古诗词

箁提坛

屈大均

菩提有灵树,植自萧梁前。pú tí yǒu líng shù,zhí zì xiāo liáng qián。
智药所移根,航海来炎天。zhì yào suǒ yí gēn,háng hǎi lái yán tiān。
岁久干中空,苍皮相纠缠。suì jiǔ gàn zhōng kōng,cāng pí xiāng jiū chán。
根须自上生,千百垂连卷。gēn xū zì shàng shēng,qiān bǎi chuí lián juǎn。
大者成虬螭,小者藤萝穿。dà zhě chéng qiú chī,xiǎo zhě téng luó chuān。
结束成一身,四体何拘挛。jié shù chéng yī shēn,sì tǐ hé jū luán。
下枝多洞穴,崩陷至三泉。xià zhī duō dòng xué,bēng xiàn zhì sān quán。
上枝虽臃肿,亦自方且圆。shàng zhī suī yōng zhǒng,yì zì fāng qiě yuán。
雷霆日大索,鳞爪无留奸。léi tíng rì dà suǒ,lín zhǎo wú liú jiān。
神火所焦灼,千寻亦童颠。shén huǒ suǒ jiāo zhuó,qiān xún yì tóng diān。
二月叶始陨,槎枒馀一拳。èr yuè yè shǐ yǔn,chá yā yú yī quán。
叶状如柔桑,五川争新妍。yè zhuàng rú róu sāng,wǔ chuān zhēng xīn yán。
僧伽沤成纱,弱薄如翅蝉。sēng gā ōu chéng shā,ruò báo rú chì chán。
持以遗远方,恍惚鲛绡烟。chí yǐ yí yuǎn fāng,huǎng hū jiāo xiāo yān。
南中多怪木,巨者惟木棉。nán zhōng duō guài mù,jù zhě wéi mù mián。
柯作女珊瑚,丹葩烧天边。kē zuò nǚ shān hú,dān pā shāo tiān biān。
开时无一叶,一一烽火然。kāi shí wú yī yè,yī yī fēng huǒ rán。
光如十日出,吞吐海东偏。guāng rú shí rì chū,tūn tǔ hǎi dōng piān。
么凤巢蕊中,血染绿毛鲜。me fèng cháo ruǐ zhōng,xuè rǎn lǜ máo xiān。
复有细叶榕,交阴连陌阡。fù yǒu xì yè róng,jiāo yīn lián mò qiān。
根须亦倒生,合抱为一椽。gēn xū yì dào shēng,hé bào wèi yī chuán。
纵横作广厦,户牖相盘旋。zòng héng zuò guǎng shà,hù yǒu xiāng pán xuán。
腹大容十牛,亦可藏舟船。fù dà róng shí niú,yì kě cáng zhōu chuán。
皮肤左右纽,瘿瘤以万千。pí fū zuǒ yòu niǔ,yǐng liú yǐ wàn qiān。
士女所婆娑,伏腊拜必虔。shì nǚ suǒ pó suō,fú là bài bì qián。
菩提更神怪,与之难比肩。pú tí gèng shén guài,yǔ zhī nán bǐ jiān。
大士昔灌溉,甘露流涓涓。dà shì xī guàn gài,gān lù liú juān juān。
左与诃子接,右与频婆连。zuǒ yǔ hē zi jiē,yòu yǔ pín pó lián。
蒲葵居门外,其寿亦彭篯。pú kuí jū mén wài,qí shòu yì péng jiān。
下滋达磨井,上蒙虞翻园。xià zī dá mó jǐng,shàng méng yú fān yuán。
肥沃多火膏,咸气不能宣。féi wò duō huǒ gāo,xián qì bù néng xuān。
菩提所覆被,细草皆芊绵。pú tí suǒ fù bèi,xì cǎo jiē qiān mián。
累石作香台,虫蚁愁攀援。lèi shí zuò xiāng tái,chóng yǐ chóu pān yuán。
谈经者谁子,袈裟罗东西。tán jīng zhě shuí zi,jiā shā luó dōng xī。
空中雨四花,大半为青莲。kōng zhōng yǔ sì huā,dà bàn wèi qīng lián。
琉璃作喉舌,宗派开南禅。liú lí zuò hóu shé,zōng pài kāi nán chán。
遗坛久寂寞,钟鼓徒喧阗。yí tán jiǔ jì mò,zhōng gǔ tú xuān tián。
大夫京国来,车骑何连翩。dà fū jīng guó lái,chē qí hé lián piān。
求古得招提,实为越王宫。qiú gǔ dé zhāo tí,shí wèi yuè wáng gōng。
牛羊所踯躅,霸气成埃尘。niú yáng suǒ zhí zhú,bà qì chéng āi chén。
楚冢既芜没,佗城亦已平。chǔ zhǒng jì wú méi,tuó chéng yì yǐ píng。
番禺作双阙,药洲犁为田。fān yú zuò shuāng quē,yào zhōu lí wèi tián。
英雄乃椎结,窃据亦其贤。yīng xióng nǎi chuí jié,qiè jù yì qí xián。
身为裸国王,兴亡诚足怜。shēn wèi luǒ guó wáng,xīng wáng chéng zú lián。
不才叹乔木,汝乃全天年。bù cái tàn qiáo mù,rǔ nǎi quán tiān nián。
不蒙匠石顾,鬼物司其权。bù méng jiàng shí gù,guǐ wù sī qí quán。
人生有太和,日月苦相煎。rén shēng yǒu tài hé,rì yuè kǔ xiāng jiān。
本根不自固,轮囷安得存。běn gēn bù zì gù,lún qūn ān dé cún。
文梓化青牛,老枫成羽人。wén zǐ huà qīng niú,lǎo fēng chéng yǔ rén。
精气非我有,与物相推迁。jīng qì fēi wǒ yǒu,yǔ wù xiāng tuī qiān。
愿言保萌蘖,三复牛山篇。yuàn yán bǎo méng niè,sān fù niú shān piān。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

信陵君

屈大均

夷门一自请侯嬴,功业频垂盖代名。yí mén yī zì qǐng hóu yíng,gōng yè pín chuí gài dài míng。
六国兵归公子将,诸侯客向信陵倾。liù guó bīng guī gōng zi jiāng,zhū hóu kè xiàng xìn líng qīng。
秦来早有河沟患,汉过难忘俎豆情。qín lái zǎo yǒu hé gōu huàn,hàn guò nán wàng zǔ dòu qíng。
毛薛复能令救魏,始知贤士贵逢迎。máo xuē fù néng lìng jiù wèi,shǐ zhī xián shì guì féng yíng。

信陵君

屈大均

函关西逐虎狼惊,反间频教事不成。hán guān xī zhú hǔ láng jīng,fǎn jiān pín jiào shì bù chéng。
六国安危公子在,三年荒宴大梁倾。liù guó ān wēi gōng zi zài,sān nián huāng yàn dà liáng qīng。
难忘晋鄙犹多客,末斩蒙骜更进兵。nán wàng jìn bǐ yóu duō kè,mò zhǎn méng ào gèng jìn bīng。
合从自能存社稷,不须贤佐得阿衡。hé cóng zì néng cún shè jì,bù xū xián zuǒ dé ā héng。

虞卿

屈大均

蹑屩邯郸路未迷,频捐万户去栖栖。niè juē hán dān lù wèi mí,pín juān wàn hù qù qī qī。
知人未得逢无忌,急士终难救魏齐。zhī rén wèi dé féng wú jì,jí shì zhōng nán jiù wèi qí。
穷有春秋犹可见,愁因公子不须啼。qióng yǒu chūn qiū yóu kě jiàn,chóu yīn gōng zi bù xū tí。
艰难空使侯嬴惜,白首无归肯向西。jiān nán kōng shǐ hóu yíng xī,bái shǒu wú guī kěn xiàng xī。

聂政

屈大均

鼓刀难隐姓名深,车骑何来知己心。gǔ dāo nán yǐn xìng míng shēn,chē qí hé lái zhī jǐ xīn。
仲子殷勤能具酒,夫人粗粝敢辞金。zhòng zi yīn qín néng jù jiǔ,fū rén cū lì gǎn cí jīn。
直诛韩相惊雄剑,不使秦王待雅琴。zhí zhū hán xiāng jīng xióng jiàn,bù shǐ qín wáng dài yǎ qín。
有姊悲哀频殉义,岂须皮面向刀砧。yǒu zǐ bēi āi pín xùn yì,qǐ xū pí miàn xiàng dāo zhēn。

鲁仲连

屈大均

先生玉貌岂求人,一笑全周四十春。xiān shēng yù mào qǐ qiú rén,yī xiào quán zhōu sì shí chūn。
飞兔只应向东海,贪狼那肯帝西秦。fēi tù zhǐ yīng xiàng dōng hǎi,tān láng nà kěn dì xī qín。
三公不易惟贫贱,百世堪师是隐沦。sān gōng bù yì wéi pín jiàn,bǎi shì kān shī shì yǐn lún。
此日鲍焦方抱木,非时难保白云身。cǐ rì bào jiāo fāng bào mù,fēi shí nán bǎo bái yún shēn。

鲁仲连

屈大均

名驹千里不能干,徐劫难将弟子看。míng jū qiān lǐ bù néng gàn,xú jié nán jiāng dì zi kàn。
不使田巴谈稷下,非关无忌救邯郸。bù shǐ tián bā tán jì xià,fēi guān wú jì jiù hán dān。
山东一一知高节,海上翩翩有钓竿。shān dōng yī yī zhī gāo jié,hǎi shàng piān piān yǒu diào gān。
俶傥只今思画策,布衣未信立功难。chù tǎng zhǐ jīn sī huà cè,bù yī wèi xìn lì gōng nán。

伍子胥

屈大均

箫声凄苦入吴来,隐忍能成报怨才。xiāo shēng qī kǔ rù wú lái,yǐn rěn néng chéng bào yuàn cái。
县目䱐门观寇入,为涛江上荡城开。xiàn mù fū mén guān kòu rù,wèi tāo jiāng shàng dàng chéng kāi。
越人白马何劳祭,范子鸱夷亦可哀。yuè rén bái mǎ hé láo jì,fàn zi chī yí yì kě āi。
入郢便应频解印,姑胥那忍更迟回。rù yǐng biàn yīng pín jiě yìn,gū xū nà rěn gèng chí huí。

燕昭王

屈大均

燕昭信是霸王才,得士望诸自魏来。yàn zhāo xìn shì bà wáng cái,dé shì wàng zhū zì wèi lái。
故鼎遂能归磨室,黄金不枉筑宁台。gù dǐng suì néng guī mó shì,huáng jīn bù wǎng zhù níng tái。
七雄独尔为宗国,一战还堪振有邰。qī xióng dú ěr wèi zōng guó,yī zhàn hái kān zhèn yǒu tái。
谁肯千金市骏骨,功名真自郭生开。shuí kěn qiān jīn shì jùn gǔ,gōng míng zhēn zì guō shēng kāi。

燕昭王

屈大均

君臣甘苦总相同,二十馀年旦暮中。jūn chén gān kǔ zǒng xiāng tóng,èr shí yú nián dàn mù zhōng。
汤武仁声虽未洽,春秋义战此为雄。tāng wǔ rén shēng suī wèi qià,chūn qiū yì zhàn cǐ wèi xióng。
王前久已无师友,天定那能善始终。wáng qián jiǔ yǐ wú shī yǒu,tiān dìng nà néng shàn shǐ zhōng。
三代至今人物少,乐君真有卧龙风。sān dài zhì jīn rén wù shǎo,lè jūn zhēn yǒu wò lóng fēng。

赵武灵王

屈大均

梦里琴声得孟姚,英雄此劫恨难消。mèng lǐ qín shēng dé mèng yáo,yīng xióng cǐ jié hèn nán xiāo。
美人一入吴娃馆,公子频从主父朝。měi rén yī rù wú wá guǎn,gōng zi pín cóng zhǔ fù cháo。
西上黄华河活活,北穷大漠草萧萧。xī shàng huáng huá hé huó huó,běi qióng dà mò cǎo xiāo xiāo。
云中有路堪南袭,长使秦人气不骄。yún zhōng yǒu lù kān nán xí,zhǎng shǐ qín rén qì bù jiāo。

赵武灵王

屈大均

四战功高屡致兵,河西攘地出长城。sì zhàn gōng gāo lǚ zhì bīng,hé xī rǎng dì chū zhǎng chéng。
招来骑射三胡丧,驰入咸关六国惊。zhāo lái qí shè sān hú sàng,chí rù xián guān liù guó jīng。
上帝若能怜简子,美人何得与娃嬴。shàng dì ruò néng lián jiǎn zi,měi rén hé dé yǔ wá yíng。
英雄自作沙丘祸,霸业伤心竟不成。yīng xióng zì zuò shā qiū huò,bà yè shāng xīn jìng bù chéng。

荆轲

屈大均

当年神勇是荆卿,市上悲歌最有情。dāng nián shén yǒng shì jīng qīng,shì shàng bēi gē zuì yǒu qíng。
岂必英雄工剑术,未应生劫待琴声。qǐ bì yīng xióng gōng jiàn shù,wèi yīng shēng jié dài qín shēng。
从容不俟兰池客,慷慨空偕竖子行。cóng róng bù qí lán chí kè,kāng kǎi kōng xié shù zi xíng。
枉使秋风吹易水,白冠相送泪沾缨。wǎng shǐ qiū fēng chuī yì shuǐ,bái guān xiāng sòng lèi zhān yīng。

蔺相如

屈大均

鼓瑟邯郸最有名,秦王亦为奏秦声。gǔ sè hán dān zuì yǒu míng,qín wáng yì wèi zòu qín shēng。
九宾未礼阴怀璧,五步何劳盛设兵。jiǔ bīn wèi lǐ yīn huái bì,wǔ bù hé láo shèng shè bīng。
御史直书真勇气,将军多让岂私情。yù shǐ zhí shū zhēn yǒng qì,jiāng jūn duō ràng qǐ sī qíng。
雌雄不滞谁能似,心折风流是长卿。cí xióng bù zhì shuí néng shì,xīn zhé fēng liú shì zhǎng qīng。

宋武帝

屈大均

司马本为神汉贼,寄奴真是楚元孙。sī mǎ běn wèi shén hàn zéi,jì nú zhēn shì chǔ yuán sūn。
中兴自可为昭烈,薄伐曾经至太原。zhōng xīng zì kě wèi zhāo liè,báo fá céng jīng zhì tài yuán。
九世深雠虽已复,千年正统未能存。jiǔ shì shēn chóu suī yǐ fù,qiān nián zhèng tǒng wèi néng cún。
刘何倘识春秋义,应向君王拜手言。liú hé tǎng shí chūn qiū yì,yīng xiàng jūn wáng bài shǒu yán。

吕不韦

屈大均

休言仲父更何亲,自是西皇太上身。xiū yán zhòng fù gèng hé qīn,zì shì xī huáng tài shàng shēn。
阳翟千金方返楚,邯郸一女已亡秦。yáng dí qiān jīn fāng fǎn chǔ,hán dān yī nǚ yǐ wáng qín。
春秋有作归商贾,宾客相将盗圣人。chūn qiū yǒu zuò guī shāng jiǎ,bīn kè xiāng jiāng dào shèng rén。
风俗至今倡乐盛,史公何忍记桐轮。fēng sú zhì jīn chàng lè shèng,shǐ gōng hé rěn jì tóng lún。