古诗词

镇海楼

屈大均

渺弥祝融汪,嘘噏鹑火房。miǎo mí zhù róng wāng,xū xī chún huǒ fáng。
房中一都会,番禺为纪纲。fáng zhōng yī dōu huì,fān yú wèi jì gāng。
二山虽卷石,亦为南岳宗。èr shān suī juǎn shí,yì wèi nán yuè zōng。
层楼何穹然,作冠玉山冈。céng lóu hé qióng rán,zuò guān yù shān gāng。
五重若棋累,势与云低昂。wǔ zhòng ruò qí lèi,shì yǔ yún dī áng。
屹屹出崇堞,盘基何堂皇。yì yì chū chóng dié,pán jī hé táng huáng。
绝地无根株,茎台四相望。jué dì wú gēn zhū,jīng tái sì xiāng wàng。
虚无若蜃气,含吐朝霞中。xū wú ruò shèn qì,hán tǔ cháo xiá zhōng。
日月互穿穴,玲珑贯榑桑。rì yuè hù chuān xué,líng lóng guàn fú sāng。
飞榱袅千尺,悬栋森成行。fēi cuī niǎo qiān chǐ,xuán dòng sēn chéng xíng。
随风或远近,岳立仍中央。suí fēng huò yuǎn jìn,yuè lì réng zhōng yāng。
神明所凭依,奠我勾蛮疆。shén míng suǒ píng yī,diàn wǒ gōu mán jiāng。
楼南何所见,牂牁浮青苍。lóu nán hé suǒ jiàn,zāng kē fú qīng cāng。
万里作南渎,崩奔从夜郎。wàn lǐ zuò nán dú,bēng bēn cóng yè láng。
三江汇惊涛,海珠扼其亢。sān jiāng huì jīng tāo,hǎi zhū è qí kàng。
浮沉一地脯,险若三门当。fú chén yī dì pú,xiǎn ruò sān mén dāng。
潮汐苦相沓,秋咸水益涨。cháo xī kǔ xiāng dá,qiū xián shuǐ yì zhǎng。
鱼蟹负阴火,与蚌争胎光。yú xiè fù yīn huǒ,yǔ bàng zhēng tāi guāng。
水怪纷往来,一一交精爽。shuǐ guài fēn wǎng lái,yī yī jiāo jīng shuǎng。
番舶逐鳌呿,倏忽非乘风。fān bó zhú áo qù,shū hū fēi chéng fēng。
帆穿吞舟鱼,自口出中肠。fān chuān tūn zhōu yú,zì kǒu chū zhōng cháng。
自谓黑山中,安知非溟洋。zì wèi hēi shān zhōng,ān zhī fēi míng yáng。
瑰货所委输,辐辏交三城。guī huò suǒ wěi shū,fú còu jiāo sān chéng。
小者牛头舶,大者独木樯。xiǎo zhě niú tóu bó,dà zhě dú mù qiáng。
我舰空飞云,莫敢与颉颃。wǒ jiàn kōng fēi yún,mò gǎn yǔ jié háng。
纷纷白黑艚,视之犹凫跄。fēn fēn bái hēi cáo,shì zhī yóu fú qiāng。
楼北何所见,白云连北邙。lóu běi hé suǒ jiàn,bái yún lián běi máng。
蜿蜒自衡岳,孕精岣嵝峰。wān yán zì héng yuè,yùn jīng gǒu lǒu fēng。
丹台矗鹤舒,石室开龙骧。dān tái chù hè shū,shí shì kāi lóng xiāng。
菖蒲翳溪路,?簩阴苑墙。chāng pú yì xī lù,sī láo yīn yuàn qiáng。
韸韸流花水,郁郁扶荔乡。péng péng liú huā shuǐ,yù yù fú lì xiāng。
地肥宜畜牧,騊駼与羱羊。dì féi yí chù mù,táo tú yǔ yuán yáng。
鸣箛归紫驼,吹角来黄獐。míng gū guī zǐ tuó,chuī jiǎo lái huáng zhāng。
水草胜朔漠,甘美无盐霜。shuǐ cǎo shèng shuò mò,gān měi wú yán shuāng。
马食多禾苗,湩乳成酒浆。mǎ shí duō hé miáo,dòng rǔ chéng jiǔ jiāng。
人头岭已平,沟壑无馀香。rén tóu lǐng yǐ píng,gōu hè wú yú xiāng。
白狐既悲啸,黄狐复跳梁。bái hú jì bēi xiào,huáng hú fù tiào liáng。
人膏作青燐,白昼迷阴阳。rén gāo zuò qīng lín,bái zhòu mí yīn yáng。
松柏何萧萧,魂魄吹无方。sōng bǎi hé xiāo xiāo,hún pò chuī wú fāng。
楼东何所见,扶胥祠谷王。lóu dōng hé suǒ jiàn,fú xū cí gǔ wáng。
海口控虎门,诸蛮多梯航。hǎi kǒu kòng hǔ mén,zhū mán duō tī háng。
红毛知荷兰,黑齿惟越裳。hóng máo zhī hé lán,hēi chǐ wéi yuè shang。
战退鬼楼船,白丹幸无伤。zhàn tuì guǐ lóu chuán,bái dān xìng wú shāng。
人鱼既醉饱,洪波为不扬。rén yú jì zuì bǎo,hóng bō wèi bù yáng。
断虹一相假,飙然逾零丁。duàn hóng yī xiāng jiǎ,biāo rán yú líng dīng。
阴墟庙貌尊,黄木牺牷芳。yīn xū miào mào zūn,huáng mù xī quán fāng。
百川争东朝,水帝纷来享。bǎi chuān zhēng dōng cháo,shuǐ dì fēn lái xiǎng。
楼西何所见,灵洲砥荡荡。lóu xī hé suǒ jiàn,líng zhōu dǐ dàng dàng。
潮来石门辟,郁水喧鱼梁。cháo lái shí mén pì,yù shuǐ xuān yú liáng。
贪泉曰溃决,滔天谁堤防。tān quán yuē kuì jué,tāo tiān shuí dī fáng。
仕宦寡廉洁,蹄涔为之殃。shì huàn guǎ lián jié,tí cén wèi zhī yāng。
一饮丧吾宝,腥臊德以彰。yī yǐn sàng wú bǎo,xīng sāo dé yǐ zhāng。
不祥兹盗泉,沛然南海放。bù xiáng zī dào quán,pèi rán nán hǎi fàng。
生民骨髓尽,为患何时终。shēng mín gǔ suǐ jǐn,wèi huàn hé shí zhōng。
楼上何所见,南戍垂精芒。lóu shàng hé suǒ jiàn,nán shù chuí jīng máng。
五星东井环,越门蒙馀光。wǔ xīng dōng jǐng huán,yuè mén méng yú guāng。
赵佗以偏霸,与汉争雌雄。zhào tuó yǐ piān bà,yǔ hàn zhēng cí xióng。
客星出牵牛,士燮亦奋兴。kè xīng chū qiān niú,shì xiè yì fèn xīng。
流人纷依归,苟安免夷创。liú rén fēn yī guī,gǒu ān miǎn yí chuàng。
月食牛女间,刘晟以陨亡。yuè shí niú nǚ jiān,liú chéng yǐ yǔn wáng。
荧惑入南斗,建德丧其邦。yíng huò rù nán dòu,jiàn dé sàng qí bāng。
南斗越司命,自昔多灾祥。nán dòu yuè sī mìng,zì xī duō zāi xiáng。
上天苦悬象,占验谁能明。shàng tiān kǔ xuán xiàng,zhàn yàn shuí néng míng。
所希老人星,常见吾闺庭。suǒ xī lǎo rén xīng,cháng jiàn wú guī tíng。
寿光盛秋分,俾我尊母康。shòu guāng shèng qiū fēn,bǐ wǒ zūn mǔ kāng。
再拜向南极,配月如长庚。zài bài xiàng nán jí,pèi yuè rú zhǎng gēng。
长庚何依依,为予当丙丁。zhǎng gēng hé yī yī,wèi yǔ dāng bǐng dīng。
楼下何所见,南武馀离宫。lóu xià hé suǒ jiàn,nán wǔ yú lí gōng。
倔强乃朝汉,朔望兹回翔。jué qiáng nǎi cháo hàn,shuò wàng zī huí xiáng。
老夫反天性,一州安足强。lǎo fū fǎn tiān xìng,yī zhōu ān zú qiáng。
椎髻只自外,窃据诚何功。chuí jì zhǐ zì wài,qiè jù chéng hé gōng。
苔生呼銮道,草没瘗剑场。tái shēng hū luán dào,cǎo méi yì jiàn chǎng。
木棉拂绮疏,参差连赭桐。mù mián fú qǐ shū,cān chà lián zhě tóng。
枝枝女珊瑚,叶叶山凤凰。zhī zhī nǚ shān hú,yè yè shān fèng huáng。
粪香越王鸟,衔穗仙人牂。fèn xiāng yuè wáng niǎo,xián suì xiān rén zāng。
甡甡茂林下,蹲倚当丹床。shēn shēn mào lín xià,dūn yǐ dāng dān chuáng。
是为罗浮麓,朱明此潜通。shì wèi luó fú lù,zhū míng cǐ qián tōng。
仙灵所窟宅,我来每徜徉。xiān líng suǒ kū zhái,wǒ lái měi cháng yáng。
不揖安期生,即拍浮丘公。bù yī ān qī shēng,jí pāi fú qiū gōng。
招手登兹楼,揽执云衣裆。zhāo shǒu dēng zī lóu,lǎn zhí yún yī dāng。
御风复何待,飘飘明将行。yù fēng fù hé dài,piāo piāo míng jiāng xíng。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

重至何仙姑坛作

屈大均

蓬瀛只在相江湄,羽化云含少女姿。péng yíng zhǐ zài xiāng jiāng méi,yǔ huà yún hán shǎo nǚ zī。
石鼓虚无被发影,玉盆荡漾洗头时。shí gǔ xū wú bèi fā yǐng,yù pén dàng yàng xǐ tóu shí。
无多水碧金膏诀,绝妙芙蓉白雪辞。wú duō shuǐ bì jīn gāo jué,jué miào fú róng bái xuě cí。
终古仙灵多阒寂,笑他香雨逐瑶姬。zhōng gǔ xiān líng duō qù jì,xiào tā xiāng yǔ zhú yáo jī。

重至何仙姑坛作

屈大均

凤子初生即羽翰,龙孙未老已檀栾。fèng zi chū shēng jí yǔ hàn,lóng sūn wèi lǎo yǐ tán luán。
月中自解飞金镜,天上何劳坠玉棺。yuè zhōng zì jiě fēi jīn jìng,tiān shàng hé láo zhuì yù guān。
萼绿早归瑶水去,麻姑时上石楼看。è lǜ zǎo guī yáo shuǐ qù,má gū shí shàng shí lóu kàn。
阿琼漫把箫声寄,吹彻笼葱夜夜寒。ā qióng màn bǎ xiāo shēng jì,chuī chè lóng cōng yè yè hán。

重至何仙姑坛作

屈大均

瑶坛东北是罗浮,仙女殷勤为二楼。yáo tán dōng běi shì luó fú,xiān nǚ yīn qín wèi èr lóu。
飞雪不教萧史赠,采珠那与宓妃游。fēi xuě bù jiào xiāo shǐ zèng,cǎi zhū nà yǔ mì fēi yóu。
纷纷作使来么凤,一一翾飞向药洲。fēn fēn zuò shǐ lái me fèng,yī yī xuān fēi xiàng yào zhōu。
轻举只须能服食,羽人何必问丹丘。qīng jǔ zhǐ xū néng fú shí,yǔ rén hé bì wèn dān qiū。

重至何仙姑坛作

屈大均

少好仙颜旭日红,丹成早遣密香通。shǎo hǎo xiān yán xù rì hóng,dān chéng zǎo qiǎn mì xiāng tōng。
龟台太妙依尊母,凤笈青真掌小童。guī tái tài miào yī zūn mǔ,fèng jí qīng zhēn zhǎng xiǎo tóng。
故宅秋馀金井月,荒台夜引玉萧风。gù zhái qiū yú jīn jǐng yuè,huāng tái yè yǐn yù xiāo fēng。
自惭玉斧犹尸浊,未得攀鸾上碧空。zì cán yù fǔ yóu shī zhuó,wèi dé pān luán shàng bì kōng。

增城万寿寺乞取丫兰之作

屈大均

僧多兰蕙作花师,乞取离骚第一枝。sēng duō lán huì zuò huā shī,qǐ qǔ lí sāo dì yī zhī。
叶短花长争尺寸,春黄秋紫间参差。yè duǎn huā zhǎng zhēng chǐ cùn,chūn huáng qiū zǐ jiān cān chà。
焦冈树色含霜早,丹井泉香出雪迟。jiāo gāng shù sè hán shuāng zǎo,dān jǐng quán xiāng chū xuě chí。
莫笑湘累哀窈窕,频来只住女仙祠。mò xiào xiāng lèi āi yǎo tiǎo,pín lái zhǐ zhù nǚ xiān cí。

增城万寿寺乞取丫兰之作

屈大均

丹丘白水胜潇湘,最产丫兰茎叶长。dān qiū bái shuǐ shèng xiāo xiāng,zuì chǎn yā lán jīng yè zhǎng。
有地欲求香祖种,无金枉入女花乡。yǒu dì yù qiú xiāng zǔ zhǒng,wú jīn wǎng rù nǚ huā xiāng。
皆知服媚尊王者,更喜栽培出上方。jiē zhī fú mèi zūn wáng zhě,gèng xǐ zāi péi chū shàng fāng。
及此秋分分数本,争贻野客作归装。jí cǐ qiū fēn fēn shù běn,zhēng yí yě kè zuò guī zhuāng。

送李浣庐使君之湖北方伯任

屈大均

三年听讼已神明,爱士风流更擅名。sān nián tīng sòng yǐ shén míng,ài shì fēng liú gèng shàn míng。
齐相最能知石父,鲁人那得目荆卿。qí xiāng zuì néng zhī shí fù,lǔ rén nà dé mù jīng qīng。
频为岳牧过南楚,遂使台门隔玉京。pín wèi yuè mù guò nán chǔ,suì shǐ tái mén gé yù jīng。
一片恩波珠浦水,中含鲛泪送公行。yī piàn ēn bō zhū pǔ shuǐ,zhōng hán jiāo lèi sòng gōng xíng。

送李浣庐使君之湖北方伯任

屈大均

高义云天世所希,殷勤解网凤衔飞。gāo yì yún tiān shì suǒ xī,yīn qín jiě wǎng fèng xián fēi。
青莲自得汾阳爱,白屋惟将公旦归。qīng lián zì dé fén yáng ài,bái wū wéi jiāng gōng dàn guī。
师保炎方长服德,藩屏楚国更宣威。shī bǎo yán fāng zhǎng fú dé,fān píng chǔ guó gèng xuān wēi。
衮衣不为东人处,盼望遵鸿泪欲挥。gǔn yī bù wèi dōng rén chù,pàn wàng zūn hóng lèi yù huī。

庚午季秋六十有一岁生日作

屈大均

婆娑膝下舞衣回,老子还童作少莱。pó suō xī xià wǔ yī huí,lǎo zi hái tóng zuò shǎo lái。
尊母九旬颜并驻,烈皇三祀历重开。zūn mǔ jiǔ xún yán bìng zhù,liè huáng sān sì lì zhòng kāi。
芝华总作西王养,萼绿全充侍女才。zhī huá zǒng zuò xī wáng yǎng,è lǜ quán chōng shì nǚ cái。
鸿鹄翩翩需羽翼,商颜莫使子房来。hóng gǔ piān piān xū yǔ yì,shāng yán mò shǐ zi fáng lái。

庚午季秋六十有一岁生日作

屈大均

六十婴孩九十亲,殷勤阿母与长春。liù shí yīng hái jiǔ shí qīn,yīn qín ā mǔ yǔ zhǎng chūn。
生儿幸匪神仙子,养老欢馀洁白身。shēng ér xìng fěi shén xiān zi,yǎng lǎo huān yú jié bái shēn。
朔雁偏知霜信早,凉蝉更得露华新。shuò yàn piān zhī shuāng xìn zǎo,liáng chán gèng dé lù huá xīn。
还迟四日方重九,且掇秋英满饮醇。hái chí sì rì fāng zhòng jiǔ,qiě duō qiū yīng mǎn yǐn chún。

庚午季秋六十有一岁生日作

屈大均

年来益作古沉冥,亦学鲸鱼吸巨溟。nián lái yì zuò gǔ chén míng,yì xué jīng yú xī jù míng。
地有醉乡留老大,天生酒德与仙灵。dì yǒu zuì xiāng liú lǎo dà,tiān shēng jiǔ dé yǔ xiān líng。
江城远映鱼云白,海阁高含蜃气青。jiāng chéng yuǎn yìng yú yún bái,hǎi gé gāo hán shèn qì qīng。
童稚满前争上盏,二豪在侧似螟蛉。tóng zhì mǎn qián zhēng shàng zhǎn,èr háo zài cè shì míng líng。

庚午季秋六十有一岁生日作

屈大均

梦寐羲皇独旦人,弱年时已作遗民。mèng mèi xī huáng dú dàn rén,ruò nián shí yǐ zuò yí mín。
先生何许知元亮,男子其谁是富春。xiān shēng hé xǔ zhī yuán liàng,nán zi qí shuí shì fù chūn。
初度只今忘甲子,嘉名在昔爱庚寅。chū dù zhǐ jīn wàng jiǎ zi,jiā míng zài xī ài gēng yín。
楚丘方少多神智,未欲人称逾六旬。chǔ qiū fāng shǎo duō shén zhì,wèi yù rén chēng yú liù xún。

奉和惠州王太守除夕杂感次韵

屈大均

露冕朱轓出惠阳,行春处处动如伤。lù miǎn zhū fān chū huì yáng,xíng chūn chù chù dòng rú shāng。
白华篇里怀尊老,碧玉琴中见古王。bái huá piān lǐ huái zūn lǎo,bì yù qín zhōng jiàn gǔ wáng。
已有两岐开秀麦,更馀一浦作沉香。yǐ yǒu liǎng qí kāi xiù mài,gèng yú yī pǔ zuò chén xiāng。
休惊四十专城晚,守岁湖山且一觞。xiū jīng sì shí zhuān chéng wǎn,shǒu suì hú shān qiě yī shāng。

奉和惠州王太守除夕杂感次韵

屈大均

旌节南来万里遥,罗浮仙客梦相招。jīng jié nán lái wàn lǐ yáo,luó fú xiān kè mèng xiāng zhāo。
袁宏山疏多灵秘,鲍靓丹房未泬寥。yuán hóng shān shū duō líng mì,bào jìng dān fáng wèi jué liáo。
地有朱明开洞府,天馀白首在箪瓢。dì yǒu zhū míng kāi dòng fǔ,tiān yú bái shǒu zài dān piáo。
思同玉女随双燕,莫笑麻姑发至腰。sī tóng yù nǚ suí shuāng yàn,mò xiào má gū fā zhì yāo。

送人归吴兴拜母

屈大均

罨画帆归幸未迟,高堂相见妙颜怡。yǎn huà fān guī xìng wèi chí,gāo táng xiāng jiàn miào yán yí。
庭开蛱蝶仙灵扇,户拂蟏蛸子母丝。tíng kāi jiá dié xiān líng shàn,hù fú xiāo shāo zi mǔ sī。
服贾休为南海客,求仙已得葛洪师。fú jiǎ xiū wèi nán hǎi kè,qiú xiān yǐ dé gé hóng shī。
采兰朝夕兼鲂鲤,莫但清斋白首时。cǎi lán cháo xī jiān fáng lǐ,mò dàn qīng zhāi bái shǒu shí。