古诗词

豫让

屈大均

豫子元非刺客人,青笄亦复识天伦。yù zi yuán fēi cì kè rén,qīng jī yì fù shí tiān lún。
襄君未肯诛涂厕,国士繇来重漆身。xiāng jūn wèi kěn zhū tú cè,guó shì yáo lái zhòng qī shēn。
三跃自应教出血,二心端欲愧为臣。sān yuè zì yīng jiào chū xuè,èr xīn duān yù kuì wèi chén。
悲风乱激汾桥水,长使行人泪满巾。bēi fēng luàn jī fén qiáo shuǐ,zhǎng shǐ xíng rén lèi mǎn jīn。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

题朱太史小长芦图

屈大均

烟水小长芦,微茫子大夫。yān shuǐ xiǎo zhǎng lú,wēi máng zi dà fū。
不知垂钓罢,亦复著书无。bù zhī chuí diào bà,yì fù zhù shū wú。

瀑花

屈大均

瀑花无大小,吹落总成冰。pù huā wú dà xiǎo,chuī luò zǒng chéng bīng。
一夜风含冻,草峰雪尽凝。yī yè fēng hán dòng,cǎo fēng xuě jǐn níng。

瀑花

屈大均

敲泉惊宿鸟,乞火动邻僧。qiāo quán jīng sù niǎo,qǐ huǒ dòng lín sēng。
无与共吟啸,呼猿下古藤。wú yǔ gòng yín xiào,hū yuán xià gǔ téng。

古意

屈大均

柳花下阶砌,衣动香氤氲。liǔ huā xià jiē qì,yī dòng xiāng yīn yūn。
蝴蝶不相识,亦来衣罗裙。hú dié bù xiāng shí,yì lái yī luó qún。

屈大均

花香不出林,谁识蕙兰心。huā xiāng bù chū lín,shuí shí huì lán xīn。
幸得微风起,吹来满素襟。xìng dé wēi fēng qǐ,chuī lái mǎn sù jīn。

朱槿

屈大均

正色自难久,荣华只一朝。zhèng sè zì nán jiǔ,róng huá zhǐ yī cháo。
自嫌因太赤,不欲斗娇娆。zì xián yīn tài chì,bù yù dòu jiāo ráo。

朱槿

屈大均

朱颜苦难驻,花里一蜉蝣。zhū yán kǔ nán zhù,huā lǐ yī fú yóu。
荣落须臾事,谁能得白头。róng luò xū yú shì,shuí néng dé bái tóu。

屈大均

白白复黄黄,雌雄知几行。bái bái fù huáng huáng,cí xióng zhī jǐ xíng。
春风吹不乱,各自宿花房。chūn fēng chuī bù luàn,gè zì sù huā fáng。

植柳

屈大均

又植一株斜,虽阴不碍花。yòu zhí yī zhū xié,suī yīn bù ài huā。
参差成五柳,人说似陶家。cān chà chéng wǔ liǔ,rén shuō shì táo jiā。

林下

屈大均

林下逍遥甚,猿裘与鹿巾。lín xià xiāo yáo shén,yuán qiú yǔ lù jīn。
欲蠲霜露疾,多饮太和春。yù juān shuāng lù jí,duō yǐn tài hé chūn。

春日曲

屈大均

辛苦黄莺儿,声声为别离。xīn kǔ huáng yīng ér,shēng shēng wèi bié lí。
尽将闺里意,啼与落花知。jǐn jiāng guī lǐ yì,tí yǔ luò huā zhī。

赠从兄贲士泰士

屈大均

明月长悬君子光,风流文采自沅湘。míng yuè zhǎng xuán jūn zi guāng,fēng liú wén cǎi zì yuán xiāng。
与君共是三闾裔,骚赋相将作楚狂。yǔ jūn gòng shì sān lǘ yì,sāo fù xiāng jiāng zuò chǔ kuáng。

花田

屈大均

日落江城鼓角悲,花田牧马暮归迟。rì luò jiāng chéng gǔ jiǎo bēi,huā tián mù mǎ mù guī chí。
蘼芜尚带罗裙色,满地秋霜知不知。mí wú shàng dài luó qún sè,mǎn dì qiū shuāng zhī bù zhī。

西樵山中作

屈大均

古木飞泉万井中,茶人多戴杜鹃红。gǔ mù fēi quán wàn jǐng zhōng,chá rén duō dài dù juān hóng。
歌声真似莺声好,一路风吹听不穷。gē shēng zhēn shì yīng shēng hǎo,yī lù fēng chuī tīng bù qióng。

西樵山中作

屈大均

家家洗药有流泉,山上人耕尽茗田。jiā jiā xǐ yào yǒu liú quán,shān shàng rén gēng jǐn míng tián。
妇女不知春色好,桃花一任落溪边。fù nǚ bù zhī chūn sè hǎo,táo huā yī rèn luò xī biān。