古诗词

悼双珍辞

杨万里

有傅者岭兮,有玄者潭。yǒu fù zhě lǐng xī,yǒu xuán zhě tán。
崒乎琼台与玉堂兮,天垂光而蔚蓝。zú hū qióng tái yǔ yù táng xī,tiān chuí guāng ér wèi lán。
宝祲下蟠乎九渊兮,瑰彩上绚乎千岩。bǎo jìn xià pán hū jiǔ yuān xī,guī cǎi shàng xuàn hū qiān yán。
羌旁砖轇轕而不漓兮,耿虹贯乎晴岚。qiāng páng zhuān jiāo gé ér bù lí xī,gěng hóng guàn hū qíng lán。
劬玉衡之望气兮,九载旭考而宵参。qú yù héng zhī wàng qì xī,jiǔ zài xù kǎo ér xiāo cān。
曰西江之轸墟兮,孕双珍乎泥之潜。yuē xī jiāng zhī zhěn xū xī,yùn shuāng zhēn hū ní zhī qián。
匪珠胎之双止兮,则瑴玉其美兼。fěi zhū tāi zhī shuāng zhǐ xī,zé jué yù qí měi jiān。
帝令雷公以持斧兮,敕阳侯以发函。dì lìng léi gōng yǐ chí fǔ xī,chì yáng hóu yǐ fā hán。
逝将修贡于玉府兮,旅清庙而尔瞻。shì jiāng xiū gòng yú yù fǔ xī,lǚ qīng miào ér ěr zhān。
夫何夔魖獝狂之予妒兮,肆为伯明之谗。fū hé kuí xū xù kuáng zhī yǔ dù xī,sì wèi bó míng zhī chán。
蹇诉帝以不好兮,未听六丁之穷探。jiǎn sù dì yǐ bù hǎo xī,wèi tīng liù dīng zhī qióng tàn。
飞巨石以载震兮,汹怒涛以有严。fēi jù shí yǐ zài zhèn xī,xiōng nù tāo yǐ yǒu yán。
连璧毁于石韫兮,双珠裂于波涵。lián bì huǐ yú shí yùn xī,shuāng zhū liè yú bō hán。
卞和恸以叫帝阍兮,随侯泣以衣沾。biàn hé tòng yǐ jiào dì hūn xī,suí hóu qì yǐ yī zhān。
帝亦悲伤而末如之何兮,磔不若魑魅而不厌。dì yì bēi shāng ér mò rú zhī hé xī,zhé bù ruò chī mèi ér bù yàn。
安得双珍之再芒兮,迥映乎西江之北南。ān dé shuāng zhēn zhī zài máng xī,jiǒng yìng hū xī jiāng zhī běi nán。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

祷雨报恩因到翟园四首

杨万里

绕亭怪石小山幽,夹径低枝压客头。rào tíng guài shí xiǎo shān yōu,jiā jìng dī zhī yā kè tóu。
幸自一来惟不早,梅花满地诉春愁。xìng zì yī lái wéi bù zǎo,méi huā mǎn dì sù chūn chóu。

祷雨报恩因到翟园四首

杨万里

未必钱园似翟园,翟园窠木最宜看。wèi bì qián yuán shì dí yuán,dí yuán kē mù zuì yí kàn。
茂松亭下偏明眼,矮桧平铺翡翠盘。mào sōng tíng xià piān míng yǎn,ǎi guì píng pù fěi cuì pán。

社雨

杨万里

时节从来好雨知,今朝社日顿霏微。shí jié cóng lái hǎo yǔ zhī,jīn cháo shè rì dùn fēi wēi。
落花只得春风舞,湿却残香不得飞。luò huā zhǐ dé chūn fēng wǔ,shī què cán xiāng bù dé fēi。

垂丝海棠二首

杨万里

无波可照底须窥,与柳争娇也学垂。wú bō kě zhào dǐ xū kuī,yǔ liǔ zhēng jiāo yě xué chuí。
破晓骤晴天有意,生红新晒一絇丝。pò xiǎo zhòu qíng tiān yǒu yì,shēng hóng xīn shài yī qú sī。

垂丝海棠二首

杨万里

不关残醉未醒松,不为春愁懒散中。bù guān cán zuì wèi xǐng sōng,bù wèi chūn chóu lǎn sàn zhōng。
自是新晴生睡思,起来无力对东风。zì shì xīn qíng shēng shuì sī,qǐ lái wú lì duì dōng fēng。

读唐人及半山诗

杨万里

不分唐人与半山,无端横欲割诗坛。bù fēn táng rén yǔ bàn shān,wú duān héng yù gē shī tán。
半山便遣能参透,犹有唐人是一关。bàn shān biàn qiǎn néng cān tòu,yóu yǒu táng rén shì yī guān。

落梅再著晚花

杨万里

数日春风不奈暄,梅花落尽净无痕。shù rì chūn fēng bù nài xuān,méi huā luò jǐn jìng wú hén。
却将晚莟重收拾,更放南枝第二番。què jiāng wǎn hàn zhòng shōu shí,gèng fàng nán zhī dì èr fān。

镊白

杨万里

五十如何是后生,呼儿拔白未忘情。wǔ shí rú hé shì hòu shēng,hū ér bá bái wèi wàng qíng。
新年只道无功业,也有霜髭六十茎。xīn nián zhǐ dào wú gōng yè,yě yǒu shuāng zī liù shí jīng。

春兴

杨万里

著尽工夫是化工,不关春雨更春风。zhù jǐn gōng fū shì huà gōng,bù guān chūn yǔ gèng chūn fēng。
已拚腻粉涂双蝶,更费雌黄滴一蜂。yǐ pàn nì fěn tú shuāng dié,gèng fèi cí huáng dī yī fēng。

夜窗二首

杨万里

口角哦诗细有声,不妨半醉不妨行。kǒu jiǎo ó shī xì yǒu shēng,bù fáng bàn zuì bù fáng xíng。
青灯一点才如黍,解作书窗彻夜明。qīng dēng yī diǎn cái rú shǔ,jiě zuò shū chuāng chè yè míng。

夜窗二首

杨万里

诗人心绪几时休,逢著三春似九秋。shī rén xīn xù jǐ shí xiū,féng zhù sān chūn shì jiǔ qiū。
数到五更仍五点,明朝还更有新愁。shù dào wǔ gèng réng wǔ diǎn,míng cháo hái gèng yǒu xīn chóu。

春晓三首

杨万里

拂花红露溅春衣,柳外春禽睡未知。fú huā hóng lù jiàn chūn yī,liǔ wài chūn qín shuì wèi zhī。
天借晴光与桃李,更将剩彩弄游丝。tiān jiè qíng guāng yǔ táo lǐ,gèng jiāng shèng cǎi nòng yóu sī。

春晓三首

杨万里

风光明淑奈渠何,非暖非寒直是和。fēng guāng míng shū nài qú hé,fēi nuǎn fēi hán zhí shì hé。
春到千花俱有分,海棠独自得春多。chūn dào qiān huā jù yǒu fēn,hǎi táng dú zì dé chūn duō。

春晓三首

杨万里

一年生活是三春,二月春光尽十分。yī nián shēng huó shì sān chūn,èr yuè chūn guāng jǐn shí fēn。
不必开窗索花笑,隔窗花影也欣欣。bù bì kāi chuāng suǒ huā xiào,gé chuāng huā yǐng yě xīn xīn。

米囊花二首

杨万里

铅膏细细点花梢,道是春深雪未销。qiān gāo xì xì diǎn huā shāo,dào shì chūn shēn xuě wèi xiāo。
一斛千囊苍玉粟,东风吹作米长腰。yī hú qiān náng cāng yù sù,dōng fēng chuī zuò mǐ zhǎng yāo。