古诗词

镇海楼

屈大均

渺弥祝融汪,嘘噏鹑火房。miǎo mí zhù róng wāng,xū xī chún huǒ fáng。
房中一都会,番禺为纪纲。fáng zhōng yī dōu huì,fān yú wèi jì gāng。
二山虽卷石,亦为南岳宗。èr shān suī juǎn shí,yì wèi nán yuè zōng。
层楼何穹然,作冠玉山冈。céng lóu hé qióng rán,zuò guān yù shān gāng。
五重若棋累,势与云低昂。wǔ zhòng ruò qí lèi,shì yǔ yún dī áng。
屹屹出崇堞,盘基何堂皇。yì yì chū chóng dié,pán jī hé táng huáng。
绝地无根株,茎台四相望。jué dì wú gēn zhū,jīng tái sì xiāng wàng。
虚无若蜃气,含吐朝霞中。xū wú ruò shèn qì,hán tǔ cháo xiá zhōng。
日月互穿穴,玲珑贯榑桑。rì yuè hù chuān xué,líng lóng guàn fú sāng。
飞榱袅千尺,悬栋森成行。fēi cuī niǎo qiān chǐ,xuán dòng sēn chéng xíng。
随风或远近,岳立仍中央。suí fēng huò yuǎn jìn,yuè lì réng zhōng yāng。
神明所凭依,奠我勾蛮疆。shén míng suǒ píng yī,diàn wǒ gōu mán jiāng。
楼南何所见,牂牁浮青苍。lóu nán hé suǒ jiàn,zāng kē fú qīng cāng。
万里作南渎,崩奔从夜郎。wàn lǐ zuò nán dú,bēng bēn cóng yè láng。
三江汇惊涛,海珠扼其亢。sān jiāng huì jīng tāo,hǎi zhū è qí kàng。
浮沉一地脯,险若三门当。fú chén yī dì pú,xiǎn ruò sān mén dāng。
潮汐苦相沓,秋咸水益涨。cháo xī kǔ xiāng dá,qiū xián shuǐ yì zhǎng。
鱼蟹负阴火,与蚌争胎光。yú xiè fù yīn huǒ,yǔ bàng zhēng tāi guāng。
水怪纷往来,一一交精爽。shuǐ guài fēn wǎng lái,yī yī jiāo jīng shuǎng。
番舶逐鳌呿,倏忽非乘风。fān bó zhú áo qù,shū hū fēi chéng fēng。
帆穿吞舟鱼,自口出中肠。fān chuān tūn zhōu yú,zì kǒu chū zhōng cháng。
自谓黑山中,安知非溟洋。zì wèi hēi shān zhōng,ān zhī fēi míng yáng。
瑰货所委输,辐辏交三城。guī huò suǒ wěi shū,fú còu jiāo sān chéng。
小者牛头舶,大者独木樯。xiǎo zhě niú tóu bó,dà zhě dú mù qiáng。
我舰空飞云,莫敢与颉颃。wǒ jiàn kōng fēi yún,mò gǎn yǔ jié háng。
纷纷白黑艚,视之犹凫跄。fēn fēn bái hēi cáo,shì zhī yóu fú qiāng。
楼北何所见,白云连北邙。lóu běi hé suǒ jiàn,bái yún lián běi máng。
蜿蜒自衡岳,孕精岣嵝峰。wān yán zì héng yuè,yùn jīng gǒu lǒu fēng。
丹台矗鹤舒,石室开龙骧。dān tái chù hè shū,shí shì kāi lóng xiāng。
菖蒲翳溪路,?簩阴苑墙。chāng pú yì xī lù,sī láo yīn yuàn qiáng。
韸韸流花水,郁郁扶荔乡。péng péng liú huā shuǐ,yù yù fú lì xiāng。
地肥宜畜牧,騊駼与羱羊。dì féi yí chù mù,táo tú yǔ yuán yáng。
鸣箛归紫驼,吹角来黄獐。míng gū guī zǐ tuó,chuī jiǎo lái huáng zhāng。
水草胜朔漠,甘美无盐霜。shuǐ cǎo shèng shuò mò,gān měi wú yán shuāng。
马食多禾苗,湩乳成酒浆。mǎ shí duō hé miáo,dòng rǔ chéng jiǔ jiāng。
人头岭已平,沟壑无馀香。rén tóu lǐng yǐ píng,gōu hè wú yú xiāng。
白狐既悲啸,黄狐复跳梁。bái hú jì bēi xiào,huáng hú fù tiào liáng。
人膏作青燐,白昼迷阴阳。rén gāo zuò qīng lín,bái zhòu mí yīn yáng。
松柏何萧萧,魂魄吹无方。sōng bǎi hé xiāo xiāo,hún pò chuī wú fāng。
楼东何所见,扶胥祠谷王。lóu dōng hé suǒ jiàn,fú xū cí gǔ wáng。
海口控虎门,诸蛮多梯航。hǎi kǒu kòng hǔ mén,zhū mán duō tī háng。
红毛知荷兰,黑齿惟越裳。hóng máo zhī hé lán,hēi chǐ wéi yuè shang。
战退鬼楼船,白丹幸无伤。zhàn tuì guǐ lóu chuán,bái dān xìng wú shāng。
人鱼既醉饱,洪波为不扬。rén yú jì zuì bǎo,hóng bō wèi bù yáng。
断虹一相假,飙然逾零丁。duàn hóng yī xiāng jiǎ,biāo rán yú líng dīng。
阴墟庙貌尊,黄木牺牷芳。yīn xū miào mào zūn,huáng mù xī quán fāng。
百川争东朝,水帝纷来享。bǎi chuān zhēng dōng cháo,shuǐ dì fēn lái xiǎng。
楼西何所见,灵洲砥荡荡。lóu xī hé suǒ jiàn,líng zhōu dǐ dàng dàng。
潮来石门辟,郁水喧鱼梁。cháo lái shí mén pì,yù shuǐ xuān yú liáng。
贪泉曰溃决,滔天谁堤防。tān quán yuē kuì jué,tāo tiān shuí dī fáng。
仕宦寡廉洁,蹄涔为之殃。shì huàn guǎ lián jié,tí cén wèi zhī yāng。
一饮丧吾宝,腥臊德以彰。yī yǐn sàng wú bǎo,xīng sāo dé yǐ zhāng。
不祥兹盗泉,沛然南海放。bù xiáng zī dào quán,pèi rán nán hǎi fàng。
生民骨髓尽,为患何时终。shēng mín gǔ suǐ jǐn,wèi huàn hé shí zhōng。
楼上何所见,南戍垂精芒。lóu shàng hé suǒ jiàn,nán shù chuí jīng máng。
五星东井环,越门蒙馀光。wǔ xīng dōng jǐng huán,yuè mén méng yú guāng。
赵佗以偏霸,与汉争雌雄。zhào tuó yǐ piān bà,yǔ hàn zhēng cí xióng。
客星出牵牛,士燮亦奋兴。kè xīng chū qiān niú,shì xiè yì fèn xīng。
流人纷依归,苟安免夷创。liú rén fēn yī guī,gǒu ān miǎn yí chuàng。
月食牛女间,刘晟以陨亡。yuè shí niú nǚ jiān,liú chéng yǐ yǔn wáng。
荧惑入南斗,建德丧其邦。yíng huò rù nán dòu,jiàn dé sàng qí bāng。
南斗越司命,自昔多灾祥。nán dòu yuè sī mìng,zì xī duō zāi xiáng。
上天苦悬象,占验谁能明。shàng tiān kǔ xuán xiàng,zhàn yàn shuí néng míng。
所希老人星,常见吾闺庭。suǒ xī lǎo rén xīng,cháng jiàn wú guī tíng。
寿光盛秋分,俾我尊母康。shòu guāng shèng qiū fēn,bǐ wǒ zūn mǔ kāng。
再拜向南极,配月如长庚。zài bài xiàng nán jí,pèi yuè rú zhǎng gēng。
长庚何依依,为予当丙丁。zhǎng gēng hé yī yī,wèi yǔ dāng bǐng dīng。
楼下何所见,南武馀离宫。lóu xià hé suǒ jiàn,nán wǔ yú lí gōng。
倔强乃朝汉,朔望兹回翔。jué qiáng nǎi cháo hàn,shuò wàng zī huí xiáng。
老夫反天性,一州安足强。lǎo fū fǎn tiān xìng,yī zhōu ān zú qiáng。
椎髻只自外,窃据诚何功。chuí jì zhǐ zì wài,qiè jù chéng hé gōng。
苔生呼銮道,草没瘗剑场。tái shēng hū luán dào,cǎo méi yì jiàn chǎng。
木棉拂绮疏,参差连赭桐。mù mián fú qǐ shū,cān chà lián zhě tóng。
枝枝女珊瑚,叶叶山凤凰。zhī zhī nǚ shān hú,yè yè shān fèng huáng。
粪香越王鸟,衔穗仙人牂。fèn xiāng yuè wáng niǎo,xián suì xiān rén zāng。
甡甡茂林下,蹲倚当丹床。shēn shēn mào lín xià,dūn yǐ dāng dān chuáng。
是为罗浮麓,朱明此潜通。shì wèi luó fú lù,zhū míng cǐ qián tōng。
仙灵所窟宅,我来每徜徉。xiān líng suǒ kū zhái,wǒ lái měi cháng yáng。
不揖安期生,即拍浮丘公。bù yī ān qī shēng,jí pāi fú qiū gōng。
招手登兹楼,揽执云衣裆。zhāo shǒu dēng zī lóu,lǎn zhí yún yī dāng。
御风复何待,飘飘明将行。yù fēng fù hé dài,piāo piāo míng jiāng xíng。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

咏古

屈大均

日月镜万方,精华在君子。rì yuè jìng wàn fāng,jīng huá zài jūn zi。
一虚而一盈,以我为终始。yī xū ér yī yíng,yǐ wǒ wèi zhōng shǐ。
包牺至纯厚,画卦顺斯理。bāo xī zhì chún hòu,huà guà shùn sī lǐ。
神明所旁通,日月乃文字。shén míng suǒ páng tōng,rì yuè nǎi wén zì。
平生好学易,精微性所喜。píng shēng hǎo xué yì,jīng wēi xìng suǒ xǐ。
未得大过无,皤然已老矣。wèi dé dà guò wú,pó rán yǐ lǎo yǐ。

咏古

屈大均

黄帝与重华,在昔皆远游。huáng dì yǔ zhòng huá,zài xī jiē yuǎn yóu。
翩翩挟妃女,翱翔穷九州。piān piān xié fēi nǚ,áo xiáng qióng jiǔ zhōu。
黄山有丹台,梧野有珠丘。huáng shān yǒu dān tái,wú yě yǒu zhū qiū。
故都终不归,宫阙随云流。gù dōu zhōng bù guī,gōng quē suí yún liú。
帝生实神灵,仙道未尝求。dì shēng shí shén líng,xiān dào wèi cháng qiú。
无为合坤乾,禅受如春秋。wú wèi hé kūn qián,chán shòu rú chūn qiū。

咏古

屈大均

神尧爱二女,尽以归重华。shén yáo ài èr nǚ,jǐn yǐ guī zhòng huá。
长者为女君,容颜如朝霞。zhǎng zhě wèi nǚ jūn,róng yán rú cháo xiá。
少者为夫人,亦若扶桑花。shǎo zhě wèi fū rén,yì ruò fú sāng huā。
袗衣破南风,琴歌何纷葩。zhěn yī pò nán fēng,qín gē hé fēn pā。
朝同蓬莱宫,暮去潇湘涯。cháo tóng péng lái gōng,mù qù xiāo xiāng yá。
帝既崩苍梧,妾亦捐长沙。dì jì bēng cāng wú,qiè yì juān zhǎng shā。
神光两不离,月以日为家。shén guāng liǎng bù lí,yuè yǐ rì wèi jiā。

咏古

屈大均

管蔡殷遗臣,忘亲以徇国。guǎn cài yīn yí chén,wàng qīn yǐ xùn guó。
武庚志中兴,忠孝皆可则。wǔ gēng zhì zhōng xīng,zhōng xiào jiē kě zé。
天命已去殷,报雠终勿恤。tiān mìng yǐ qù yīn,bào chóu zhōng wù xù。
如何微与箕,弗往为羽翼。rú hé wēi yǔ jī,fú wǎng wèi yǔ yì。
凄酸麦秀歌,迷民泪沾臆。qī suān mài xiù gē,mí mín lèi zhān yì。
故都遂丘墟,彷徨亦何极。gù dōu suì qiū xū,páng huáng yì hé jí。

咏古

屈大均

秦缪伐西戎,开地千馀里。qín móu fá xī róng,kāi dì qiān yú lǐ。
天王贺金鼓,攘夷甚光美。tiān wáng hè jīn gǔ,rǎng yí shén guāng měi。
用谲得繇余,遂以霸西鄙。yòng jué dé yáo yú,suì yǐ bà xī bǐ。
不忍舍良臣,收之同穴死。bù rěn shě liáng chén,shōu zhī tóng xué sǐ。
身没犹爱才,泉下须辅理。shēn méi yóu ài cái,quán xià xū fǔ lǐ。
哀哀黄鸟诗,岂足知君子。āi āi huáng niǎo shī,qǐ zú zhī jūn zi。
杀身殉令名,兼以报知己。shā shēn xùn lìng míng,jiān yǐ bào zhī jǐ。

咏古

屈大均

之推昔从龙,割肌啖其口。zhī tuī xī cóng lóng,gē jī dàn qí kǒu。
文君既升云,泥处功不有。wén jūn jì shēng yún,ní chù gōng bù yǒu。
此身得全归,绵上偕慈母。cǐ shēn dé quán guī,mián shàng xié cí mǔ。
隐者焉用文,躬耕日胼手。yǐn zhě yān yòng wén,gōng gēng rì pián shǒu。
环山作汤沐,报德恩良厚。huán shān zuò tāng mù,bào dé ēn liáng hòu。
介山高入云,伫望以永久。jiè shān gāo rù yún,zhù wàng yǐ yǒng jiǔ。

咏古

屈大均

王蠋能存齐,功与安平似。wáng zhú néng cún qí,gōng yǔ ān píng shì。
义激亡大夫,相聚求王子。yì jī wáng dà fū,xiāng jù qiú wáng zi。
一言作战气,燕军尽披靡。yī yán zuò zhàn qì,yàn jūn jǐn pī mí。
布衣不北面,在位宁无死。bù yī bù běi miàn,zài wèi níng wú sǐ。
徇国成功名,为齐复伦理。xùn guó chéng gōng míng,wèi qí fù lún lǐ。
襄王得立时,封爵乃忘尔。xiāng wáng dé lì shí,fēng jué nǎi wàng ěr。

咏古

屈大均

湘累泽畔吟,亦似秦庭哭。xiāng lèi zé pàn yín,yì shì qín tíng kū。
同怀宗国心,夙夜忧倾覆。tóng huái zōng guó xīn,sù yè yōu qīng fù。
自古楚贤才,二君最贞淑。zì gǔ chǔ xián cái,èr jūn zuì zhēn shū。
忠爱格上天,大仇终报复。zhōng ài gé shàng tiān,dà chóu zhōng bào fù。
三户即三闾,亡秦在公族。sān hù jí sān lǘ,wáng qín zài gōng zú。
义帝虽不终,诸侯尽臣仆。yì dì suī bù zhōng,zhū hóu jǐn chén pū。
汉兴离骚显,楚声被丝竹。hàn xīng lí sāo xiǎn,chǔ shēng bèi sī zhú。
高帝歌大风,夫人和鸿鹄。gāo dì gē dà fēng,fū rén hé hóng gǔ。
皆是离骚馀,哀乐同敦笃。jiē shì lí sāo yú,āi lè tóng dūn dǔ。

咏古

屈大均

相如睨柱时,勇气一何激。xiāng rú nì zhù shí,yǒng qì yī hé jī。
一璧虽轻微,如以国与敌。yī bì suī qīng wēi,rú yǐ guó yǔ dí。
渑池相高会,盘瓶使秦击。miǎn chí xiāng gāo huì,pán píng shǐ qín jī。
颈血得溅王,闻言尽悚惕。jǐng xuè dé jiàn wáng,wén yán jǐn sǒng tì。
威信虎狼秦,御史书功绩。wēi xìn hǔ láng qín,yù shǐ shū gōng jì。
知死则必勇,智士以为的。zhī sǐ zé bì yǒng,zhì shì yǐ wèi de。

咏古

屈大均

骐骥盛壮时,一日驰千里。qí jì shèng zhuàng shí,yī rì chí qiān lǐ。
臣精今消亡,衰老讵可使。chén jīng jīn xiāo wáng,shuāi lǎo jù kě shǐ。
自杀送荆卿,激之为丹死。zì shā sòng jīng qīng,jī zhī wèi dān sǐ。
燕中节侠多,无能救太子。yàn zhōng jié xiá duō,wú néng jiù tài zi。
狗屠与渐离,不请非知己。gǒu tú yǔ jiàn lí,bù qǐng fēi zhī jǐ。
击筑和歌时,相位徒为尔。jī zhù hé gē shí,xiāng wèi tú wèi ěr。
平生游诸侯,所结贤豪士。píng shēng yóu zhū hóu,suǒ jié xián háo shì。
曷不待须臾,仓黄挟竖子。hé bù dài xū yú,cāng huáng xié shù zi。
慷慨为羽声,壮士发尽指。kāng kǎi wèi yǔ shēng,zhuàng shì fā jǐn zhǐ。
悲风何萧萧,吹泪成寒水。bēi fēng hé xiāo xiāo,chuī lèi chéng hán shuǐ。

咏古

屈大均

维昔二周君,皆以诛秦亡。wéi xī èr zhōu jūn,jiē yǐ zhū qín wáng。
大义帅诸侯,王朝亦有纲。dà yì shuài zhū hóu,wáng cháo yì yǒu gāng。
惜哉无良将,九鼎归咸阳。xī zāi wú liáng jiāng,jiǔ dǐng guī xián yáng。
是时秦亦灭,嫡裔止庄襄。shì shí qín yì miè,dí yì zhǐ zhuāng xiāng。
政也实奸生,吕代嬴氏兴。zhèng yě shí jiān shēng,lǚ dài yíng shì xīng。
二世不旋踵,赵高撼其吭。èr shì bù xuán zhǒng,zhào gāo hàn qí kēng。
前秦祖蜚廉,后秦祖文信。qián qín zǔ fēi lián,hòu qín zǔ wén xìn。
无德易颠覆,虎狼总推刃。wú dé yì diān fù,hǔ láng zǒng tuī rèn。
诗书亦何罪,儒生同一烬。shī shū yì hé zuì,rú shēng tóng yī jìn。
痛绝骊山坑,多言说尧舜。tòng jué lí shān kēng,duō yán shuō yáo shùn。

咏古

屈大均

徐福入海中,将以求神异。xú fú rù hǎi zhōng,jiāng yǐ qiú shén yì。
三千童男女,五谷工师备。sān qiān tóng nán nǚ,wǔ gǔ gōng shī bèi。
西皇资以行,持为海神赐。xī huáng zī yǐ xíng,chí wèi hǎi shén cì。
行行得平原,膏腴可兴利。xíng xíng dé píng yuán,gāo yú kě xīng lì。
振子尽妃匹,留王何神智。zhèn zi jǐn fēi pǐ,liú wáng hé shén zhì。
福也非神仙,救民有奇意。fú yě fēi shén xiān,jiù mín yǒu qí yì。
诈之出汤火,三千诚不易。zhà zhī chū tāng huǒ,sān qiān chéng bù yì。
传今东海中,亶州是其地。chuán jīn dōng hǎi zhōng,dǎn zhōu shì qí dì。
相连数大洲,波涛人罕至。xiāng lián shù dà zhōu,bō tāo rén hǎn zhì。
自作一蓬莱,以为祖龙戏。zì zuò yī péng lái,yǐ wèi zǔ lóng xì。
为仁亦滑稽,自是神仙事。wèi rén yì huá jī,zì shì shén xiān shì。

咏古

屈大均

峨峨太华山,上有四毛女。é é tài huá shān,shàng yǒu sì máo nǚ。
苟非逃学仙,从死成黄土。gǒu fēi táo xué xiān,cóng sǐ chéng huáng tǔ。
光光人鱼膏,泉下照歌舞。guāng guāng rén yú gāo,quán xià zhào gē wǔ。
泪作水银海,肠为黄金缕。lèi zuò shuǐ yín hǎi,cháng wèi huáng jīn lǚ。
秦时女高士,丽英与为伍。qín shí nǚ gāo shì,lì yīng yǔ wèi wǔ。
翩翩金精峰,相逐有毛羽。piān piān jīn jīng fēng,xiāng zhú yǒu máo yǔ。

咏古

屈大均

陈涉奋布衣,遂成士崩势。chén shè fèn bù yī,suì chéng shì bēng shì。
偏袒一大呼,秦已无二世。piān tǎn yī dà hū,qín yǐ wú èr shì。
匹夫举大名,汤武若符契。pǐ fū jǔ dà míng,tāng wǔ ruò fú qì。
扶苏虽当立,诈称亦非计。fú sū suī dāng lì,zhà chēng yì fēi jì。
将诛无道秦,师行宜大誓。jiāng zhū wú dào qín,shī xíng yí dà shì。
成败在上天,西向乘锋锐。chéng bài zài shàng tiān,xī xiàng chéng fēng ruì。
毋示天下私,自王以微细。wú shì tiān xià sī,zì wáng yǐ wēi xì。
为秦多益敌,六国蒙嘉惠。wèi qín duō yì dí,liù guó méng jiā huì。
入关令诸侯,功德可为帝。rù guān lìng zhū hóu,gōng dé kě wèi dì。

咏古

屈大均

鲁儒抱积怨,发愤于陈王。lǔ rú bào jī yuàn,fā fèn yú chén wáng。
艰难负礼器,卒与涉俱亡。jiān nán fù lǐ qì,zú yǔ shè jù wáng。
匹夫苟建义,瓦合亦非尝。pǐ fū gǒu jiàn yì,wǎ hé yì fēi cháng。
礼乐所凭依,缙绅为之倡。lǐ lè suǒ píng yī,jìn shēn wèi zhī chàng。
涉亦圣人徒,能知孔鲋良。shè yì shèng rén tú,néng zhī kǒng fù liáng。
先置博士官,以甲为纪纲。xiān zhì bó shì guān,yǐ jiǎ wèi jì gāng。
用人先诸儒,文学已有光。yòng rén xiān zhū rú,wén xué yǐ yǒu guāng。
惜哉昧行兵,破灭成苍黄。xī zāi mèi xíng bīng,pò miè chéng cāng huáng。