古诗词

西安别沈太史

屈大均

北斗秦城直,南山汉阙连。běi dòu qín chéng zhí,nán shān hàn quē lián。
龙兴三户日,虎视八州天。lóng xīng sān hù rì,hǔ shì bā zhōu tiān。
往事浮云里,遗基蔓草边。wǎng shì fú yún lǐ,yí jī màn cǎo biān。
二南王道荡,四塞地形偏。èr nán wáng dào dàng,sì sāi dì xíng piān。
设险资豺虎,居中忆涧瀍。shè xiǎn zī chái hǔ,jū zhōng yì jiàn chán。
深仁垂百世,大义劫千年。shēn rén chuí bǎi shì,dà yì jié qiān nián。
吊古心空怆,逢君赋遂传。diào gǔ xīn kōng chuàng,féng jūn fù suì chuán。
焦桐频并瑟,老骥漫当鞭。jiāo tóng pín bìng sè,lǎo jì màn dāng biān。
霹雳中郎侧,飞扬伯乐前。pī lì zhōng láng cè,fēi yáng bó lè qián。
交情忘出处,世态苦推迁。jiāo qíng wàng chū chù,shì tài kǔ tuī qiān。
吾道宜贫贱,斯人亦市廛。wú dào yí pín jiàn,sī rén yì shì chán。
君公牛自侩,叔夜凤难骞。jūn gōng niú zì kuài,shū yè fèng nán qiān。
爱尔南邦杰,今时太史贤。ài ěr nán bāng jié,jīn shí tài shǐ xián。
石渠昭著作,梁苑荷陶甄。shí qú zhāo zhù zuò,liáng yuàn hé táo zhēn。
雨膏曾分陜,谋猷迥济川。yǔ gāo céng fēn xiá,móu yóu jiǒng jì chuān。
青云虽奋发,白屋更周旋。qīng yún suī fèn fā,bái wū gèng zhōu xuán。
玉笛胡床弄,襜帷大道褰。yù dí hú chuáng nòng,chān wéi dà dào qiān。
右军神旷旷,洗马兴翩翩。yòu jūn shén kuàng kuàng,xǐ mǎ xīng piān piān。
捉麈惊河汉,挥毫惨雾烟。zhuō zhǔ jīng hé hàn,huī háo cǎn wù yān。
草书团扇重,误点画屏妍。cǎo shū tuán shàn zhòng,wù diǎn huà píng yán。
恢廓承家学,精微在砚田。huī kuò chéng jiā xué,jīng wēi zài yàn tián。
而翁垂素业,当世奉韦编。ér wēng chuí sù yè,dāng shì fèng wéi biān。
经术尊刘向,词华老伏虔。jīng shù zūn liú xiàng,cí huá lǎo fú qián。
明堂遗太玉,清庙舍朱弦。míng táng yí tài yù,qīng miào shě zhū xián。
金石商歌出,兰蘅楚佩鲜。jīn shí shāng gē chū,lán héng chǔ pèi xiān。
乡人修俎豆,弟子典牲牷。xiāng rén xiū zǔ dòu,dì zi diǎn shēng quán。
大厦崇堂构,名山肃几筵。dà shà chóng táng gòu,míng shān sù jǐ yán。
孝思谁不匮,善述汝无愆。xiào sī shuí bù kuì,shàn shù rǔ wú qiān。
台辅寅恭后,人伦表帅先。tái fǔ yín gōng hòu,rén lún biǎo shuài xiān。
举觞称雅颂,把臂向林泉。jǔ shāng chēng yǎ sòng,bǎ bì xiàng lín quán。
别绪章台结,离忧易水悬。bié xù zhāng tái jié,lí yōu yì shuǐ xuán。
出关歌不已,折柳意凄然。chū guān gē bù yǐ,zhé liǔ yì qī rán。
白马东之代,黄金北赴燕。bái mǎ dōng zhī dài,huáng jīn běi fù yàn。
灞桥分手处,相望在贞坚。bà qiáo fēn shǒu chù,xiāng wàng zài zhēn jiān。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

寿尹恒复丈

屈大均

隐几知何处,蘧蘧八十秋。yǐn jǐ zhī hé chù,qú qú bā shí qiū。
小儿犹白马,老子已青牛。xiǎo ér yóu bái mǎ,lǎo zi yǐ qīng niú。
经史为金液,衣冠在石楼。jīng shǐ wèi jīn yè,yī guān zài shí lóu。
受书诸弟子,采采愧蜉蝣。shòu shū zhū dì zi,cǎi cǎi kuì fú yóu。

冬菊

屈大均

冬来方见汝,自是岁寒姿。dōng lái fāng jiàn rǔ,zì shì suì hán zī。
岂敢伤迟暮,梅花更后时。qǐ gǎn shāng chí mù,méi huā gèng hòu shí。
雪深佳色淡,霜重落英垂。xuě shēn jiā sè dàn,shuāng zhòng luò yīng chuí。
多少重阳节,争开不自持。duō shǎo zhòng yáng jié,zhēng kāi bù zì chí。

冬菊

屈大均

白发依然短,多惭紫菊花。bái fā yī rán duǎn,duō cán zǐ jú huā。
但能留岁晏,不敢望春华。dàn néng liú suì yàn,bù gǎn wàng chūn huá。
摇落悲群卉,芬芳喜一家。yáo luò bēi qún huì,fēn fāng xǐ yī jiā。
寒香吹不尽,欲寄隔湘沙。hán xiāng chuī bù jǐn,yù jì gé xiāng shā。

西樵作

屈大均

峰峰皆内向,真似未开花。fēng fēng jiē nèi xiàng,zhēn shì wèi kāi huā。
一水二三里,沿洄上紫霞。yī shuǐ èr sān lǐ,yán huí shàng zǐ xiá。
林泉多鹿迹,岩壑半人家。lín quán duō lù jì,yán hè bàn rén jiā。
瀑布条条好,风吹总不斜。pù bù tiáo tiáo hǎo,fēng chuī zǒng bù xié。

西樵作

屈大均

瀑花飞四壁,一半入空冥。pù huā fēi sì bì,yī bàn rù kōng míng。
时似白云起,氤氲满翠屏。shí shì bái yún qǐ,yīn yūn mǎn cuì píng。
影长风易断,声急雨难零。yǐng zhǎng fēng yì duàn,shēng jí yǔ nán líng。
下有流杯石,莓苔太古青。xià yǒu liú bēi shí,méi tái tài gǔ qīng。

西樵作

屈大均

多雨天湖决,鱼飞下碧峰。duō yǔ tiān hú jué,yú fēi xià bì fēng。
船浮山口石,罾挂市门松。chuán fú shān kǒu shí,zēng guà shì mén sōng。
瀑布添无数,梅花积几重。pù bù tiān wú shù,méi huā jī jǐ zhòng。
行行溪路暝,催客一声钟。xíng xíng xī lù míng,cuī kè yī shēng zhōng。

西樵作

屈大均

绝顶人皆住,茶田满一山。jué dǐng rén jiē zhù,chá tián mǎn yī shān。
牛羊云外冷,妇子雨中闲。niú yáng yún wài lěng,fù zi yǔ zhōng xián。
木末潮痕湿,花多石色斑。mù mò cháo hén shī,huā duō shí sè bān。
峰峰可垂钓,未拟棹歌还。fēng fēng kě chuí diào,wèi nǐ zhào gē hái。

西樵作

屈大均

断峡开青玉,飞泉挂白虹。duàn xiá kāi qīng yù,fēi quán guà bái hóng。
光摇千尺雪,声乱一天风。guāng yáo qiān chǐ xuě,shēng luàn yī tiān fēng。
卧石麑衣冷,披苔鸟篆通。wò shí ní yī lěng,pī tái niǎo zhuàn tōng。
茶人半红粉,掩映翠林中。chá rén bàn hóng fěn,yǎn yìng cuì lín zhōng。

重至白门宿余鸿客山堂作

屈大均

五十忽已至,吾生安所归。wǔ shí hū yǐ zhì,wú shēng ān suǒ guī。
荀卿方好学,伯玉未知非。xún qīng fāng hǎo xué,bó yù wèi zhī fēi。
雨雪双青鬓,春秋一白衣。yǔ xuě shuāng qīng bìn,chūn qiū yī bái yī。
无成空老大,何以慰庭闱。wú chéng kōng lǎo dà,hé yǐ wèi tíng wéi。

汪于鼎文冶居黄山始信峰诗以寄之

屈大均

万仞丹梯上,天开三海门。wàn rèn dān tī shàng,tiān kāi sān hǎi mén。
如何落雁外,亦有莲花尊。rú hé luò yàn wài,yì yǒu lián huā zūn。
石笋日以长,汤泉冬更温。shí sǔn rì yǐ zhǎng,tāng quán dōng gèng wēn。
嗟君兄弟好,鸾鹤自相存。jiē jūn xiōng dì hǎo,luán hè zì xiāng cún。

寄汪扶晨黄山中

屈大均

仙人汤沐地,天子翠微都。xiān rén tāng mù dì,tiān zi cuì wēi dōu。
一片黄云里,芙蓉影有无。yī piàn huáng yún lǐ,fú róng yǐng yǒu wú。
松声摇玉柱,花气出香炉。sōng shēng yáo yù zhù,huā qì chū xiāng lú。
君爱西峰好,琴歌定自娱。jūn ài xī fēng hǎo,qín gē dìng zì yú。

寄汪扶晨黄山中

屈大均

万叠翠氤氲,天风吹不分。wàn dié cuì yīn yūn,tiān fēng chuī bù fēn。
飞来一片水,散作四山云。fēi lái yī piàn shuǐ,sàn zuò sì shān yún。
峰影花中落,溪声雨外闻。fēng yǐng huā zhōng luò,xī shēng yǔ wài wén。
紫床将碧枕,高卧羡夫君。zǐ chuáng jiāng bì zhěn,gāo wò xiàn fū jūn。

题席允叔山房

屈大均

君家多洞壑,瀑水复淙淙。jūn jiā duō dòng hè,pù shuǐ fù cóng cóng。
更欲黄山上,移来石笋矼。gèng yù huáng shān shàng,yí lái shí sǔn gāng。
藤萝牵上客,苔藓入幽窗。téng luó qiān shàng kè,tái xiǎn rù yōu chuāng。
况有诗篇好,风流映大江。kuàng yǒu shī piān hǎo,fēng liú yìng dà jiāng。

题席允叔山房

屈大均

作者今谁好,知音世所希。zuò zhě jīn shuí hǎo,zhī yīn shì suǒ xī。
君从风雅客,每得性情微。jūn cóng fēng yǎ kè,měi dé xìng qíng wēi。
明月同高咏,梅花一布衣。míng yuè tóng gāo yǒng,méi huā yī bù yī。
流连当水石,不忍送将归。liú lián dāng shuǐ shí,bù rěn sòng jiāng guī。

赠程葛川

屈大均

相见此邗沟,依依紫绮裘。xiāng jiàn cǐ hán gōu,yī yī zǐ qǐ qiú。
江山才子国,花草美人秋。jiāng shān cái zi guó,huā cǎo měi rén qiū。
把酒当明月,听歌在玉勾。bǎ jiǔ dāng míng yuè,tīng gē zài yù gōu。
多情如杜牧,欲向竹西留。duō qíng rú dù mù,yù xiàng zhú xī liú。