古诗词

延陵怀古三首延陵季子

杨万里

荆之溪兮澹以幽,惠之山兮云侔。jīng zhī xī xī dàn yǐ yōu,huì zhī shān xī yún móu。
思君子兮不见,莽草树兮修修。sī jūn zi xī bù jiàn,mǎng cǎo shù xī xiū xiū。
面句吴兮东而坐,背朱方兮北卧。miàn jù wú xī dōng ér zuò,bèi zhū fāng xī běi wò。
齐楚岂不强而大兮吾王以妥。qí chǔ qǐ bù qiáng ér dà xī wú wáng yǐ tuǒ。
贤于国其无裨兮,不曰季子存而吴贺。xián yú guó qí wú bì xī,bù yuē jì zi cún ér wú hè。
彼懵者之躗言兮,谓兆亡于让王。bǐ měng zhě zhī wèi yán xī,wèi zhào wáng yú ràng wáng。
弗丕承于考心兮,用永五湖之与三江。fú pī chéng yú kǎo xīn xī,yòng yǒng wǔ hú zhī yǔ sān jiāng。
祀太伯其忽诸兮,顾袭誉于子臧。sì tài bó qí hū zhū xī,gù xí yù yú zi zāng。
曾不知民无让而不立兮,自古皆有亡。céng bù zhī mín wú ràng ér bù lì xī,zì gǔ jiē yǒu wáng。
诹屺岵与锄箕兮,畴莫知其重轻。zōu qǐ hù yǔ chú jī xī,chóu mò zhī qí zhòng qīng。
若千乘暨箪豆兮,絜丰约而则明。ruò qiān chéng jì dān dòu xī,jié fēng yuē ér zé míng。
迨躬逢而利怵兮,亦几何而靡争。dài gōng féng ér lì chù xī,yì jǐ hé ér mí zhēng。
谓吾札之不懿兮,札亦恬受而茹声。wèi wú zhá zhī bù yì xī,zhá yì tián shòu ér rú shēng。
思复思兮君子,乾坤毁而日月息兮,则君子之亦死。sī fù sī xī jūn zi,qián kūn huǐ ér rì yuè xī xī,zé jūn zi zhī yì sǐ。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

静坐池亭二首

杨万里

胡床倦坐起凭栏,人正忙时我正闲。hú chuáng juàn zuò qǐ píng lán,rén zhèng máng shí wǒ zhèng xián。
却是闲中有忙处,看书才了又看山。què shì xián zhōng yǒu máng chù,kàn shū cái le yòu kàn shān。

静坐池亭二首

杨万里

荷边弄水一身香,竹里招风满扇凉。hé biān nòng shuǐ yī shēn xiāng,zhú lǐ zhāo fēng mǎn shàn liáng。
道是秋来还日短,秋来闲里日偏长。dào shì qiū lái hái rì duǎn,qiū lái xián lǐ rì piān zhǎng。

秋暑三首

杨万里

不教老子略眉开,夏热未除秋热来。bù jiào lǎo zi lüè méi kāi,xià rè wèi chú qiū rè lái。
一夜凉风吹欲尽,半轮晓日唤将回。yī yè liáng fēng chuī yù jǐn,bàn lún xiǎo rì huàn jiāng huí。

秋暑三首

杨万里

汗如雨点涌人肤,一一须根一一珠。hàn rú yǔ diǎn yǒng rén fū,yī yī xū gēn yī yī zhū。
不道去年秋不热,今年秋热去年无。bù dào qù nián qiū bù rè,jīn nián qiū rè qù nián wú。

秋暑三首

杨万里

半柳斜阳半柳阴,一蝉飞去一蝉吟。bàn liǔ xié yáng bàn liǔ yīn,yī chán fēi qù yī chán yín。
岸巾亭子钩栏角,送眼江村松树林。àn jīn tíng zi gōu lán jiǎo,sòng yǎn jiāng cūn sōng shù lín。

读元白长庆二集诗

杨万里

读遍元诗与白诗,一生少傅重微之。dú biàn yuán shī yǔ bái shī,yī shēng shǎo fù zhòng wēi zhī。
再三不晓渠何意,半是交情半是私。zài sān bù xiǎo qú hé yì,bàn shì jiāo qíng bàn shì sī。

白莲

杨万里

花头素片剪成冰,叶背青琼刻作棱。huā tóu sù piàn jiǎn chéng bīng,yè bèi qīng qióng kè zuò léng。
珍重儿童轻手折,绿针刺手却渠憎。zhēn zhòng ér tóng qīng shǒu zhé,lǜ zhēn cì shǒu què qú zēng。

瓶中红白二莲五首

杨万里

红白莲花共玉瓶,红莲韵绝白莲清。hóng bái lián huā gòng yù píng,hóng lián yùn jué bái lián qīng。
空斋不是无秋暑,暑被花销断不生。kōng zhāi bù shì wú qiū shǔ,shǔ bèi huā xiāo duàn bù shēng。

瓶中红白二莲五首

杨万里

拣得新开便折将,忽然到晚敛花房。jiǎn dé xīn kāi biàn zhé jiāng,hū rán dào wǎn liǎn huā fáng。
只愁花敛香还减,来早重开别是香。zhǐ chóu huā liǎn xiāng hái jiǎn,lái zǎo zhòng kāi bié shì xiāng。

瓶中红白二莲五首

杨万里

晚花特地敛新妆,莫道无情总不妨。wǎn huā tè dì liǎn xīn zhuāng,mò dào wú qíng zǒng bù fáng。
中有黄金莲子盏,被人瞥见即深藏。zhōng yǒu huáng jīn lián zi zhǎn,bèi rén piē jiàn jí shēn cáng。

瓶中红白二莲五首

杨万里

白莲半莟未开时,看作红莲更不疑。bái lián bàn hàn wèi kāi shí,kàn zuò hóng lián gèng bù yí。
到得欲开浑别了,玉肤洗退淡胭脂。dào dé yù kāi hún bié le,yù fū xǐ tuì dàn yān zhī。

瓶中红白二莲五首

杨万里

折得荷花伴我幽,更搴荷叶伴花愁。zhé dé hé huā bàn wǒ yōu,gèng qiān hé yè bàn huā chóu。
孤芳欲落偏多思,一片先垂半不收。gū fāng yù luò piān duō sī,yī piàn xiān chuí bàn bù shōu。

午坐卧治斋

杨万里

雨后朝阴到午晴,空斋孤坐纳秋清。yǔ hòu cháo yīn dào wǔ qíng,kōng zhāi gū zuò nà qiū qīng。
一蝉也解怜幽寂,柳外飞来叶底鸣。yī chán yě jiě lián yōu jì,liǔ wài fēi lái yè dǐ míng。

桧径晓步二首

杨万里

老桧阴阴夹古城,露丛迎贯日华明。lǎo guì yīn yīn jiā gǔ chéng,lù cóng yíng guàn rì huá míng。
晓凉无个人分却,一径深长独自行。xiǎo liáng wú gè rén fēn què,yī jìng shēn zhǎng dú zì xíng。

桧径晓步二首

杨万里

雨歇林间凉自生,风穿径里晓逾清。yǔ xiē lín jiān liáng zì shēng,fēng chuān jìng lǐ xiǎo yú qīng。
意行偶到无人处,惊起山禽我亦惊。yì xíng ǒu dào wú rén chù,jīng qǐ shān qín wǒ yì jīng。