古诗词

寿吴云遇先生

屈大均

先帝诸词臣,天南有其二。xiān dì zhū cí chén,tiān nán yǒu qí èr。
一惟我吴公,冠冕庶尝士。yī wéi wǒ wú gōng,guān miǎn shù cháng shì。
三朝无实录,史官久不备。sān cháo wú shí lù,shǐ guān jiǔ bù bèi。
简讨方须才,兼书行在事。jiǎn tǎo fāng xū cái,jiān shū xíng zài shì。
公时当圣心,回翔清切地。gōng shí dāng shèng xīn,huí xiáng qīng qiè dì。
石室书初抽,嵩台草亦视。shí shì shū chū chōu,sōng tái cǎo yì shì。
岂谓复西巡,君臣忽相弃。qǐ wèi fù xī xún,jūn chén hū xiāng qì。
霓旌若转蓬,万里追难至。ní jīng ruò zhuǎn péng,wàn lǐ zhuī nán zhì。
匍匐返岩阿,天颜在寤寐。pú fú fǎn yán ā,tiān yán zài wù mèi。
渊明居玉京,子真隐梅市。yuān míng jū yù jīng,zi zhēn yǐn méi shì。
义不慕长生,所怀沟壑志。yì bù mù zhǎng shēng,suǒ huái gōu hè zhì。
忽尔享期颐,神明以无累。hū ěr xiǎng qī yí,shén míng yǐ wú lèi。
先朝一耆旧,天留有深意。xiān cháo yī qí jiù,tiān liú yǒu shēn yì。
须发虽皤然,精纯若童稚。xū fā suī pó rán,jīng chún ruò tóng zhì。
令子富才华,文章为酒食。lìng zi fù cái huá,wén zhāng wèi jiǔ shí。
丹青与草书,一一供亲嗜。dān qīng yǔ cǎo shū,yī yī gōng qīn shì。
鹤鸣喜在阴,天籁日相媚。hè míng xǐ zài yīn,tiān lài rì xiāng mèi。
父歌紫芝篇,子疏白华义。fù gē zǐ zhī piān,zi shū bái huá yì。
何以轩冕为,山水娱仁智。hé yǐ xuān miǎn wèi,shān shuǐ yú rén zhì。
岁寒独后凋,努力为苍翠。suì hán dú hòu diāo,nǔ lì wèi cāng cuì。
荫我半生枝,得成清庙器。yīn wǒ bàn shēng zhī,dé chéng qīng miào qì。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

古意

屈大均

但教为菡萏,不愿作芙蓉。dàn jiào wèi hàn dàn,bù yuàn zuò fú róng。
菡萏未开好,含葩似阿侬。hàn dàn wèi kāi hǎo,hán pā shì ā nóng。

古意

屈大均

藕花既相偶,莲叶亦相连。ǒu huā jì xiāng ǒu,lián yè yì xiāng lián。
借问鸳鸯鸟,何茎最可怜。jiè wèn yuān yāng niǎo,hé jīng zuì kě lián。

古意

屈大均

灼灼水芙蓉,中含青薏苦。zhuó zhuó shuǐ fú róng,zhōng hán qīng yì kǔ。
花叶苦中生,莲心君莫取。huā yè kǔ zhōng shēng,lián xīn jūn mò qǔ。

古意

屈大均

泥水何愁浊,芙蓉且种来。ní shuǐ hé chóu zhuó,fú róng qiě zhǒng lái。
藕中如有节,花叶自然开。ǒu zhōng rú yǒu jié,huā yè zì rán kāi。

古意

屈大均

与君情好蔤,白蒻在泥中。yǔ jūn qíng hǎo mì,bái ruò zài ní zhōng。
花叶生同节,相莲自始终。huā yè shēng tóng jié,xiāng lián zì shǐ zhōng。

古意

屈大均

藕行元有路,深浅总耕泥。ǒu xíng yuán yǒu lù,shēn qiǎn zǒng gēng ní。
摘叶能伤本,田田开未齐。zhāi yè néng shāng běn,tián tián kāi wèi qí。

古意

屈大均

君心似明月,妾貌比菱华。jūn xīn shì míng yuè,qiè mào bǐ líng huá。
与月相回转,青青映海霞。yǔ yuè xiāng huí zhuǎn,qīng qīng yìng hǎi xiá。

古意

屈大均

鲫鱼解相即,鲋鱼解相附。jì yú jiě xiāng jí,fù yú jiě xiāng fù。
阿欢独何为,一去不回顾。ā huān dú hé wèi,yī qù bù huí gù。

古意

屈大均

侬如抱香枝,不离水松树。nóng rú bào xiāng zhī,bù lí shuǐ sōng shù。
栽为木屧轻,随郎踏霜露。zāi wèi mù xiè qīng,suí láng tà shuāng lù。

古意

屈大均

兔丝本无根,所恃惟茯苓。tù sī běn wú gēn,suǒ shì wéi fú líng。
茯苓在松下,兔丝长青青。fú líng zài sōng xià,tù sī zhǎng qīng qīng。

古意

屈大均

芭蕉亦有心,叶叶过墙阴。bā jiāo yì yǒu xīn,yè yè guò qiáng yīn。
为尔含风雨,秋声一夜深。wèi ěr hán fēng yǔ,qiū shēng yī yè shēn。

古意

屈大均

花叶长相偶,茎茎节上开。huā yè zhǎng xiāng ǒu,jīng jīng jié shàng kāi。
荷边休摘叶,留作一花来。hé biān xiū zhāi yè,liú zuò yī huā lái。

古意

屈大均

不见园中树,花开只在枝。bù jiàn yuán zhōng shù,huā kāi zhǐ zài zhī。
枝间结红豆,一子一相思。zhī jiān jié hóng dòu,yī zi yī xiāng sī。

古意

屈大均

欢作槟门花,侬作扶留叶。huān zuò bīn mén huā,nóng zuò fú liú yè。
欲得两成甘,花叶长相接。yù dé liǎng chéng gān,huā yè zhǎng xiāng jiē。

古意

屈大均

赠子槟榔花,杂以相思叶。zèng zi bīn láng huā,zá yǐ xiāng sī yè。
二物合成甘,有如郎与妾。èr wù hé chéng gān,yǒu rú láng yǔ qiè。