古诗词

寿吴云遇先生

屈大均

先帝诸词臣,天南有其二。xiān dì zhū cí chén,tiān nán yǒu qí èr。
一惟我吴公,冠冕庶尝士。yī wéi wǒ wú gōng,guān miǎn shù cháng shì。
三朝无实录,史官久不备。sān cháo wú shí lù,shǐ guān jiǔ bù bèi。
简讨方须才,兼书行在事。jiǎn tǎo fāng xū cái,jiān shū xíng zài shì。
公时当圣心,回翔清切地。gōng shí dāng shèng xīn,huí xiáng qīng qiè dì。
石室书初抽,嵩台草亦视。shí shì shū chū chōu,sōng tái cǎo yì shì。
岂谓复西巡,君臣忽相弃。qǐ wèi fù xī xún,jūn chén hū xiāng qì。
霓旌若转蓬,万里追难至。ní jīng ruò zhuǎn péng,wàn lǐ zhuī nán zhì。
匍匐返岩阿,天颜在寤寐。pú fú fǎn yán ā,tiān yán zài wù mèi。
渊明居玉京,子真隐梅市。yuān míng jū yù jīng,zi zhēn yǐn méi shì。
义不慕长生,所怀沟壑志。yì bù mù zhǎng shēng,suǒ huái gōu hè zhì。
忽尔享期颐,神明以无累。hū ěr xiǎng qī yí,shén míng yǐ wú lèi。
先朝一耆旧,天留有深意。xiān cháo yī qí jiù,tiān liú yǒu shēn yì。
须发虽皤然,精纯若童稚。xū fā suī pó rán,jīng chún ruò tóng zhì。
令子富才华,文章为酒食。lìng zi fù cái huá,wén zhāng wèi jiǔ shí。
丹青与草书,一一供亲嗜。dān qīng yǔ cǎo shū,yī yī gōng qīn shì。
鹤鸣喜在阴,天籁日相媚。hè míng xǐ zài yīn,tiān lài rì xiāng mèi。
父歌紫芝篇,子疏白华义。fù gē zǐ zhī piān,zi shū bái huá yì。
何以轩冕为,山水娱仁智。hé yǐ xuān miǎn wèi,shān shuǐ yú rén zhì。
岁寒独后凋,努力为苍翠。suì hán dú hòu diāo,nǔ lì wèi cāng cuì。
荫我半生枝,得成清庙器。yīn wǒ bàn shēng zhī,dé chéng qīng miào qì。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

合江亭作

屈大均

雨过蒸湘似倒流,合江亭与水光浮。yǔ guò zhēng xiāng shì dào liú,hé jiāng tíng yǔ shuǐ guāng fú。
云从石鼓过回雁,共作衡阳一片秋。yún cóng shí gǔ guò huí yàn,gòng zuò héng yáng yī piàn qiū。

合江亭作

屈大均

衡州地势曲如弓,一道蒸湘射碧空。héng zhōu dì shì qū rú gōng,yī dào zhēng xiāng shè bì kōng。
岳影远随湘水去,人湖分作万芙蓉。yuè yǐng yuǎn suí xiāng shuǐ qù,rén hú fēn zuò wàn fú róng。

送陆鍊师

屈大均

湖口西行上九江,香炉烟气引飞幢。hú kǒu xī xíng shàng jiǔ jiāng,xiāng lú yān qì yǐn fēi chuáng。
心随一片秋天月,出入云中玉女窗。xīn suí yī piàn qiū tiān yuè,chū rù yún zhōng yù nǚ chuāng。

自大小王公岭经枫林桥一路丹枫古木与梅桂相乱坡陀高低石路坦洁绝可爱

屈大均

车随石路去迢迢,夹岸枫林隐一桥。chē suí shí lù qù tiáo tiáo,jiā àn fēng lín yǐn yī qiáo。
松树不知何处尽,人穿苍翠已三朝。sōng shù bù zhī hé chù jǐn,rén chuān cāng cuì yǐ sān cháo。

君山夜泊

屈大均

相思七十二峰青,云引愁心过洞庭。xiāng sī qī shí èr fēng qīng,yún yǐn chóu xīn guò dòng tíng。
采罢芙蓉秋月下,回舟何处吊湘灵。cǎi bà fú róng qiū yuè xià,huí zhōu hé chù diào xiāng líng。

秋日庐山作寄缪天自

屈大均

一啸霜林叶尽飞,白云终古独无依。yī xiào shuāng lín yè jǐn fēi,bái yún zhōng gǔ dú wú yī。
山中五老长相待,何事秋深尚不归。shān zhōng wǔ lǎo zhǎng xiāng dài,hé shì qiū shēn shàng bù guī。

题某禅师空生阁

屈大均

黄岩瀑布甲庐山,岩上空生阁一间。huáng yán pù bù jiǎ lú shān,yán shàng kōng shēng gé yī jiān。
茅厚不愁冰雪压,围炉相对一冬闲。máo hòu bù chóu bīng xuě yā,wéi lú xiāng duì yī dōng xián。

题某禅师空生阁

屈大均

鹤鸣双剑两峰开,争倒晴川布水台。hè míng shuāng jiàn liǎng fēng kāi,zhēng dào qíng chuān bù shuǐ tái。
马尾谷帘那得似,因君挥麈故飞来。mǎ wěi gǔ lián nà dé shì,yīn jūn huī zhǔ gù fēi lái。

青玉峡

屈大均

冰开瀑布落成溪,千丈飞丝马尾齐。bīng kāi pù bù luò chéng xī,qiān zhàng fēi sī mǎ wěi qí。
青玉峡中行不得,朝猿啼罢暮猿啼。qīng yù xiá zhōng xíng bù dé,cháo yuán tí bà mù yuán tí。

陈宫辞

屈大均

玉树新歌唱未终,石头城外战云红。yù shù xīn gē chàng wèi zhōng,shí tóu chéng wài zhàn yún hóng。
君王失国风流甚,笑抱名妃入井中。jūn wáng shī guó fēng liú shén,xiào bào míng fēi rù jǐng zhōng。

陈宫辞

屈大均

古寺虚无玉殿存,美人环佩响黄昏。gǔ sì xū wú yù diàn cún,měi rén huán pèi xiǎng huáng hūn。
多情最是萋萋草,不没胭脂井上痕。duō qíng zuì shì qī qī cǎo,bù méi yān zhī jǐng shàng hén。

陈宫辞

屈大均

临春结绮彩云间,天上张星玉作颜。lín chūn jié qǐ cǎi yún jiān,tiān shàng zhāng xīng yù zuò yán。
万岁不愁歌舞尽,龙蟠虎踞是钟山。wàn suì bù chóu gē wǔ jǐn,lóng pán hǔ jù shì zhōng shān。

正学祠下作

屈大均

正学祠堂冷不扃,忠魂千古哭山灵。zhèng xué cí táng lěng bù jiōng,zhōng hún qiān gǔ kū shān líng。
兴王一姓犹甘死,管魏能无污汗青。xīng wáng yī xìng yóu gān sǐ,guǎn wèi néng wú wū hàn qīng。

正学祠下作

屈大均

一介忠臣十族殃,兴朝元气黯然伤。yī jiè zhōng chén shí zú yāng,xīng cháo yuán qì àn rán shāng。
宁王何事无惭德,坐见夷齐死首阳。níng wáng hé shì wú cán dé,zuò jiàn yí qí sǐ shǒu yáng。

秣陵春望有作

屈大均

玉溆金塘雨过时,家家杨柳映茅茨。yù xù jīn táng yǔ guò shí,jiā jiā yáng liǔ yìng máo cí。
溪行忽与人烟远,一树梅花独自知。xī xíng hū yǔ rén yān yuǎn,yī shù méi huā dú zì zhī。