古诗词

赠王给事

屈大均

合阳诗大宗,苏武开其始。hé yáng shī dà zōng,sū wǔ kāi qí shǐ。
西京十九篇,丽则同芳轨。xī jīng shí jiǔ piān,lì zé tóng fāng guǐ。
文质何相宣,汉风此尽美。wén zhì hé xiāng xuān,hàn fēng cǐ jǐn měi。
君如清庙瑟,唱叹得遗旨。jūn rú qīng miào sè,chàng tàn dé yí zhǐ。
太音在朱弦,神明所张弛。tài yīn zài zhū xián,shén míng suǒ zhāng chí。
五言变风雅,乐府亦驱使。wǔ yán biàn fēng yǎ,lè fǔ yì qū shǐ。
河华气所生,子卿共乡里。hé huá qì suǒ shēng,zi qīng gòng xiāng lǐ。
元精得太素,刚厉岳灵似。yuán jīng dé tài sù,gāng lì yuè líng shì。
神胡一赑屃,洪流为披靡。shén hú yī bì xì,hóng liú wèi pī mí。
手荡龙门开,二山忽分峙。shǒu dàng lóng mén kāi,èr shān hū fēn zhì。
太华以四方,削成苦如砥。tài huá yǐ sì fāng,xuē chéng kǔ rú dǐ。
君从白帝求,混茫得斯理。jūn cóng bái dì qiú,hùn máng dé sī lǐ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

屯女吟

屈大均

天生屯女子,五十尚红颜。tiān shēng tún nǚ zi,wǔ shí shàng hóng yán。
不字盘桓甚,金夫未敢攀。bù zì pán huán shén,jīn fū wèi gǎn pān。

屯女吟

屈大均

十年坤数尽,辛苦一阳来。shí nián kūn shù jǐn,xīn kǔ yī yáng lái。
此际成婚媾,同将草昧开。cǐ jì chéng hūn gòu,tóng jiāng cǎo mèi kāi。

频梦先严有作

屈大均

夜夜怀明发,先公梦寐劳。yè yè huái míng fā,xiān gōng mèng mèi láo。
儿孤从少小,泪已尽莪蒿。ér gū cóng shǎo xiǎo,lèi yǐ jǐn é hāo。

频梦先严有作

屈大均

多难凭吾父,提携在梦中。duō nán píng wú fù,tí xié zài mèng zhōng。
此身能老大,不敢恨途穷。cǐ shēn néng lǎo dà,bù gǎn hèn tú qióng。

频梦先严有作

屈大均

肤发今如此,那能不辱亲。fū fā jīn rú cǐ,nà néng bù rǔ qīn。
梦中长痛哭,惭愧白华身。mèng zhōng zhǎng tòng kū,cán kuì bái huá shēn。

频梦先严有作

屈大均

五旬今有二,多父一年馀。wǔ xún jīn yǒu èr,duō fù yī nián yú。
不死如闻道,应能续易书。bù sǐ rú wén dào,yīng néng xù yì shū。

天濠街妇

屈大均

妾身不随波,岂必长绳系。qiè shēn bù suí bō,qǐ bì zhǎng shéng xì。
所虑黄口儿,一去无根蒂。suǒ lǜ huáng kǒu ér,yī qù wú gēn dì。

戴家二姬

屈大均

可怜双美人,慷慨辞君掌。kě lián shuāng měi rén,kāng kǎi cí jūn zhǎng。
沉珠在井中,化为明月上。chén zhū zài jǐng zhōng,huà wèi míng yuè shàng。

潭上作

屈大均

清浅西南潭,白波跳霜雪。qīng qiǎn xī nán tán,bái bō tiào shuāng xuě。
一片秋光寒,谁知是明月。yī piàn qiū guāng hán,shuí zhī shì míng yuè。

秋夕作

屈大均

松露鹤边滴,清冷满石床。sōng lù hè biān dī,qīng lěng mǎn shí chuáng。
梦中惊是月,起视白如霜。mèng zhōng jīng shì yuè,qǐ shì bái rú shuāng。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

碧玉楼中客,无弦一素琴。bì yù lóu zhōng kè,wú xián yī sù qín。
泠然林木外,太古有馀音。líng rán lín mù wài,tài gǔ yǒu yú yīn。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

玉琴长寂寂,神与至人期。yù qín zhǎng jì jì,shén yǔ zhì rén qī。
心外无山水,高深只自知。xīn wài wú shān shuǐ,gāo shēn zhǐ zì zhī。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

秋声空外起,一叶亦萧萧。qiū shēng kōng wài qǐ,yī yè yì xiāo xiāo。
吹我鸣琴去,元音满寂寥。chuī wǒ míng qín qù,yuán yīn mǎn jì liáo。

兰草

屈大均

兰草不知名,香含朝露清。lán cǎo bù zhī míng,xiāng hán cháo lù qīng。
花长休出叶,岁晏忌孤荣。huā zhǎng xiū chū yè,suì yàn jì gū róng。

兰草

屈大均

幸与蘼芜并,无花亦自芳。xìng yǔ mí wú bìng,wú huā yì zì fāng。
美人相忆苦,日夕澧川阳。měi rén xiāng yì kǔ,rì xī lǐ chuān yáng。