古诗词

悼双珍辞

杨万里

有傅者岭兮,有玄者潭。yǒu fù zhě lǐng xī,yǒu xuán zhě tán。
崒乎琼台与玉堂兮,天垂光而蔚蓝。zú hū qióng tái yǔ yù táng xī,tiān chuí guāng ér wèi lán。
宝祲下蟠乎九渊兮,瑰彩上绚乎千岩。bǎo jìn xià pán hū jiǔ yuān xī,guī cǎi shàng xuàn hū qiān yán。
羌旁砖轇轕而不漓兮,耿虹贯乎晴岚。qiāng páng zhuān jiāo gé ér bù lí xī,gěng hóng guàn hū qíng lán。
劬玉衡之望气兮,九载旭考而宵参。qú yù héng zhī wàng qì xī,jiǔ zài xù kǎo ér xiāo cān。
曰西江之轸墟兮,孕双珍乎泥之潜。yuē xī jiāng zhī zhěn xū xī,yùn shuāng zhēn hū ní zhī qián。
匪珠胎之双止兮,则瑴玉其美兼。fěi zhū tāi zhī shuāng zhǐ xī,zé jué yù qí měi jiān。
帝令雷公以持斧兮,敕阳侯以发函。dì lìng léi gōng yǐ chí fǔ xī,chì yáng hóu yǐ fā hán。
逝将修贡于玉府兮,旅清庙而尔瞻。shì jiāng xiū gòng yú yù fǔ xī,lǚ qīng miào ér ěr zhān。
夫何夔魖獝狂之予妒兮,肆为伯明之谗。fū hé kuí xū xù kuáng zhī yǔ dù xī,sì wèi bó míng zhī chán。
蹇诉帝以不好兮,未听六丁之穷探。jiǎn sù dì yǐ bù hǎo xī,wèi tīng liù dīng zhī qióng tàn。
飞巨石以载震兮,汹怒涛以有严。fēi jù shí yǐ zài zhèn xī,xiōng nù tāo yǐ yǒu yán。
连璧毁于石韫兮,双珠裂于波涵。lián bì huǐ yú shí yùn xī,shuāng zhū liè yú bō hán。
卞和恸以叫帝阍兮,随侯泣以衣沾。biàn hé tòng yǐ jiào dì hūn xī,suí hóu qì yǐ yī zhān。
帝亦悲伤而末如之何兮,磔不若魑魅而不厌。dì yì bēi shāng ér mò rú zhī hé xī,zhé bù ruò chī mèi ér bù yàn。
安得双珍之再芒兮,迥映乎西江之北南。ān dé shuāng zhēn zhī zài máng xī,jiǒng yìng hū xī jiāng zhī běi nán。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

儿侄新亭相迎

杨万里

送客新亭恰放灯,儿曹迎我复新亭。sòng kè xīn tíng qià fàng dēng,ér cáo yíng wǒ fù xīn tíng。
百年事业何为者,送往迎来过一生。bǎi nián shì yè hé wèi zhě,sòng wǎng yíng lái guò yī shēng。

跋天台王仲言乞米诗

杨万里

改言缩项更长腰,黄独青精也绝苗。gǎi yán suō xiàng gèng zhǎng yāo,huáng dú qīng jīng yě jué miáo。
尚有囊中餐玉法,蓝田山里过明朝。shàng yǒu náng zhōng cān yù fǎ,lán tián shān lǐ guò míng cháo。

十月朝补种杏花

杨万里

百株种杏自今春,度夏荣枯不解匀。bǎi zhū zhǒng xìng zì jīn chūn,dù xià róng kū bù jiě yún。
要看补栽新树子,荼糜红刺絓头巾。yào kàn bǔ zāi xīn shù zi,tú mí hóng cì guà tóu jīn。

题榠查红叶

杨万里

榠查将叶学丹枫,戏与攀条撼晚风。míng chá jiāng yè xué dān fēng,xì yǔ pān tiáo hàn wǎn fēng。
一片飞来最奇绝,碧罗袖尾滴猩红。yī piàn fēi lái zuì qí jué,bì luó xiù wěi dī xīng hóng。

拾柏子

杨万里

皱壳倾来紫麦新,中藏琼米不胜珍。zhòu ké qīng lái zǐ mài xīn,zhōng cáng qióng mǐ bù shèng zhēn。
胡桃松实何曾吃,却嚼秋风柏子仁。hú táo sōng shí hé céng chī,què jué qiū fēng bǎi zi rén。

壬子正月四日后圃行散四首

杨万里

淡日微舒又急收,兜罗绵隔紫灯毬。dàn rì wēi shū yòu jí shōu,dōu luó mián gé zǐ dēng qiú。
更将数点无声雨,不湿人衣却湿头。gèng jiāng shù diǎn wú shēng yǔ,bù shī rén yī què shī tóu。

壬子正月四日后圃行散四首

杨万里

勃姑偶下小梅枝,要看渠侬褐锦衣。bó gū ǒu xià xiǎo méi zhī,yào kàn qú nóng hè jǐn yī。
柱后藏身教不见,却因不见转惊飞。zhù hòu cáng shēn jiào bù jiàn,què yīn bù jiàn zhuǎn jīng fēi。

壬子正月四日后圃行散四首

杨万里

双鹊营巢浪苦辛,拣条衔折不辞频。shuāng què yíng cháo làng kǔ xīn,jiǎn tiáo xián zhé bù cí pín。
旧条老硬新条韧,却向篱根拾落薪。jiù tiáo lǎo yìng xīn tiáo rèn,què xiàng lí gēn shí luò xīn。

壬子正月四日后圃行散四首

杨万里

传语春光恰好秾,太秾恐怕恼衰翁。chuán yǔ chūn guāng qià hǎo nóng,tài nóng kǒng pà nǎo shuāi wēng。
日华五色无寻处,只在蛛丝来去中。rì huá wǔ sè wú xún chù,zhǐ zài zhū sī lái qù zhōng。

清晓出郭迓客七里庄二首

杨万里

却为迎宾得探春,白门官柳早尖新。què wèi yíng bīn dé tàn chūn,bái mén guān liǔ zǎo jiān xīn。
如何霜瓦才逢日,半作青瑶半作银。rú hé shuāng wǎ cái féng rì,bàn zuò qīng yáo bàn zuò yín。

清晓出郭迓客七里庄二首

杨万里

偏得春怜是柳条,腰支别作一般娇。piān dé chūn lián shì liǔ tiáo,yāo zhī bié zuò yī bān jiāo。
微风不动渠犹舞,刚道东风转舞腰。wēi fēng bù dòng qú yóu wǔ,gāng dào dōng fēng zhuǎn wǔ yāo。

探杏二首

杨万里

红蓝细细糁晴包,紫玉森森走腻条。hóng lán xì xì sǎn qíng bāo,zǐ yù sēn sēn zǒu nì tiáo。
枯梗折教无一寸,并驱春力奔花梢。kū gěng zhé jiào wú yī cùn,bìng qū chūn lì bēn huā shāo。

探杏二首

杨万里

曾见乾条撼雪飞,一暄爆出万萸枝。céng jiàn qián tiáo hàn xuě fēi,yī xuān bào chū wàn yú zhī。
从今日日须来看,看到红红白白时。cóng jīn rì rì xū lái kàn,kàn dào hóng hóng bái bái shí。

梅花二首

杨万里

东风微破野梅心,著骨清香已不禁。dōng fēng wēi pò yě méi xīn,zhù gǔ qīng xiāng yǐ bù jìn。
绿刺一尖双莟子,错书小字带悬针。lǜ cì yī jiān shuāng hàn zi,cuò shū xiǎo zì dài xuán zhēn。

梅花二首

杨万里

带雪虽奇祗粉妆,酣晴别是好风光。dài xuě suī qí zhī fěn zhuāng,hān qíng bié shì hǎo fēng guāng。
却缘白日青天里,照得花明暖得香。què yuán bái rì qīng tiān lǐ,zhào dé huā míng nuǎn dé xiāng。