古诗词

西安别沈太史

屈大均

北斗秦城直,南山汉阙连。běi dòu qín chéng zhí,nán shān hàn quē lián。
龙兴三户日,虎视八州天。lóng xīng sān hù rì,hǔ shì bā zhōu tiān。
往事浮云里,遗基蔓草边。wǎng shì fú yún lǐ,yí jī màn cǎo biān。
二南王道荡,四塞地形偏。èr nán wáng dào dàng,sì sāi dì xíng piān。
设险资豺虎,居中忆涧瀍。shè xiǎn zī chái hǔ,jū zhōng yì jiàn chán。
深仁垂百世,大义劫千年。shēn rén chuí bǎi shì,dà yì jié qiān nián。
吊古心空怆,逢君赋遂传。diào gǔ xīn kōng chuàng,féng jūn fù suì chuán。
焦桐频并瑟,老骥漫当鞭。jiāo tóng pín bìng sè,lǎo jì màn dāng biān。
霹雳中郎侧,飞扬伯乐前。pī lì zhōng láng cè,fēi yáng bó lè qián。
交情忘出处,世态苦推迁。jiāo qíng wàng chū chù,shì tài kǔ tuī qiān。
吾道宜贫贱,斯人亦市廛。wú dào yí pín jiàn,sī rén yì shì chán。
君公牛自侩,叔夜凤难骞。jūn gōng niú zì kuài,shū yè fèng nán qiān。
爱尔南邦杰,今时太史贤。ài ěr nán bāng jié,jīn shí tài shǐ xián。
石渠昭著作,梁苑荷陶甄。shí qú zhāo zhù zuò,liáng yuàn hé táo zhēn。
雨膏曾分陜,谋猷迥济川。yǔ gāo céng fēn xiá,móu yóu jiǒng jì chuān。
青云虽奋发,白屋更周旋。qīng yún suī fèn fā,bái wū gèng zhōu xuán。
玉笛胡床弄,襜帷大道褰。yù dí hú chuáng nòng,chān wéi dà dào qiān。
右军神旷旷,洗马兴翩翩。yòu jūn shén kuàng kuàng,xǐ mǎ xīng piān piān。
捉麈惊河汉,挥毫惨雾烟。zhuō zhǔ jīng hé hàn,huī háo cǎn wù yān。
草书团扇重,误点画屏妍。cǎo shū tuán shàn zhòng,wù diǎn huà píng yán。
恢廓承家学,精微在砚田。huī kuò chéng jiā xué,jīng wēi zài yàn tián。
而翁垂素业,当世奉韦编。ér wēng chuí sù yè,dāng shì fèng wéi biān。
经术尊刘向,词华老伏虔。jīng shù zūn liú xiàng,cí huá lǎo fú qián。
明堂遗太玉,清庙舍朱弦。míng táng yí tài yù,qīng miào shě zhū xián。
金石商歌出,兰蘅楚佩鲜。jīn shí shāng gē chū,lán héng chǔ pèi xiān。
乡人修俎豆,弟子典牲牷。xiāng rén xiū zǔ dòu,dì zi diǎn shēng quán。
大厦崇堂构,名山肃几筵。dà shà chóng táng gòu,míng shān sù jǐ yán。
孝思谁不匮,善述汝无愆。xiào sī shuí bù kuì,shàn shù rǔ wú qiān。
台辅寅恭后,人伦表帅先。tái fǔ yín gōng hòu,rén lún biǎo shuài xiān。
举觞称雅颂,把臂向林泉。jǔ shāng chēng yǎ sòng,bǎ bì xiàng lín quán。
别绪章台结,离忧易水悬。bié xù zhāng tái jié,lí yōu yì shuǐ xuán。
出关歌不已,折柳意凄然。chū guān gē bù yǐ,zhé liǔ yì qī rán。
白马东之代,黄金北赴燕。bái mǎ dōng zhī dài,huáng jīn běi fù yàn。
灞桥分手处,相望在贞坚。bà qiáo fēn shǒu chù,xiāng wàng zài zhēn jiān。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

喜姜汝皋自越州至

屈大均

并马萧梁寺,菩提见古春。bìng mǎ xiāo liáng sì,pú tí jiàn gǔ chūn。
花花天女影,叶叶法王身。huā huā tiān nǚ yǐng,yè yè fǎ wáng shēn。
月皎虽非物,云香亦是尘。yuè jiǎo suī fēi wù,yún xiāng yì shì chén。
徘徊当粤秀,更欲上嶙峋。pái huái dāng yuè xiù,gèng yù shàng lín xún。

喜姜汝皋自越州至

屈大均

春明归鉴水,岁尽向嵩台。chūn míng guī jiàn shuǐ,suì jǐn xiàng sōng tái。
华白因无欲,松高为有才。huá bái yīn wú yù,sōng gāo wèi yǒu cái。
将闲留日月,以止待云雷。jiāng xián liú rì yuè,yǐ zhǐ dài yún léi。
更与杜陵子,谓蒋丈大鸿。gèng yǔ dù líng zi,wèi jiǎng zhàng dà hóng。

山堂夜坐忽忆彭蠡湖遇风有作

屈大均

扬澜风大作,舟尽上天飞。yáng lán fēng dà zuò,zhōu jǐn shàng tiān fēi。
白浪吞庐岳,黄沙卷翠微。bái làng tūn lú yuè,huáng shā juǎn cuì wēi。
长年犹失色,狂客竟忘机。zhǎng nián yóu shī sè,kuáng kè jìng wàng jī。
此夕松声里,波涛势未非。cǐ xī sōng shēng lǐ,bō tāo shì wèi fēi。

伍子胥

屈大均

鼓腹阊门日,佯狂一布衣。gǔ fù chāng mén rì,yáng kuáng yī bù yī。
壶浆渔父与,骸骨大王归。hú jiāng yú fù yǔ,hái gǔ dà wáng guī。
破郢身应退,鞭王事亦非。pò yǐng shēn yīng tuì,biān wáng shì yì fēi。
父兄雠已复,被发效鸿飞。fù xiōng chóu yǐ fù,bèi fā xiào hóng fēi。

淮阴侯

屈大均

淮阴当未遇,一饭亦无才。huái yīn dāng wèi yù,yī fàn yì wú cái。
天欲王孙饿,人惭漂母哀。tiān yù wáng sūn è,rén cán piāo mǔ āi。
钓鱼城下去,带剑市中来。diào yú chéng xià qù,dài jiàn shì zhōng lái。
笑谓晨炊者,英雄被尔催。xiào wèi chén chuī zhě,yīng xióng bèi ěr cuī。

淮阴侯

屈大均

艰难惟一饭,天肯与王孙。jiān nán wéi yī fàn,tiān kěn yǔ wáng sūn。
草昧多如此,英雄不忍言。cǎo mèi duō rú cǐ,yīng xióng bù rěn yán。
汉兴因妇女,臣节在壶飧。hàn xīng yīn fù nǚ,chén jié zài hú sūn。
谁分宫前草,离离是血痕。shuí fēn gōng qián cǎo,lí lí shì xuè hén。

漂母祠

屈大均

一日王孙饭,千秋漂母名。yī rì wáng sūn fàn,qiān qiū piāo mǔ míng。
壶浆谁可报,俎豆自含情。hú jiāng shuí kě bào,zǔ dòu zì hán qíng。
河口吞淮阔,潮头出海平。hé kǒu tūn huái kuò,cháo tóu chū hǎi píng。
英雄无限泪,都向庙中倾。yīng xióng wú xiàn lèi,dōu xiàng miào zhōng qīng。

漂母祠

屈大均

七尺空长大,茫茫在草莱。qī chǐ kōng zhǎng dà,máng máng zài cǎo lái。
可怜诸母漂,只有一人哀。kě lián zhū mǔ piāo,zhǐ yǒu yī rén āi。
不望真王报,艰留猛士才。bù wàng zhēn wáng bào,jiān liú měng shì cái。
子房应导汝,同访赤松来。zi fáng yīng dǎo rǔ,tóng fǎng chì sōng lái。

诸葛

屈大均

诸葛当年事,依稀似望诸。zhū gé dāng nián shì,yī xī shì wàng zhū。
可怜出师表,不让报燕书。kě lián chū shī biǎo,bù ràng bào yàn shū。
涕泪难为读,功名不可居。tì lèi nán wèi dú,gōng míng bù kě jū。
英雄天亦妒,未是将谋疏。yīng xióng tiān yì dù,wèi shì jiāng móu shū。

太白祠

屈大均

翰林馀俎豆,宫锦至今香。hàn lín yú zǔ dòu,gōng jǐn zhì jīn xiāng。
光复真繇汝,功名亦可王。guāng fù zhēn yáo rǔ,gōng míng yì kě wáng。
山川增气势,风雅有辉光。shān chuān zēng qì shì,fēng yǎ yǒu huī guāng。
一片郎官水,风流未忍忘。yī piàn láng guān shuǐ,fēng liú wèi rěn wàng。

过太原傅丈青渚宅赋赠

屈大均

唐氏遗民在,忧思正未央。táng shì yí mín zài,yōu sī zhèng wèi yāng。
故人期饮食,良士戒衣裳。gù rén qī yǐn shí,liáng shì jiè yī shang。
苓采今无地,桐封旧有乡。líng cǎi jīn wú dì,tóng fēng jiù yǒu xiāng。
叔虞祠下柏,与尔共风霜。shū yú cí xià bǎi,yǔ ěr gòng fēng shuāng。

过太原傅丈青渚宅赋赠

屈大均

卜马晋王宫,山河感慨中。bo mǎ jìn wáng gōng,shān hé gǎn kǎi zhōng。
无成空老大,不死即英雄。wú chéng kōng lǎo dà,bù sǐ jí yīng xióng。
汾水城堪灌,并门骑易通。fén shuǐ chéng kān guàn,bìng mén qí yì tōng。
思深当岁暮,且咏有唐风。sī shēn dāng suì mù,qiě yǒng yǒu táng fēng。

早秋客中作

屈大均

秋含片雨来,落叶一声催。qiū hán piàn yǔ lái,luò yè yī shēng cuī。
萧瑟悲为客,苍茫畏上台。xiāo sè bēi wèi kè,cāng máng wèi shàng tái。
梦随微月去,魂逐冷风回。mèng suí wēi yuè qù,hún zhú lěng fēng huí。
不及清猿甚,无情得尽哀。bù jí qīng yuán shén,wú qíng dé jǐn āi。

戍妇怨

屈大均

雨过凤凰城,含愁月不明。yǔ guò fèng huáng chéng,hán chóu yuè bù míng。
玉关无限恨,尽在捣衣声。yù guān wú xiàn hèn,jǐn zài dǎo yī shēng。
露网蜘蛛重,风罗蛱蝶轻。lù wǎng zhī zhū zhòng,fēng luó jiá dié qīng。
那能如蕙草,岁晚尚含荣。nà néng rú huì cǎo,suì wǎn shàng hán róng。

对月

屈大均

一片含空雨,秋光水上多。yī piàn hán kōng yǔ,qiū guāng shuǐ shàng duō。
无人临素镜,只自弄金波。wú rén lín sù jìng,zhǐ zì nòng jīn bō。
宿鸟惊寒起,流云逐影过。sù niǎo jīng hán qǐ,liú yún zhú yǐng guò。
露华沾湿尽,犹自御纤罗。lù huá zhān shī jǐn,yóu zì yù xiān luó。