古诗词

镇海楼

屈大均

渺弥祝融汪,嘘噏鹑火房。miǎo mí zhù róng wāng,xū xī chún huǒ fáng。
房中一都会,番禺为纪纲。fáng zhōng yī dōu huì,fān yú wèi jì gāng。
二山虽卷石,亦为南岳宗。èr shān suī juǎn shí,yì wèi nán yuè zōng。
层楼何穹然,作冠玉山冈。céng lóu hé qióng rán,zuò guān yù shān gāng。
五重若棋累,势与云低昂。wǔ zhòng ruò qí lèi,shì yǔ yún dī áng。
屹屹出崇堞,盘基何堂皇。yì yì chū chóng dié,pán jī hé táng huáng。
绝地无根株,茎台四相望。jué dì wú gēn zhū,jīng tái sì xiāng wàng。
虚无若蜃气,含吐朝霞中。xū wú ruò shèn qì,hán tǔ cháo xiá zhōng。
日月互穿穴,玲珑贯榑桑。rì yuè hù chuān xué,líng lóng guàn fú sāng。
飞榱袅千尺,悬栋森成行。fēi cuī niǎo qiān chǐ,xuán dòng sēn chéng xíng。
随风或远近,岳立仍中央。suí fēng huò yuǎn jìn,yuè lì réng zhōng yāng。
神明所凭依,奠我勾蛮疆。shén míng suǒ píng yī,diàn wǒ gōu mán jiāng。
楼南何所见,牂牁浮青苍。lóu nán hé suǒ jiàn,zāng kē fú qīng cāng。
万里作南渎,崩奔从夜郎。wàn lǐ zuò nán dú,bēng bēn cóng yè láng。
三江汇惊涛,海珠扼其亢。sān jiāng huì jīng tāo,hǎi zhū è qí kàng。
浮沉一地脯,险若三门当。fú chén yī dì pú,xiǎn ruò sān mén dāng。
潮汐苦相沓,秋咸水益涨。cháo xī kǔ xiāng dá,qiū xián shuǐ yì zhǎng。
鱼蟹负阴火,与蚌争胎光。yú xiè fù yīn huǒ,yǔ bàng zhēng tāi guāng。
水怪纷往来,一一交精爽。shuǐ guài fēn wǎng lái,yī yī jiāo jīng shuǎng。
番舶逐鳌呿,倏忽非乘风。fān bó zhú áo qù,shū hū fēi chéng fēng。
帆穿吞舟鱼,自口出中肠。fān chuān tūn zhōu yú,zì kǒu chū zhōng cháng。
自谓黑山中,安知非溟洋。zì wèi hēi shān zhōng,ān zhī fēi míng yáng。
瑰货所委输,辐辏交三城。guī huò suǒ wěi shū,fú còu jiāo sān chéng。
小者牛头舶,大者独木樯。xiǎo zhě niú tóu bó,dà zhě dú mù qiáng。
我舰空飞云,莫敢与颉颃。wǒ jiàn kōng fēi yún,mò gǎn yǔ jié háng。
纷纷白黑艚,视之犹凫跄。fēn fēn bái hēi cáo,shì zhī yóu fú qiāng。
楼北何所见,白云连北邙。lóu běi hé suǒ jiàn,bái yún lián běi máng。
蜿蜒自衡岳,孕精岣嵝峰。wān yán zì héng yuè,yùn jīng gǒu lǒu fēng。
丹台矗鹤舒,石室开龙骧。dān tái chù hè shū,shí shì kāi lóng xiāng。
菖蒲翳溪路,?簩阴苑墙。chāng pú yì xī lù,sī láo yīn yuàn qiáng。
韸韸流花水,郁郁扶荔乡。péng péng liú huā shuǐ,yù yù fú lì xiāng。
地肥宜畜牧,騊駼与羱羊。dì féi yí chù mù,táo tú yǔ yuán yáng。
鸣箛归紫驼,吹角来黄獐。míng gū guī zǐ tuó,chuī jiǎo lái huáng zhāng。
水草胜朔漠,甘美无盐霜。shuǐ cǎo shèng shuò mò,gān měi wú yán shuāng。
马食多禾苗,湩乳成酒浆。mǎ shí duō hé miáo,dòng rǔ chéng jiǔ jiāng。
人头岭已平,沟壑无馀香。rén tóu lǐng yǐ píng,gōu hè wú yú xiāng。
白狐既悲啸,黄狐复跳梁。bái hú jì bēi xiào,huáng hú fù tiào liáng。
人膏作青燐,白昼迷阴阳。rén gāo zuò qīng lín,bái zhòu mí yīn yáng。
松柏何萧萧,魂魄吹无方。sōng bǎi hé xiāo xiāo,hún pò chuī wú fāng。
楼东何所见,扶胥祠谷王。lóu dōng hé suǒ jiàn,fú xū cí gǔ wáng。
海口控虎门,诸蛮多梯航。hǎi kǒu kòng hǔ mén,zhū mán duō tī háng。
红毛知荷兰,黑齿惟越裳。hóng máo zhī hé lán,hēi chǐ wéi yuè shang。
战退鬼楼船,白丹幸无伤。zhàn tuì guǐ lóu chuán,bái dān xìng wú shāng。
人鱼既醉饱,洪波为不扬。rén yú jì zuì bǎo,hóng bō wèi bù yáng。
断虹一相假,飙然逾零丁。duàn hóng yī xiāng jiǎ,biāo rán yú líng dīng。
阴墟庙貌尊,黄木牺牷芳。yīn xū miào mào zūn,huáng mù xī quán fāng。
百川争东朝,水帝纷来享。bǎi chuān zhēng dōng cháo,shuǐ dì fēn lái xiǎng。
楼西何所见,灵洲砥荡荡。lóu xī hé suǒ jiàn,líng zhōu dǐ dàng dàng。
潮来石门辟,郁水喧鱼梁。cháo lái shí mén pì,yù shuǐ xuān yú liáng。
贪泉曰溃决,滔天谁堤防。tān quán yuē kuì jué,tāo tiān shuí dī fáng。
仕宦寡廉洁,蹄涔为之殃。shì huàn guǎ lián jié,tí cén wèi zhī yāng。
一饮丧吾宝,腥臊德以彰。yī yǐn sàng wú bǎo,xīng sāo dé yǐ zhāng。
不祥兹盗泉,沛然南海放。bù xiáng zī dào quán,pèi rán nán hǎi fàng。
生民骨髓尽,为患何时终。shēng mín gǔ suǐ jǐn,wèi huàn hé shí zhōng。
楼上何所见,南戍垂精芒。lóu shàng hé suǒ jiàn,nán shù chuí jīng máng。
五星东井环,越门蒙馀光。wǔ xīng dōng jǐng huán,yuè mén méng yú guāng。
赵佗以偏霸,与汉争雌雄。zhào tuó yǐ piān bà,yǔ hàn zhēng cí xióng。
客星出牵牛,士燮亦奋兴。kè xīng chū qiān niú,shì xiè yì fèn xīng。
流人纷依归,苟安免夷创。liú rén fēn yī guī,gǒu ān miǎn yí chuàng。
月食牛女间,刘晟以陨亡。yuè shí niú nǚ jiān,liú chéng yǐ yǔn wáng。
荧惑入南斗,建德丧其邦。yíng huò rù nán dòu,jiàn dé sàng qí bāng。
南斗越司命,自昔多灾祥。nán dòu yuè sī mìng,zì xī duō zāi xiáng。
上天苦悬象,占验谁能明。shàng tiān kǔ xuán xiàng,zhàn yàn shuí néng míng。
所希老人星,常见吾闺庭。suǒ xī lǎo rén xīng,cháng jiàn wú guī tíng。
寿光盛秋分,俾我尊母康。shòu guāng shèng qiū fēn,bǐ wǒ zūn mǔ kāng。
再拜向南极,配月如长庚。zài bài xiàng nán jí,pèi yuè rú zhǎng gēng。
长庚何依依,为予当丙丁。zhǎng gēng hé yī yī,wèi yǔ dāng bǐng dīng。
楼下何所见,南武馀离宫。lóu xià hé suǒ jiàn,nán wǔ yú lí gōng。
倔强乃朝汉,朔望兹回翔。jué qiáng nǎi cháo hàn,shuò wàng zī huí xiáng。
老夫反天性,一州安足强。lǎo fū fǎn tiān xìng,yī zhōu ān zú qiáng。
椎髻只自外,窃据诚何功。chuí jì zhǐ zì wài,qiè jù chéng hé gōng。
苔生呼銮道,草没瘗剑场。tái shēng hū luán dào,cǎo méi yì jiàn chǎng。
木棉拂绮疏,参差连赭桐。mù mián fú qǐ shū,cān chà lián zhě tóng。
枝枝女珊瑚,叶叶山凤凰。zhī zhī nǚ shān hú,yè yè shān fèng huáng。
粪香越王鸟,衔穗仙人牂。fèn xiāng yuè wáng niǎo,xián suì xiān rén zāng。
甡甡茂林下,蹲倚当丹床。shēn shēn mào lín xià,dūn yǐ dāng dān chuáng。
是为罗浮麓,朱明此潜通。shì wèi luó fú lù,zhū míng cǐ qián tōng。
仙灵所窟宅,我来每徜徉。xiān líng suǒ kū zhái,wǒ lái měi cháng yáng。
不揖安期生,即拍浮丘公。bù yī ān qī shēng,jí pāi fú qiū gōng。
招手登兹楼,揽执云衣裆。zhāo shǒu dēng zī lóu,lǎn zhí yún yī dāng。
御风复何待,飘飘明将行。yù fēng fù hé dài,piāo piāo míng jiāng xíng。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

李广

屈大均

秋风吹老北平城,飞将增人慷慨情。qiū fēng chuī lǎo běi píng chéng,fēi jiāng zēng rén kāng kǎi qíng。
长臂双如猿有势,大黄一发虎无声。zhǎng bì shuāng rú yuán yǒu shì,dà huáng yī fā hǔ wú shēng。
陇西风节羞降敌,武帝思私悔请行。lǒng xī fēng jié xiū jiàng dí,wǔ dì sī sī huǐ qǐng xíng。
一石自从深饮羽,至今雕鹗过犹惊。yī shí zì cóng shēn yǐn yǔ,zhì jīn diāo è guò yóu jīng。

和人谒昭烈惠陵

屈大均

永安宫里悔征吴,国贼繇来是赤乌。yǒng ān gōng lǐ huǐ zhēng wú,guó zéi yáo lái shì chì wū。
三国新书尊季汉,千秋正朔在成都。sān guó xīn shū zūn jì hàn,qiān qiū zhèng shuò zài chéng dōu。
园陵寂寞珠丘似,弓剑凄凉玉垒孤。yuán líng jì mò zhū qiū shì,gōng jiàn qī liáng yù lěi gū。
自古重华多野死,锦江流恨亦苍梧。zì gǔ zhòng huá duō yě sǐ,jǐn jiāng liú hèn yì cāng wú。

和卧龙冈

屈大均

星落频惊五丈原,天心岂欲汉犹存。xīng luò pín jīng wǔ zhàng yuán,tiān xīn qǐ yù hàn yóu cún。
伏龙一识三分帝,雄雉重飞九世孙。fú lóng yī shí sān fēn dì,xióng zhì zhòng fēi jiǔ shì sūn。
遂使中原归蜀国,长留正统在夔门。suì shǐ zhōng yuán guī shǔ guó,zhǎng liú zhèng tǒng zài kuí mén。
平冈咫尺传高卧,枫叶离离满泪痕。píng gāng zhǐ chǐ chuán gāo wò,fēng yè lí lí mǎn lèi hén。

和人岳王墓

屈大均

鄂王坟上哭南朝,声落钱塘作暮潮。è wáng fén shàng kū nán cháo,shēng luò qián táng zuò mù cháo。
鸱革有膏成碧玉,蜀镂无气上丹霄。chī gé yǒu gāo chéng bì yù,shǔ lòu wú qì shàng dān xiāo。
松楸亦向黄龙指,风雨难将白马招。sōng qiū yì xiàng huáng lóng zhǐ,fēng yǔ nán jiāng bái mǎ zhāo。
今日却思和议好,沙场不恨失嫖姚。jīn rì què sī hé yì hǎo,shā chǎng bù hèn shī piáo yáo。

和人巫峡中望十二峰之作

屈大均

十二峰横彩翠长,含情不忍上高唐。shí èr fēng héng cǎi cuì zhǎng,hán qíng bù rěn shàng gāo táng。
朝云终古疑神女,暮雨何年惑楚王。cháo yún zhōng gǔ yí shén nǚ,mù yǔ hé nián huò chǔ wáng。
南国荒淫多梦寐,骚人讽谏有辞章。nán guó huāng yín duō mèng mèi,sāo rén fěng jiàn yǒu cí zhāng。
兰荪亦爱风流地,茎叶青青不断香。lán sūn yì ài fēng liú dì,jīng yè qīng qīng bù duàn xiāng。

和人河西开府新移肃藩废邸之作

屈大均

河西幕府朔方开,节钺新移肃邸来。hé xī mù fǔ shuò fāng kāi,jié yuè xīn yí sù dǐ lái。
木叶声悲兜勒曲,穹闾气暗赫连台。mù yè shēng bēi dōu lēi qū,qióng lǘ qì àn hè lián tái。
诸王河间多为善,一代淮南更有才。zhū wáng hé jiān duō wèi shàn,yī dài huái nán gèng yǒu cái。
最是云中鸡犬好,不惊鸣镝向龙堆。zuì shì yún zhōng jī quǎn hǎo,bù jīng míng dī xiàng lóng duī。

和友人朝天官之作

屈大均

冶城宫殿旧朝天,剑佩千官肃几筵。yě chéng gōng diàn jiù cháo tiān,jiàn pèi qiān guān sù jǐ yán。
自举玉衣当九庙,人疑银海在三泉。zì jǔ yù yī dāng jiǔ miào,rén yí yín hǎi zài sān quán。
騊駼卧处边云满,苜蓿开时战血鲜。táo tú wò chù biān yún mǎn,mù xu kāi shí zhàn xuè xiān。
雷雨不容酥酪奠,神灵咫尺寝园边。léi yǔ bù róng sū lào diàn,shén líng zhǐ chǐ qǐn yuán biān。

和李生与客上庐山之作

屈大均

三叠泉门是玉川,开当大月翠微边。sān dié quán mén shì yù chuān,kāi dāng dà yuè cuì wēi biān。
老人五作奇峰立,居士双从醉石眠。lǎo rén wǔ zuò qí fēng lì,jū shì shuāng cóng zuì shí mián。
污地松黄香满帚,穿苔竹笋小成鞭。wū dì sōng huáng xiāng mǎn zhǒu,chuān tái zhú sǔn xiǎo chéng biān。
楼窗面面吞彭蠡,啸落天风万壑传。lóu chuāng miàn miàn tūn péng lí,xiào luò tiān fēng wàn hè chuán。

绿珠井

屈大均

懊侬曾照井泉清,一代红颜水底明。ào nóng céng zhào jǐng quán qīng,yī dài hóng yán shuǐ dǐ míng。
丝布正愁穿指涩,花裙频使坠楼轻。sī bù zhèng chóu chuān zhǐ sè,huā qún pín shǐ zhuì lóu qīng。
翾风枉作房中老,王氏虚为粪土英。xuān fēng wǎng zuò fáng zhōng lǎo,wáng shì xū wèi fèn tǔ yīng。
白首同归有才子,当时金谷总多情。bái shǒu tóng guī yǒu cái zi,dāng shí jīn gǔ zǒng duō qíng。

绿珠井

屈大均

寒泉终古白粼粼,饮水能令出丽人。hán quán zhōng gǔ bái lín lín,yǐn shuǐ néng lìng chū lì rén。
梁女自归金谷日,蛮花都让绿萝春。liáng nǚ zì guī jīn gǔ rì,mán huā dōu ràng lǜ luó chūn。
长为石氏千秋事,未死真珠十斛身。zhǎng wèi shí shì qiān qiū shì,wèi sǐ zhēn zhū shí hú shēn。
吹笛当时多弟子,有谁相殉落花尘。chuī dí dāng shí duō dì zi,yǒu shuí xiāng xùn luò huā chén。

江上逢郑翰林因联舟同上端州赋赠

屈大均

紫洞江干邂逅时,兰桡相逐去迟迟。zǐ dòng jiāng gàn xiè hòu shí,lán ráo xiāng zhú qù chí chí。
空天忽接高鸿影,光露初含蔓草姿。kōng tiān hū jiē gāo hóng yǐng,guāng lù chū hán màn cǎo zī。
乌鸟终怀南海日,鸾皇频别未央枝。wū niǎo zhōng huái nán hǎi rì,luán huáng pín bié wèi yāng zhī。
从来太史多风雅,肯向乡邦采楚辞。cóng lái tài shǐ duō fēng yǎ,kěn xiàng xiāng bāng cǎi chǔ cí。

江上逢郑翰林因联舟同上端州赋赠

屈大均

江头忽作连枝会,两两舟中有雁行。jiāng tóu hū zuò lián zhī huì,liǎng liǎng zhōu zhōng yǒu yàn xíng。
藉地正怜春草软,扬帆更喜海风长。jí dì zhèng lián chūn cǎo ruǎn,yáng fān gèng xǐ hǎi fēng zhǎng。
康成羽翼先三始,南屈渊流复九章。kāng chéng yǔ yì xiān sān shǐ,nán qū yuān liú fù jiǔ zhāng。
西溯牂牁连日夕,嘉鱼寄酒待同尝。xī sù zāng kē lián rì xī,jiā yú jì jiǔ dài tóng cháng。

舟经金利作

屈大均

金利墟边首夏时,家家蛮布有蕉丝。jīn lì xū biān shǒu xià shí,jiā jiā mán bù yǒu jiāo sī。
木棉花尽犹无叶,榕树根多复作枝。mù mián huā jǐn yóu wú yè,róng shù gēn duō fù zuò zhī。
西水正愁双峡急,东风莫使片帆迟。xī shuǐ zhèng chóu shuāng xiá jí,dōng fēng mò shǐ piàn fān chí。
鹧鸪本是催归鸟,啼遍春山人未知。zhè gū běn shì cuī guī niǎo,tí biàn chūn shān rén wèi zhī。

入端溪

屈大均

卧入春溪万树烟,峡门一半掩云边。wò rù chūn xī wàn shù yān,xiá mén yī bàn yǎn yún biān。
水帘影落羚羊乱,山黛光含石妇妍。shuǐ lián yǐng luò líng yáng luàn,shān dài guāng hán shí fù yán。
笳咽天风悲处处,马肥江草恨年年。jiā yàn tiān fēng bēi chù chù,mǎ féi jiāng cǎo hèn nián nián。
黄鱼大上无人见,渔父沧浪去渺然。huáng yú dà shàng wú rén jiàn,yú fù cāng làng qù miǎo rán。

斑竹

屈大均

斑竹枝枝拂暮烟,无情亦自泪痕鲜。bān zhú zhī zhī fú mù yān,wú qíng yì zì lèi hén xiān。
美人渺渺江云外,亡国萋萋野草边。měi rén miǎo miǎo jiāng yún wài,wáng guó qī qī yě cǎo biān。
髻散不须悲堕马,魂归犹可化啼鹃。jì sàn bù xū bēi duò mǎ,hún guī yóu kě huà tí juān。
东风莫卷飞花片,留与愁人伴醉眠。dōng fēng mò juǎn fēi huā piàn,liú yǔ chóu rén bàn zuì mián。