古诗词

蔡玑先观行堂成有赋

屈大均

自我来建康,交游得蔡子。zì wǒ lái jiàn kāng,jiāo yóu dé cài zi。
昆弟有四贤,鸾龙人所喜。kūn dì yǒu sì xián,luán lóng rén suǒ xǐ。
叔也新堂成,观行名殊美。shū yě xīn táng chéng,guān xíng míng shū měi。
洋洋祖父风,修身自诗始。yáng yáng zǔ fù fēng,xiū shēn zì shī shǐ。
敦尔一家言,弦歌日盈耳。dūn ěr yī jiā yán,xián gē rì yíng ěr。
二南与家人,其道相表里。èr nán yǔ jiā rén,qí dào xiāng biǎo lǐ。
化物以正风,风从花萼起。huà wù yǐ zhèng fēng,fēng cóng huā è qǐ。
汝曾守塘公,布衣格桑梓。rǔ céng shǒu táng gōng,bù yī gé sāng zǐ。
解橐息斗争,脊令因友悌。jiě tuó xī dòu zhēng,jí lìng yīn yǒu tì。
长跪讼者前,依依若同体。zhǎng guì sòng zhě qián,yī yī ruò tóng tǐ。
各得金与田,不知其所使。gè dé jīn yǔ tián,bù zhī qí suǒ shǐ。
有子二白贤,益务惇伦纪。yǒu zi èr bái xián,yì wù dūn lún jì。
作令先声教,文武为张弛。zuò lìng xiān shēng jiào,wén wǔ wèi zhāng chí。
潜乎白莲难,不战戢奸宄。qián hū bái lián nán,bù zhàn jí jiān guǐ。
赞画蓟辽军,精明知彼己。zàn huà jì liáo jūn,jīng míng zhī bǐ jǐ。
诸将服先几,督师听谗毁。zhū jiāng fú xiān jǐ,dū shī tīng chán huǐ。
功可同丘山,言难合乳水。gōng kě tóng qiū shān,yán nán hé rǔ shuǐ。
一麾守云朔,边疆当重委。yī huī shǒu yún shuò,biān jiāng dāng zhòng wěi。
至郡即巡行,鸣镝群披靡。zhì jùn jí xún xíng,míng dī qún pī mí。
朝猎阏氏营,暮逼胡卢垒。cháo liè è shì yíng,mù bī hú lú lěi。
苍鹰奋郅都,毛血洒千里。cāng yīng fèn zhì dōu,máo xuè sǎ qiān lǐ。
强号亦已诛,正直清西鄙。qiáng hào yì yǐ zhū,zhèng zhí qīng xī bǐ。
噤口有大珰,汗颜复御史。jìn kǒu yǒu dà dāng,hàn yán fù yù shǐ。
天私一直臣,未从杨左死。tiān sī yī zhí chén,wèi cóng yáng zuǒ sǐ。
慷慨南渡初,安危实可倚。kāng kǎi nán dù chū,ān wēi shí kě yǐ。
区区职方郎,宁能扫国耻。qū qū zhí fāng láng,níng néng sǎo guó chǐ。
画江作鸿沟,君臣忽泥滓。huà jiāng zuò hóng gōu,jūn chén hū ní zǐ。
冠挂司马门,贼臣尝发指。guān guà sī mǎ mén,zéi chén cháng fā zhǐ。
哀痛抱玉环,艰贞保金矢。āi tòng bào yù huán,jiān zhēn bǎo jīn shǐ。
令子济物心,委蛇聊一仕。lìng zi jì wù xīn,wěi shé liáo yī shì。
才为异代用,俯仰亦知止。cái wèi yì dài yòng,fǔ yǎng yì zhī zhǐ。
当其宰甘泉,流亡尽耘耔。dāng qí zǎi gān quán,liú wáng jǐn yún zǐ。
正赋辄代输,割肌救疮痏。zhèng fù zhé dài shū,gē jī jiù chuāng wěi。
秦人麋烂馀,一旦复肥美。qín rén mí làn yú,yī dàn fù féi měi。
以最得股肱,两郡无鞭棰。yǐ zuì dé gǔ gōng,liǎng jùn wú biān chuí。
宪府开几时,林中藏玉趾。xiàn fǔ kāi jǐ shí,lín zhōng cáng yù zhǐ。
白华孝养多,亲串分滫瀡。bái huá xiào yǎng duō,qīn chuàn fēn xiǔ suǐ。
利害在乡闾,一身任首尾。lì hài zài xiāng lǘ,yī shēn rèn shǒu wěi。
大义虽秋毫,郁若泰山峙。dà yì suī qiū háo,yù ruò tài shān zhì。
清浊日沉冥,酒狂亦自拟。qīng zhuó rì chén míng,jiǔ kuáng yì zì nǐ。
为诗以韬精,悲歌或变徵。wèi shī yǐ tāo jīng,bēi gē huò biàn zhēng。
教汝弟与兄,多才无不似。jiào rǔ dì yǔ xiōng,duō cái wú bù shì。
五经在大春,四海来凿齿。wǔ jīng zài dà chūn,sì hǎi lái záo chǐ。
叔也开谈林,天人探奥旨。shū yě kāi tán lín,tiān rén tàn ào zhǐ。
有客齐鲁儒,金声甚条理。yǒu kè qí lǔ rú,jīn shēng shén tiáo lǐ。
言易先图书,称诗去淫绮。yán yì xiān tú shū,chēng shī qù yín qǐ。
雅歌何翩翩,和平以受祉。yǎ gē hé piān piān,hé píng yǐ shòu zhǐ。
呜鸟悦同声,菉竹期有斐。wū niǎo yuè tóng shēng,lù zhú qī yǒu fěi。
三闾隐士宗,相贻有兰芷。sān lǘ yǐn shì zōng,xiāng yí yǒu lán zhǐ。
从兹至岁寒,芳馨长尔尔。cóng zī zhì suì hán,fāng xīn zhǎng ěr ěr。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

梅关道中

屈大均

窈窕台关路,苍松夹岭斜。yǎo tiǎo tái guān lù,cāng sōng jiā lǐng xié。
鹧鸪蛮女曲,茉莉汉臣花。zhè gū mán nǚ qū,mò lì hàn chén huā。

屈大均

地下多吾友,皆为殇鬼雄。dì xià duō wú yǒu,jiē wèi shāng guǐ xióng。
夜来梦雪窦,长啸战场中。yè lái mèng xuě dòu,zhǎng xiào zhàn chǎng zhōng。

题箕山石上

屈大均

巢许非吾志,林泉偶自闲。cháo xǔ fēi wú zhì,lín quán ǒu zì xián。
如逢尧舜禅,岂肯入箕山。rú féng yáo shùn chán,qǐ kěn rù jī shān。

后怨别曲

屈大均

阿卿美容仪,粉白不去手。ā qīng měi róng yí,fěn bái bù qù shǒu。
忆昔交欢时,芙蓉始行藕。yì xī jiāo huān shí,fú róng shǐ xíng ǒu。

后怨别曲

屈大均

虚堂坐无寥,思子不能饭。xū táng zuò wú liáo,sī zi bù néng fàn。
拳拳饥渴心,谗口愁滋蔓。quán quán jī kě xīn,chán kǒu chóu zī màn。

后怨别曲

屈大均

可怜御沟水,一旦东以西。kě lián yù gōu shuǐ,yī dàn dōng yǐ xī。
愿君弃小怨,出入还提携。yuàn jūn qì xiǎo yuàn,chū rù hái tí xié。

后怨别曲

屈大均

种树必琅玕,养禽须翡翠。zhǒng shù bì láng gān,yǎng qín xū fěi cuì。
君子结交心,兢兢畏非类。jūn zi jié jiāo xīn,jīng jīng wèi fēi lèi。

下湖曲

屈大均

妾作下湖莼,郎作上湖莲。qiè zuò xià hú chún,láng zuò shàng hú lián。
莲衣易飘落,莼丝长缠绵。lián yī yì piāo luò,chún sī zhǎng chán mián。

对花作

屈大均

槿花能爱老,开向白头人。jǐn huā néng ài lǎo,kāi xiàng bái tóu rén。
那得还童术,为君留暮春。nà dé hái tóng shù,wèi jūn liú mù chūn。

对花作

屈大均

芙蓉三日醉,菡萏一秋香。fú róng sān rì zuì,hàn dàn yī qiū xiāng。
白首难忘汝,相依此瘴乡。bái shǒu nán wàng rǔ,xiāng yī cǐ zhàng xiāng。

对花作

屈大均

佛桑花上花,红者如朝霞。fú sāng huā shàng huā,hóng zhě rú cháo xiá。
自可成春酒,无烦采日华。zì kě chéng chūn jiǔ,wú fán cǎi rì huá。

屈大均

枝枝白间黄,时至自芬芳。zhī zhī bái jiān huáng,shí zhì zì fēn fāng。
挹露采盈手,怜君此晚香。yì lù cǎi yíng shǒu,lián jūn cǐ wǎn xiāng。

屈大均

花萎亦不零,叶黄亦不落。huā wēi yì bù líng,yè huáng yì bù luò。
天与岁寒姿,霜露从相薄。tiān yǔ suì hán zī,shuāng lù cóng xiāng báo。

屈大均

苦薏与甘菊,芳馨自为伍。kǔ yì yǔ gān jú,fāng xīn zì wèi wǔ。
同是岁寒花,其中有甘苦。tóng shì suì hán huā,qí zhōng yǒu gān kǔ。

屈大均

天南霜雪少,花事总无穷。tiān nán shuāng xuě shǎo,huā shì zǒng wú qióng。
秋发多梅树,春开是菊丛。qiū fā duō méi shù,chūn kāi shì jú cóng。