wēi fēng yù dù zhē wú lù。
君不见侯门女儿真个痴,獭髓熬酥滴北枝。jūn bù jiàn hóu mén nǚ ér zhēn gè chī,tǎ suǐ áo sū dī běi zhī。
又不见画工兔颖矜好手,冰水和铅描玉肌。yòu bù jiàn huà gōng tù yǐng jīn hǎo shǒu,bīng shuǐ hé qiān miáo yù jī。
先生不能奄有二子者,报答风光只有诗。xiān shēng bù néng yǎn yǒu èr zi zhě,bào dá fēng guāng zhǐ yǒu shī。
今夕不醉仍无归。jīn xī bù zuì réng wú guī。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

三月晦日闲步西园

杨万里

岭南春去尽从伊,元自无花可得飞。lǐng nán chūn qù jǐn cóng yī,yuán zì wú huā kě dé fēi。
只有草花偏称意,强留蝴蝶不教归。zhǐ yǒu cǎo huā piān chēng yì,qiáng liú hú dié bù jiào guī。

闰三月二日发船广州来归亭下之官宪台

杨万里

诗人政坐爱闲游,天遣南游天尽头。shī rén zhèng zuò ài xián yóu,tiān qiǎn nán yóu tiān jǐn tóu。
到得广州天尽处,方教回首向韶州。dào dé guǎng zhōu tiān jǐn chù,fāng jiào huí shǒu xiàng sháo zhōu。

晓过石门回望净慧塔

杨万里

昨晚匆匆解画船,石门未到已黄昏。zuó wǎn cōng cōng jiě huà chuán,shí mén wèi dào yǐ huáng hūn。
殷勤净慧烟中塔,送我今朝过石门。yīn qín jìng huì yān zhōng tǎ,sòng wǒ jīn cháo guò shí mén。

岸沙

杨万里

水嫌岸窄要冲开,细荡沙痕似剪裁。shuǐ xián àn zhǎi yào chōng kāi,xì dàng shā hén shì jiǎn cái。
荡去荡来元不觉,忽然一片岸沙摧。dàng qù dàng lái yuán bù jué,hū rán yī piàn àn shā cuī。

晓发黄巢矶芭蕉林中

杨万里

清远山前烟雨蒙,黄巢矶畔水连空。qīng yuǎn shān qián yān yǔ méng,huáng cháo jī pàn shuǐ lián kōng。
旋芟芦荻炊朝饭,更斫芭蕉补漏篷。xuán shān lú dí chuī cháo fàn,gèng zhuó bā jiāo bǔ lòu péng。

水落二首

杨万里

桑椹垂红似荔支,荻芽如臂与人齐。sāng shèn chuí hóng shì lì zhī,dí yá rú bì yǔ rén qí。
夜来水落知深浅,看取芭蕉五尺泥。yè lái shuǐ luò zhī shēn qiǎn,kàn qǔ bā jiāo wǔ chǐ ní。

水落二首

杨万里

轻寒瑟瑟入船中,闭却船门下却篷。qīng hán sè sè rù chuán zhōng,bì què chuán mén xià què péng。
要得新晴江水落,不应更恨打头风。yào dé xīn qíng jiāng shuǐ luò,bù yīng gèng hèn dǎ tóu fēng。

夜泊鸦矶

杨万里

峡中尽日没人烟,船泊鸦矶也有村。xiá zhōng jǐn rì méi rén yān,chuán pō yā jī yě yǒu cūn。
已被子规酸骨死,今宵第一莫啼猿。yǐ bèi zi guī suān gǔ sǐ,jīn xiāo dì yī mò tí yuán。

泊光口

杨万里

风平浪静不生纹,水面浑如镜面新。fēng píng làng jìng bù shēng wén,shuǐ miàn hún rú jìng miàn xīn。
忽有暗流江底出,衮翻水面作车轮。hū yǒu àn liú jiāng dǐ chū,gǔn fān shuǐ miàn zuò chē lún。

过虎头矶

杨万里

虎卧中流扼两涯,目光须怒首仍回。hǔ wò zhōng liú è liǎng yá,mù guāng xū nù shǒu réng huí。
真阳峡里君须记,个是瞿塘滟滪堆。zhēn yáng xiá lǐ jūn xū jì,gè shì qú táng yàn yù duī。

阻风钟家村观岸傍物化二首

杨万里

水虫才出绿波来,细看爬沙上石崖。shuǐ chóng cái chū lǜ bō lái,xì kàn pá shā shàng shí yá。
化作蜻蜓忽飞去,几时飞去却飞回。huà zuò qīng tíng hū fēi qù,jǐ shí fēi qù què fēi huí。

阻风钟家村观岸傍物化二首

杨万里

壳如蝉蜕湿仍新,那复浮嬉浪底春。ké rú chán tuì shī réng xīn,nà fù fú xī làng dǐ chūn。
却把今身飞照水,不知石上是前身。què bǎ jīn shēn fēi zhào shuǐ,bù zhī shí shàng shì qián shēn。

题钟家村石崖二首

杨万里

莫爱悬崖万丈高,只工险峭作风涛。mò ài xuán yá wàn zhàng gāo,zhǐ gōng xiǎn qiào zuò fēng tāo。
看来一一生窠眼,解与行人著过篙。kàn lái yī yī shēng kē yǎn,jiě yǔ xíng rén zhù guò gāo。

题钟家村石崖二首

杨万里

水与高崖有底冤,相逢不得镇相喧。shuǐ yǔ gāo yá yǒu dǐ yuān,xiāng féng bù dé zhèn xiāng xuān。
若教渔父头无笠,只著蓑衣便是猿。ruò jiào yú fù tóu wú lì,zhǐ zhù suō yī biàn shì yuán。

岭云

杨万里

好山幸自绿崭崭,须把轻云护浅岚。hǎo shān xìng zì lǜ zhǎn zhǎn,xū bǎ qīng yún hù qiǎn lán。
天女似怜山骨瘦,为缝雾縠作春衫。tiān nǚ shì lián shān gǔ shòu,wèi fèng wù hú zuò chūn shān。