古诗词

赠别甘处士返豫章

屈大均

甘君生豫章,才藻含素芬。gān jūn shēng yù zhāng,cái zǎo hán sù fēn。
文章精且醇,色映匡庐鲜。wén zhāng jīng qiě chún,sè yìng kuāng lú xiān。
挟子游江东,雏凤何翩翩。xié zi yóu jiāng dōng,chú fèng hé piān piān。
以予罗浮人,白鹇同飞鶱。yǐ yǔ luó fú rén,bái xián tóng fēi xiān。
能知老夫佗,南武霸一偏。néng zhī lǎo fū tuó,nán wǔ bà yī piān。
其时雄豪士,何以终九真。qí shí xióng háo shì,hé yǐ zhōng jiǔ zhēn。
使无佗为君,必当出暑门。shǐ wú tuó wèi jūn,bì dāng chū shǔ mén。
相从子房流,为汉树功勋。xiāng cóng zi fáng liú,wèi hàn shù gōng xūn。
予言二世时,扬粤有梅鋗。yǔ yán èr shì shí,yáng yuè yǒu méi xuān。
其家在台岭,自言勾践孙。qí jiā zài tái lǐng,zì yán gōu jiàn sūn。
沛公义兵起,鋗亦奋戈鋋。pèi gōng yì bīng qǐ,xuān yì fèn gē chán。
户出一壮士,家出一櫜鞬。hù chū yī zhuàng shì,jiā chū yī gāo jiān。
领以摇毋馀,逾岭至馀干。lǐng yǐ yáo wú yú,yú lǐng zhì yú gàn。
先说鄱阳君,当从沛公西。xiān shuō pó yáng jūn,dāng cóng pèi gōng xī。
芮也豫章人,与鋗桑梓连。ruì yě yù zhāng rén,yǔ xuān sāng zǐ lián。
发兵使先行,行至南阳间。fā bīng shǐ xiān xíng,xíng zhì nán yáng jiān。
天授得帝子,立谈动龙颜。tiān shòu dé dì zi,lì tán dòng lóng yán。
遂从破秦关,功为诸侯先。suì cóng pò qín guān,gōng wèi zhū hóu xiān。
二周与勾践,雠耻一时湔。èr zhōu yǔ gōu jiàn,chóu chǐ yī shí jiān。
使其相尉佗,不过蛮夷贤。shǐ qí xiāng wèi tuó,bù guò mán yí xián。
箕踞反天性,礼义同草菅。jī jù fǎn tiān xìng,lǐ yì tóng cǎo jiān。
贻笑陆大夫,吕嘉徒周旋。yí xiào lù dà fū,lǚ jiā tú zhōu xuán。
安得万户封,汤沐梅花田。ān dé wàn hù fēng,tāng mù méi huā tián。
我家临番禺,在佗故台端。wǒ jiā lín fān yú,zài tuó gù tái duān。
孔雀珥门户,离支充玉盘。kǒng què ěr mén hù,lí zhī chōng yù pán。
翠羽作船䉶,明珠盈衣缘。cuì yǔ zuò chuán shuāng,míng zhū yíng yī yuán。
奇花与珍木,户牖香翻纷。qí huā yǔ zhēn mù,hù yǒu xiāng fān fēn。
苛法苦屠雎,诛求无茕鳏。kē fǎ kǔ tú jū,zhū qiú wú qióng guān。
桀骏夜出攻,五军血如泉。jié jùn yè chū gōng,wǔ jūn xuè rú quán。
生性本陆梁,与嬴有深冤。shēng xìng běn lù liáng,yǔ yíng yǒu shēn yuān。
龙川乃秦令,讵肯为其臣。lóng chuān nǎi qín lìng,jù kěn wèi qí chén。
自当踵台侯,大义以雷震。zì dāng zhǒng tái hóu,dà yì yǐ léi zhèn。
君归在金精,乃与张女邻。jūn guī zài jīn jīng,nǎi yǔ zhāng nǚ lín。
丽英昔不嫁,芮也徒缠绵。lì yīng xī bù jià,ruì yě tú chán mián。
泠泠石鼓歌,高响流云烟。líng líng shí gǔ gē,gāo xiǎng liú yún yān。
君如遇衡山,亦可相婵嫣。jūn rú yù héng shān,yì kě xiāng chán yān。
毋怀匹妇谅,褰衣而不前。wú huái pǐ fù liàng,qiān yī ér bù qián。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

自蒲涧入濂泉寺作

屈大均

阴阴灌木夹山蹊,入石穿泉路易迷。yīn yīn guàn mù jiā shān qī,rù shí chuān quán lù yì mí。
虎去未寒苔上迹,蝉来忽断竹间嘶。hǔ qù wèi hán tái shàng jì,chán lái hū duàn zhú jiān sī。
蒲根可食因多节,叶背堪书为少泥。pú gēn kě shí yīn duō jié,yè bèi kān shū wèi shǎo ní。
不雨水帘成滴沥,梦魂消绝寺楼西。bù yǔ shuǐ lián chéng dī lì,mèng hún xiāo jué sì lóu xī。

送姜克犹归山阴

屈大均

深秋岂是送君时,落叶哀蝉悲复悲。shēn qiū qǐ shì sòng jūn shí,luò yè āi chán bēi fù bēi。
青岁自怜多独往,白头人恨少相知。qīng suì zì lián duō dú wǎng,bái tóu rén hèn shǎo xiāng zhī。
风流南国无词客,秀丽西家有美施。fēng liú nán guó wú cí kè,xiù lì xī jiā yǒu měi shī。
为向若耶溪上问,苍苍苔色几人思。wèi xiàng ruò yé xī shàng wèn,cāng cāng tái sè jǐ rén sī。

送姜克犹归山阴

屈大均

握手佗城恨太迟,平生吴越罕相知。wò shǒu tuó chéng hèn tài chí,píng shēng wú yuè hǎn xiāng zhī。
故人东市多中散,知己辽阳有子期。gù rén dōng shì duō zhōng sàn,zhī jǐ liáo yáng yǒu zi qī。
尔向云门披宿草,予从珠浦荐江蓠。ěr xiàng yún mén pī sù cǎo,yǔ cóng zhū pǔ jiàn jiāng lí。
姜家大被应无恙,为致殷勤雨雪时。jiāng jiā dà bèi yīng wú yàng,wèi zhì yīn qín yǔ xuě shí。

赠黄叟逸闲

屈大均

八旬有二鬓如丝,见我能文十四时。bā xún yǒu èr bìn rú sī,jiàn wǒ néng wén shí sì shí。
天为无书留古老,人因有道得期颐。tiān wèi wú shū liú gǔ lǎo,rén yīn yǒu dào dé qī yí。
山蝉夜咽寒泉响,海鹤秋高白露姿。shān chán yè yàn hán quán xiǎng,hǎi hè qiū gāo bái lù zī。
拾穗相随吾未厌,西郊烟水岁寒宜。shí suì xiāng suí wú wèi yàn,xī jiāo yān shuǐ suì hán yí。

赠小妓凤求

屈大均

小楷钟王解画沙,卫夫人法使纷葩。xiǎo kǎi zhōng wáng jiě huà shā,wèi fū rén fǎ shǐ fēn pā。
五年孔雀频成尾,三岁夭桃已作花。wǔ nián kǒng què pín chéng wěi,sān suì yāo táo yǐ zuò huā。
苏小心将芳草结,薛涛诗向锦江夸。sū xiǎo xīn jiāng fāng cǎo jié,xuē tāo shī xiàng jǐn jiāng kuā。
大娘剑器看他舞,六草三真更到家。dà niáng jiàn qì kàn tā wǔ,liù cǎo sān zhēn gèng dào jiā。

南城眺望有作

屈大均

帆拂城墙影不迟,海风吹乱扬潮时。fān fú chéng qiáng yǐng bù chí,hǎi fēng chuī luàn yáng cháo shí。
楼飞似挟蛟龙气,笛奏休惊雁鹜池。lóu fēi shì xié jiāo lóng qì,dí zòu xiū jīng yàn wù chí。
上下巡盐勤白打,东西抽货苦波斯。shàng xià xún yán qín bái dǎ,dōng xī chōu huò kǔ bō sī。
江鱼价贱金钱贵,疾苦炎州只自知。jiāng yú jià jiàn jīn qián guì,jí kǔ yán zhōu zhǐ zì zhī。

南城眺望有作

屈大均

日斜愁见断头虹,飓母来时尚练风。rì xié chóu jiàn duàn tóu hóng,jù mǔ lái shí shàng liàn fēng。
海底鱼龙喧夜市,潮头宫阙起秋空。hǎi dǐ yú lóng xuān yè shì,cháo tóu gōng quē qǐ qiū kōng。
盐烧积雪千田白,花吐攀枝十里红。yán shāo jī xuě qiān tián bái,huā tǔ pān zhī shí lǐ hóng。
大小虎门多戍卒,莫令洋寇势相通。dà xiǎo hǔ mén duō shù zú,mò lìng yáng kòu shì xiāng tōng。

汪子栗亭右湘吴子绮园属山僧师古画黄山册子寄予为六十寿诗以酬之

屈大均

黄山黄海白云开,画取芙蓉六六来。huáng shān huáng hǎi bái yún kāi,huà qǔ fú róng liù liù lái。
三道天门三瀑布,一枝石笋一丹台。sān dào tiān mén sān pù bù,yī zhī shí sǔn yī dān tái。
烟霞作寿凭仙笔,岳渎难生是逸才。yān xiá zuò shòu píng xiān bǐ,yuè dú nán shēng shì yì cái。
知尔竹林相待久,会将舟向阮溪回。zhī ěr zhú lín xiāng dài jiǔ,huì jiāng zhōu xiàng ruǎn xī huí。

汪子栗亭右湘吴子绮园属山僧师古画黄山册子寄予为六十寿诗以酬之

屈大均

复见风流二阮来,思君数把画图开。fù jiàn fēng liú èr ruǎn lái,sī jūn shù bǎ huà tú kāi。
炎方山水无黄海,太古衣裳有老莱。yán fāng shān shuǐ wú huáng hǎi,tài gǔ yī shang yǒu lǎo lái。
绿髓只须餐石髓,丹台不用写云台。lǜ suǐ zhǐ xū cān shí suǐ,dān tái bù yòng xiě yún tái。
含毫更为添三笑,白首溪桥泥饮回。hán háo gèng wèi tiān sān xiào,bái shǒu xī qiáo ní yǐn huí。

汪子栗亭右湘吴子绮园属山僧师古画黄山册子寄予为六十寿诗以酬之

屈大均

一松缭绕一芙蓉,松似藤萝不似松。yī sōng liáo rào yī fú róng,sōng shì téng luó bù shì sōng。
偃盖倒生多至地,飞枝斜出亦成峰。yǎn gài dào shēng duō zhì dì,fēi zhī xié chū yì chéng fēng。
云林掩映皆巢鹤,石笋参差是箨龙。yún lín yǎn yìng jiē cháo hè,shí sǔn cān chà shì tuò lóng。
多谢山僧能画得,苍髯巧作老人容。duō xiè shān sēng néng huà dé,cāng rán qiǎo zuò lǎo rén róng。

汪子栗亭右湘吴子绮园属山僧师古画黄山册子寄予为六十寿诗以酬之

屈大均

只见僧繇画作龙,何曾韦偃写成松。zhǐ jiàn sēng yáo huà zuò lóng,hé céng wéi yǎn xiě chéng sōng。
因生石上能千岁,要向云间化一峰。yīn shēng shí shàng néng qiān suì,yào xiàng yún jiān huà yī fēng。
白岳迟分天子种,黄山早定老人宗。bái yuè chí fēn tiān zi zhǒng,huáng shān zǎo dìng lǎo rén zōng。
兔丝千尺牵魂梦,何日身披紫翠重。tù sī qiān chǐ qiān hún mèng,hé rì shēn pī zǐ cuì zhòng。

汪右湘以银卮为寿诗以酬之

屈大均

汪伦最爱酒仙人,金屈相贻酌老春。wāng lún zuì ài jiǔ xiān rén,jīn qū xiāng yí zhuó lǎo chūn。
形似海棠香朵大,色宜秋露白光新。xíng shì hǎi táng xiāng duǒ dà,sè yí qiū lù bái guāng xīn。
独清未敢长中圣,难老惟须善葆真。dú qīng wèi gǎn zhǎng zhōng shèng,nán lǎo wéi xū shàn bǎo zhēn。
知尔踏歌情不浅,欲将潭水变芳醇。zhī ěr tà gē qíng bù qiǎn,yù jiāng tán shuǐ biàn fāng chún。

汪右湘以银卮为寿诗以酬之

屈大均

徽州螺钿酒杯轻,偏寄乌银接紫琼。huī zhōu luó diàn jiǔ bēi qīng,piān jì wū yín jiē zǐ qióng。
日出一双飞在手,风流千载饮知名。rì chū yī shuāng fēi zài shǒu,fēng liú qiān zài yǐn zhī míng。
墨烟兼惠分儿女,胶漆频忘是友生。mò yān jiān huì fēn ér nǚ,jiāo qī pín wàng shì yǒu shēng。
岁岁有书还唱和,天涯咫尺枕中行。suì suì yǒu shū hái chàng hé,tiān yá zhǐ chǐ zhěn zhōng xíng。

奉答汪于鼎赠予六十岁之作

屈大均

白头频得故人怜,惠寄诗歌祝大年。bái tóu pín dé gù rén lián,huì jì shī gē zhù dà nián。
莱子妻存难作相,苏耽母在不登仙。lái zi qī cún nán zuò xiāng,sū dān mǔ zài bù dēng xiān。
六旬有耳师尼父,八十无心待渭川。liù xún yǒu ěr shī ní fù,bā shí wú xīn dài wèi chuān。
生日劬劳空涕泪,未知何以报穹天。shēng rì qú láo kōng tì lèi,wèi zhī hé yǐ bào qióng tiān。

奉答汪于鼎赠予六十岁之作

屈大均

墨香分惠小郎宜,未学犹惭最老师。mò xiāng fēn huì xiǎo láng yí,wèi xué yóu cán zuì lǎo shī。
蝴蝶岂应称凤子,螺蛳那得号珠儿。hú dié qǐ yīng chēng fèng zi,luó sī nà dé hào zhū ér。
九旬玉杖争扶日,两代斑衣赛舞时。jiǔ xún yù zhàng zhēng fú rì,liǎng dài bān yī sài wǔ shí。
但使闺庭多乐事,浮云富贵不须期。dàn shǐ guī tíng duō lè shì,fú yún fù guì bù xū qī。