古诗词

赠都下写真叶德明

杨万里

我昔山林人不识,或疑谪仙或狂客。wǒ xī shān lín rén bù shí,huò yí zhé xiān huò kuáng kè。
仰看青天不看人,醉里那知眼青白。yǎng kàn qīng tiān bù kàn rén,zuì lǐ nà zhī yǎn qīng bái。
一携破砚入长安,素衣成缁绿鬓斑。yī xié pò yàn rù zhǎng ān,sù yī chéng zī lǜ bìn bān。
上林麒麟著野马,沧洲鸥鹭缀孔鸾。shàng lín qí lín zhù yě mǎ,cāng zhōu ōu lù zhuì kǒng luán。
汉宫威仪既不入贵人样,灞桥风雪又不见诗人相。hàn gōng wēi yí jì bù rù guì rén yàng,bà qiáo fēng xuě yòu bù jiàn shī rén xiāng。
不须览镜照清溪,我亦自憎尘俗状。bù xū lǎn jìng zhào qīng xī,wǒ yì zì zēng chén sú zhuàng。
叶君着眼秋月明,叶君下笔秋风生。yè jūn zhe yǎn qiū yuè míng,yè jūn xià bǐ qiū fēng shēng。
市人请画即唾骂,只写龙章凤姿公与卿。shì rén qǐng huà jí tuò mà,zhǐ xiě lóng zhāng fèng zī gōng yǔ qīng。
肯来为予写衰貌,掷笔掉头欣入妙。kěn lái wèi yǔ xiě shuāi mào,zhì bǐ diào tóu xīn rù miào。
相逢可惜迟十年,不见诗翁昔年少。xiāng féng kě xī chí shí nián,bù jiàn shī wēng xī nián shǎo。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

读汉书二首

杨万里

乃祖宽仍豁,曾孙察作明。nǎi zǔ kuān réng huō,céng sūn chá zuò míng。
不将囊底智,分减及元成。bù jiāng náng dǐ zhì,fēn jiǎn jí yuán chéng。

舟中夜坐

杨万里

与月隔一簟,去天争半篷。yǔ yuè gé yī diàn,qù tiān zhēng bàn péng。
若无篷与簟,身在大虚中。ruò wú péng yǔ diàn,shēn zài dà xū zhōng。

自嘲白须三首

杨万里

强惜数茎须,惟愁白却渠。qiáng xī shù jīng xū,wéi chóu bái què qú。
朝来都白尽,愁惜两何如。cháo lái dōu bái jǐn,chóu xī liǎng hé rú。

自嘲白须三首

杨万里

客传涅须法,老子付一笑。kè chuán niè xū fǎ,lǎo zi fù yī xiào。
借令白再玄,能令年再少。jiè lìng bái zài xuán,néng lìng nián zài shǎo。

自嘲白须三首

杨万里

涅髭只诳客,那可诳妻儿。niè zī zhǐ kuáng kè,nà kě kuáng qī ér。
诳得妻儿著,还能诳面皮。kuáng dé qī ér zhù,hái néng kuáng miàn pí。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

忆我南溪北,千岩万壑亭。yì wǒ nán xī běi,qiān yán wàn hè tíng。
妒渠紫阳叟,诧杀一峰青。dù qú zǐ yáng sǒu,chà shā yī fēng qīng。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

学子可怜生,远来参老子。xué zi kě lián shēng,yuǎn lái cān lǎo zi。
仁智若为谈,指似秋山水。rén zhì ruò wèi tán,zhǐ shì qiū shān shuǐ。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

梦里长逢孟,羹中亦见颜。mèng lǐ zhǎng féng mèng,gēng zhōng yì jiàn yán。
痴儿入吾室,真作采薇看。chī ér rù wú shì,zhēn zuò cǎi wēi kàn。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

一老说谈话,诸君未要眠。yī lǎo shuō tán huà,zhū jūn wèi yào mián。
开窗放山月,把酒奏溪泉。kāi chuāng fàng shān yuè,bǎ jiǔ zòu xī quán。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

乱石堆成玉,双峰便是门。luàn shí duī chéng yù,shuāng fēng biàn shì mén。
莫将尘底脚,踏涴坞中云。mò jiāng chén dǐ jiǎo,tà wò wù zhōng yún。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

观棋不作秋,观斫不作石。guān qí bù zuò qiū,guān zhuó bù zuò shí。
要知丽泽功,祇个是消息。yào zhī lì zé gōng,qí gè shì xiāo xī。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

鍊玉云粘杵,朝真露湿衣。liàn yù yún zhān chǔ,cháo zhēn lù shī yī。
一声半夜鹤,月里羽人归。yī shēng bàn yè hè,yuè lǐ yǔ rén guī。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

大隐翠屏孤,何许最正面。dà yǐn cuì píng gū,hé xǔ zuì zhèng miàn。
日落未落时,亭上来相见。rì luò wèi luò shí,tíng shàng lái xiāng jiàn。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

谁将点漆金,铸作孤竹笛。shuí jiāng diǎn qī jīn,zhù zuò gū zhú dí。
林外吹一声,震落千峰石。lín wài chuī yī shēng,zhèn luò qiān fēng shí。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

月夜乘醉来,垂竿曲溪曲。yuè yè chéng zuì lái,chuí gān qū xī qū。
水清无寸鳞,钓得半轮玉。shuǐ qīng wú cùn lín,diào dé bàn lún yù。