古诗词

赠别甘处士返豫章

屈大均

甘君生豫章,才藻含素芬。gān jūn shēng yù zhāng,cái zǎo hán sù fēn。
文章精且醇,色映匡庐鲜。wén zhāng jīng qiě chún,sè yìng kuāng lú xiān。
挟子游江东,雏凤何翩翩。xié zi yóu jiāng dōng,chú fèng hé piān piān。
以予罗浮人,白鹇同飞鶱。yǐ yǔ luó fú rén,bái xián tóng fēi xiān。
能知老夫佗,南武霸一偏。néng zhī lǎo fū tuó,nán wǔ bà yī piān。
其时雄豪士,何以终九真。qí shí xióng háo shì,hé yǐ zhōng jiǔ zhēn。
使无佗为君,必当出暑门。shǐ wú tuó wèi jūn,bì dāng chū shǔ mén。
相从子房流,为汉树功勋。xiāng cóng zi fáng liú,wèi hàn shù gōng xūn。
予言二世时,扬粤有梅鋗。yǔ yán èr shì shí,yáng yuè yǒu méi xuān。
其家在台岭,自言勾践孙。qí jiā zài tái lǐng,zì yán gōu jiàn sūn。
沛公义兵起,鋗亦奋戈鋋。pèi gōng yì bīng qǐ,xuān yì fèn gē chán。
户出一壮士,家出一櫜鞬。hù chū yī zhuàng shì,jiā chū yī gāo jiān。
领以摇毋馀,逾岭至馀干。lǐng yǐ yáo wú yú,yú lǐng zhì yú gàn。
先说鄱阳君,当从沛公西。xiān shuō pó yáng jūn,dāng cóng pèi gōng xī。
芮也豫章人,与鋗桑梓连。ruì yě yù zhāng rén,yǔ xuān sāng zǐ lián。
发兵使先行,行至南阳间。fā bīng shǐ xiān xíng,xíng zhì nán yáng jiān。
天授得帝子,立谈动龙颜。tiān shòu dé dì zi,lì tán dòng lóng yán。
遂从破秦关,功为诸侯先。suì cóng pò qín guān,gōng wèi zhū hóu xiān。
二周与勾践,雠耻一时湔。èr zhōu yǔ gōu jiàn,chóu chǐ yī shí jiān。
使其相尉佗,不过蛮夷贤。shǐ qí xiāng wèi tuó,bù guò mán yí xián。
箕踞反天性,礼义同草菅。jī jù fǎn tiān xìng,lǐ yì tóng cǎo jiān。
贻笑陆大夫,吕嘉徒周旋。yí xiào lù dà fū,lǚ jiā tú zhōu xuán。
安得万户封,汤沐梅花田。ān dé wàn hù fēng,tāng mù méi huā tián。
我家临番禺,在佗故台端。wǒ jiā lín fān yú,zài tuó gù tái duān。
孔雀珥门户,离支充玉盘。kǒng què ěr mén hù,lí zhī chōng yù pán。
翠羽作船䉶,明珠盈衣缘。cuì yǔ zuò chuán shuāng,míng zhū yíng yī yuán。
奇花与珍木,户牖香翻纷。qí huā yǔ zhēn mù,hù yǒu xiāng fān fēn。
苛法苦屠雎,诛求无茕鳏。kē fǎ kǔ tú jū,zhū qiú wú qióng guān。
桀骏夜出攻,五军血如泉。jié jùn yè chū gōng,wǔ jūn xuè rú quán。
生性本陆梁,与嬴有深冤。shēng xìng běn lù liáng,yǔ yíng yǒu shēn yuān。
龙川乃秦令,讵肯为其臣。lóng chuān nǎi qín lìng,jù kěn wèi qí chén。
自当踵台侯,大义以雷震。zì dāng zhǒng tái hóu,dà yì yǐ léi zhèn。
君归在金精,乃与张女邻。jūn guī zài jīn jīng,nǎi yǔ zhāng nǚ lín。
丽英昔不嫁,芮也徒缠绵。lì yīng xī bù jià,ruì yě tú chán mián。
泠泠石鼓歌,高响流云烟。líng líng shí gǔ gē,gāo xiǎng liú yún yān。
君如遇衡山,亦可相婵嫣。jūn rú yù héng shān,yì kě xiāng chán yān。
毋怀匹妇谅,褰衣而不前。wú huái pǐ fù liàng,qiān yī ér bù qián。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

忆易酒

屈大均

昔过紫荆关,尝饮易州酒。xī guò zǐ jīng guān,cháng yǐn yì zhōu jiǔ。
滑辣胜葡萄,至今难上口。huá là shèng pú táo,zhì jīn nán shàng kǒu。

林中

屈大均

岩林长啸久,人道古遗狂。yán lín zhǎng xiào jiǔ,rén dào gǔ yí kuáng。
枕仗当明月,猿裘一半霜。zhěn zhàng dāng míng yuè,yuán qiú yī bàn shuāng。

贼马

屈大均

贼马千百群,就颈吸人血。zéi mǎ qiān bǎi qún,jiù jǐng xī rén xuè。
一马吸一人,血多流不绝。yī mǎ xī yī rén,xuè duō liú bù jué。

贼马

屈大均

马饮人血肥,生臕毛润泽。mǎ yǐn rén xuè féi,shēng biāo máo rùn zé。
杀人但取血,肌肉成糟粕。shā rén dàn qǔ xuè,jī ròu chéng zāo pò。

暮天

屈大均

暮天稍晴霁,雨气白成云。mù tiān shāo qíng jì,yǔ qì bái chéng yún。
月出争残日,林光两不分。yuè chū zhēng cán rì,lín guāng liǎng bù fēn。

岭海

屈大均

岭海炎蒸甚,秋分气始凉。lǐng hǎi yán zhēng shén,qiū fēn qì shǐ liáng。
无劳弃絺绤,此地少风霜。wú láo qì chī xì,cǐ dì shǎo fēng shuāng。

马邑辞

屈大均

季夏边草衰,胡鹰方学习。jì xià biān cǎo shuāi,hú yīng fāng xué xí。
角弓得风劲,射猎向马邑。jiǎo gōng dé fēng jìn,shè liè xiàng mǎ yì。

马邑辞

屈大均

南朝汉儿好,一一用交鎗。nán cháo hàn ér hǎo,yī yī yòng jiāo qiāng。
短兵入弓矢,我尽失所长。duǎn bīng rù gōng shǐ,wǒ jǐn shī suǒ zhǎng。

啼乌曲

屈大均

哑哑枝上乌,有母不得餔。yǎ yǎ zhī shàng wū,yǒu mǔ bù dé bù。
可怜八九子,日夜求雕胡。kě lián bā jiǔ zi,rì yè qiú diāo hú。

爱老曲

屈大均

枯杨能生荑,卿乃不言好。kū yáng néng shēng tí,qīng nǎi bù yán hǎo。
不如朱槿花,姿容能爱老。bù rú zhū jǐn huā,zī róng néng ài lǎo。

橘柚

屈大均

橘柚炎天物,霜时熟更红。jú yòu yán tiān wù,shuāng shí shú gèng hóng。
骚人曾颂汝,香在九章中。sāo rén céng sòng rǔ,xiāng zài jiǔ zhāng zhōng。

从石涛禅师乞花插瓶

屈大均

方丈多花发,秋深恰似春。fāng zhàng duō huā fā,qiū shēn qià shì chūn。
从师分数种,来伴坐愁人。cóng shī fēn shù zhǒng,lái bàn zuò chóu rén。

从石涛禅师乞花插瓶

屈大均

最是芙蓉好,枝枝拂镜斜。zuì shì fú róng hǎo,zhī zhī fú jìng xié。
幸无头上雪,不怕笑人花。xìng wú tóu shàng xuě,bù pà xiào rén huā。

从石涛禅师乞花插瓶

屈大均

菊花先爱黄,次乃及红白。jú huā xiān ài huáng,cì nǎi jí hóng bái。
黄者味逾甘,落英犹可惜。huáng zhě wèi yú gān,luò yīng yóu kě xī。

从石涛禅师乞花插瓶

屈大均

鸡冠大一尺,朵朵红葳蕤。jī guān dà yī chǐ,duǒ duǒ hóng wēi ruí。
花头虽太重,霜压不曾垂。huā tóu suī tài zhòng,shuāng yā bù céng chuí。