古诗词

寄题王亚夫检正不啻足斋

杨万里

既得陇,复望蜀,未求宝剑先求玉。jì dé lǒng,fù wàng shǔ,wèi qiú bǎo jiàn xiān qiú yù。
秦相后车一千毂,唐相胡椒八百斛。qín xiāng hòu chē yī qiān gǔ,táng xiāng hú jiāo bā bǎi hú。
黄金肘印驾黄鹄,身前佞佛身后福。huáng jīn zhǒu yìn jià huáng gǔ,shēn qián nìng fú shēn hòu fú。
九潦泻入无底谷,匹似人心犹易足。jiǔ lǎo xiè rù wú dǐ gǔ,pǐ shì rén xīn yóu yì zú。
九州四海王同年,三江五湖春水船。jiǔ zhōu sì hǎi wáng tóng nián,sān jiāng wǔ hú chūn shuǐ chuán。
便应犯斗入月边,馀事犹堪济巨川。biàn yīng fàn dòu rù yuè biān,yú shì yóu kān jì jù chuān。
天风吹来堕人寰,水精宫里作诗仙。tiān fēng chuī lái duò rén huán,shuǐ jīng gōng lǐ zuò shī xiān。
寄笺排云叫穹昊,愿赐江湖散人号。jì jiān pái yún jiào qióng hào,yuàn cì jiāng hú sàn rén hào。
玉皇留渠作丰年,早晚唤归香案前。yù huáng liú qú zuò fēng nián,zǎo wǎn huàn guī xiāng àn qián。
诗仙掉头不肯住,田园将芜梦归去。shī xiān diào tóu bù kěn zhù,tián yuán jiāng wú mèng guī qù。
括苍山胜道场山,向来结茅非雾间。kuò cāng shān shèng dào chǎng shān,xiàng lái jié máo fēi wù jiān。
斋房恰则斗来大,中藏世界三千个。zhāi fáng qià zé dòu lái dà,zhōng cáng shì jiè sān qiān gè。
门前蛮触战方酣,鼻息如雷政高卧。mén qián mán chù zhàn fāng hān,bí xī rú léi zhèng gāo wò。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

游翟园三首

杨万里

柔风软日斩新晴,酽白娇红鼎盛春。róu fēng ruǎn rì zhǎn xīn qíng,yàn bái jiāo hóng dǐng shèng chūn。
借问主人何处去,春光分付守园人。jiè wèn zhǔ rén hé chù qù,chūn guāng fēn fù shǒu yuán rén。

游翟园三首

杨万里

翟园从此即相辞,园里春归我亦归。dí yuán cóng cǐ jí xiāng cí,yuán lǐ chūn guī wǒ yì guī。
蜂踏残花容易落,蝶随数片往来飞。fēng tà cán huā róng yì luò,dié suí shù piàn wǎng lái fēi。

酌惠山泉瀹茶

杨万里

锡作诸峰玉一涓,曲生堪酿茗堪煎。xī zuò zhū fēng yù yī juān,qū shēng kān niàng míng kān jiān。
诗人浪语元无据,却道人间第二泉。shī rén làng yǔ yuán wú jù,què dào rén jiān dì èr quán。

初离常州夜宿小井清晓放船三首

杨万里

拦街父老不教行,出得东门已一更。lán jiē fù lǎo bù jiào xíng,chū dé dōng mén yǐ yī gèng。
一事新来偏可意,梦中闻打放船钲。yī shì xīn lái piān kě yì,mèng zhōng wén dǎ fàng chuán zhēng。

初离常州夜宿小井清晓放船三首

杨万里

晨炊只煮野蔬汤,更拣鲜鱼买一双。chén chuī zhǐ zhǔ yě shū tāng,gèng jiǎn xiān yú mǎi yī shuāng。
病眼未能禁晓日,西窗莫闭闭东窗。bìng yǎn wèi néng jìn xiǎo rì,xī chuāng mò bì bì dōng chuāng。

初离常州夜宿小井清晓放船三首

杨万里

春旱愁人是去年,如今说着尚心酸。chūn hàn chóu rén shì qù nián,rú jīn shuō zhe shàng xīn suān。
篙师莫遣船迟著,见说苏州好牡丹。gāo shī mò qiǎn chuán chí zhù,jiàn shuō sū zhōu hǎo mǔ dān。

雨中远望惠山二首

杨万里

准拟归时到未迟,归时不到悔来时。zhǔn nǐ guī shí dào wèi chí,guī shí bù dào huǐ lái shí。
惠山不识空归去,枉与常州作住持。huì shān bù shí kōng guī qù,wǎng yǔ cháng zhōu zuò zhù chí。

雨中远望惠山二首

杨万里

诗人也是可怜生,不及穿云渡水僧。shī rén yě shì kě lián shēng,bù jí chuān yún dù shuǐ sēng。
不是惠山看不见,只教遥见不教登。bù shì huì shān kàn bù jiàn,zhǐ jiào yáo jiàn bù jiào dēng。

舟中雨望二首

杨万里

雨里船中只好眠,不堪景物妒人闲。yǔ lǐ chuán zhōng zhǐ hǎo mián,bù kān jǐng wù dù rén xián。
岩如玉案平铺却,饤饾真山作假山。yán rú yù àn píng pù què,dìng dòu zhēn shān zuò jiǎ shān。

舟中雨望二首

杨万里

船窗深闭懒看书,独倚船门撚白须。chuán chuāng shēn bì lǎn kàn shū,dú yǐ chuán mén niǎn bái xū。
雨共长河织青锦,金钱晕上滴真珠。yǔ gòng zhǎng hé zhī qīng jǐn,jīn qián yūn shàng dī zhēn zhū。

泊舟无锡雨止遂游惠山

杨万里

天教老子不空回,船泊山根雨顿开。tiān jiào lǎo zi bù kōng huí,chuán pō shān gēn yǔ dùn kāi。
归去江西人问我,也曾一到惠山来。guī qù jiāng xī rén wèn wǒ,yě céng yī dào huì shān lái。

出惠山遥望横山

杨万里

三日横山反覆看,殷勤送我惠山前。sān rì héng shān fǎn fù kàn,yīn qín sòng wǒ huì shān qián。
常州更在横山外,只望横山已杳然。cháng zhōu gèng zài héng shān wài,zhǐ wàng héng shān yǐ yǎo rán。

将近许市望见虎丘

杨万里

许市人家远树前,虎丘山色夕阳边。xǔ shì rén jiā yuǎn shù qián,hǔ qiū shān sè xī yáng biān。
石桥分水入别港,茅屋垂杨仍钓船。shí qiáo fēn shuǐ rù bié gǎng,máo wū chuí yáng réng diào chuán。

舟过望亭三首

杨万里

常州尽处是望亭,已离常州第四程。cháng zhōu jǐn chù shì wàng tíng,yǐ lí cháng zhōu dì sì chéng。
柳线绊船知不住,却教飞絮送侬行。liǔ xiàn bàn chuán zhī bù zhù,què jiào fēi xù sòng nóng xíng。

舟过望亭三首

杨万里

雨罢风回花柳晴,忽然数点打窗声。yǔ bà fēng huí huā liǔ qíng,hū rán shù diǎn dǎ chuāng shēng。
游蜂误入船窗里,飞去飞来总是情。yóu fēng wù rù chuán chuāng lǐ,fēi qù fēi lái zǒng shì qíng。