古诗词

箁提坛

屈大均

菩提有灵树,植自萧梁前。pú tí yǒu líng shù,zhí zì xiāo liáng qián。
智药所移根,航海来炎天。zhì yào suǒ yí gēn,háng hǎi lái yán tiān。
岁久干中空,苍皮相纠缠。suì jiǔ gàn zhōng kōng,cāng pí xiāng jiū chán。
根须自上生,千百垂连卷。gēn xū zì shàng shēng,qiān bǎi chuí lián juǎn。
大者成虬螭,小者藤萝穿。dà zhě chéng qiú chī,xiǎo zhě téng luó chuān。
结束成一身,四体何拘挛。jié shù chéng yī shēn,sì tǐ hé jū luán。
下枝多洞穴,崩陷至三泉。xià zhī duō dòng xué,bēng xiàn zhì sān quán。
上枝虽臃肿,亦自方且圆。shàng zhī suī yōng zhǒng,yì zì fāng qiě yuán。
雷霆日大索,鳞爪无留奸。léi tíng rì dà suǒ,lín zhǎo wú liú jiān。
神火所焦灼,千寻亦童颠。shén huǒ suǒ jiāo zhuó,qiān xún yì tóng diān。
二月叶始陨,槎枒馀一拳。èr yuè yè shǐ yǔn,chá yā yú yī quán。
叶状如柔桑,五川争新妍。yè zhuàng rú róu sāng,wǔ chuān zhēng xīn yán。
僧伽沤成纱,弱薄如翅蝉。sēng gā ōu chéng shā,ruò báo rú chì chán。
持以遗远方,恍惚鲛绡烟。chí yǐ yí yuǎn fāng,huǎng hū jiāo xiāo yān。
南中多怪木,巨者惟木棉。nán zhōng duō guài mù,jù zhě wéi mù mián。
柯作女珊瑚,丹葩烧天边。kē zuò nǚ shān hú,dān pā shāo tiān biān。
开时无一叶,一一烽火然。kāi shí wú yī yè,yī yī fēng huǒ rán。
光如十日出,吞吐海东偏。guāng rú shí rì chū,tūn tǔ hǎi dōng piān。
么凤巢蕊中,血染绿毛鲜。me fèng cháo ruǐ zhōng,xuè rǎn lǜ máo xiān。
复有细叶榕,交阴连陌阡。fù yǒu xì yè róng,jiāo yīn lián mò qiān。
根须亦倒生,合抱为一椽。gēn xū yì dào shēng,hé bào wèi yī chuán。
纵横作广厦,户牖相盘旋。zòng héng zuò guǎng shà,hù yǒu xiāng pán xuán。
腹大容十牛,亦可藏舟船。fù dà róng shí niú,yì kě cáng zhōu chuán。
皮肤左右纽,瘿瘤以万千。pí fū zuǒ yòu niǔ,yǐng liú yǐ wàn qiān。
士女所婆娑,伏腊拜必虔。shì nǚ suǒ pó suō,fú là bài bì qián。
菩提更神怪,与之难比肩。pú tí gèng shén guài,yǔ zhī nán bǐ jiān。
大士昔灌溉,甘露流涓涓。dà shì xī guàn gài,gān lù liú juān juān。
左与诃子接,右与频婆连。zuǒ yǔ hē zi jiē,yòu yǔ pín pó lián。
蒲葵居门外,其寿亦彭篯。pú kuí jū mén wài,qí shòu yì péng jiān。
下滋达磨井,上蒙虞翻园。xià zī dá mó jǐng,shàng méng yú fān yuán。
肥沃多火膏,咸气不能宣。féi wò duō huǒ gāo,xián qì bù néng xuān。
菩提所覆被,细草皆芊绵。pú tí suǒ fù bèi,xì cǎo jiē qiān mián。
累石作香台,虫蚁愁攀援。lèi shí zuò xiāng tái,chóng yǐ chóu pān yuán。
谈经者谁子,袈裟罗东西。tán jīng zhě shuí zi,jiā shā luó dōng xī。
空中雨四花,大半为青莲。kōng zhōng yǔ sì huā,dà bàn wèi qīng lián。
琉璃作喉舌,宗派开南禅。liú lí zuò hóu shé,zōng pài kāi nán chán。
遗坛久寂寞,钟鼓徒喧阗。yí tán jiǔ jì mò,zhōng gǔ tú xuān tián。
大夫京国来,车骑何连翩。dà fū jīng guó lái,chē qí hé lián piān。
求古得招提,实为越王宫。qiú gǔ dé zhāo tí,shí wèi yuè wáng gōng。
牛羊所踯躅,霸气成埃尘。niú yáng suǒ zhí zhú,bà qì chéng āi chén。
楚冢既芜没,佗城亦已平。chǔ zhǒng jì wú méi,tuó chéng yì yǐ píng。
番禺作双阙,药洲犁为田。fān yú zuò shuāng quē,yào zhōu lí wèi tián。
英雄乃椎结,窃据亦其贤。yīng xióng nǎi chuí jié,qiè jù yì qí xián。
身为裸国王,兴亡诚足怜。shēn wèi luǒ guó wáng,xīng wáng chéng zú lián。
不才叹乔木,汝乃全天年。bù cái tàn qiáo mù,rǔ nǎi quán tiān nián。
不蒙匠石顾,鬼物司其权。bù méng jiàng shí gù,guǐ wù sī qí quán。
人生有太和,日月苦相煎。rén shēng yǒu tài hé,rì yuè kǔ xiāng jiān。
本根不自固,轮囷安得存。běn gēn bù zì gù,lún qūn ān dé cún。
文梓化青牛,老枫成羽人。wén zǐ huà qīng niú,lǎo fēng chéng yǔ rén。
精气非我有,与物相推迁。jīng qì fēi wǒ yǒu,yǔ wù xiāng tuī qiān。
愿言保萌蘖,三复牛山篇。yuàn yán bǎo méng niè,sān fù niú shān piān。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

白鹅潭眺望

屈大均

五仙楼出五羊城,东尽扶胥一日程。wǔ xiān lóu chū wǔ yáng chéng,dōng jǐn fú xū yī rì chéng。
海道多歧那得问,江门有戍未为兵。hǎi dào duō qí nà dé wèn,jiāng mén yǒu shù wèi wèi bīng。
诸番与我分全险,十郡凭谁举大名。zhū fān yǔ wǒ fēn quán xiǎn,shí jùn píng shuí jǔ dà míng。
直抵金陵舟楫便,孙卢往事足心惊。zhí dǐ jīn líng zhōu jí biàn,sūn lú wǎng shì zú xīn jīng。

白鹅潭眺望

屈大均

番禺山抱越华楼,势似长城控郁洲。fān yú shān bào yuè huá lóu,shì shì zhǎng chéng kòng yù zhōu。
偏霸未分东井气,雄图频逐大江流。piān bà wèi fēn dōng jǐng qì,xióng tú pín zhú dà jiāng liú。
抄关使者三门海,进贡番人万里舟。chāo guān shǐ zhě sān mén hǎi,jìn gòng fān rén wàn lǐ zhōu。
舶口至今蚝镜失,西洋端恐有阴谋。bó kǒu zhì jīn háo jìng shī,xī yáng duān kǒng yǒu yīn móu。

白鹅潭眺望

屈大均

秋色苍茫入鬓蓬,潮鸡唤起越王宫。qiū sè cāng máng rù bìn péng,cháo jī huàn qǐ yuè wáng gōng。
龙嘘一气江天失,蟹食三秋水国空。lóng xū yī qì jiāng tiān shī,xiè shí sān qiū shuǐ guó kōng。
月下烹鱼催妇子,云边射雁戒儿童。yuè xià pēng yú cuī fù zi,yún biān shè yàn jiè ér tóng。
芦花宿处无人觉,跳白船轻任海风。lú huā sù chù wú rén jué,tiào bái chuán qīng rèn hǎi fēng。

赋得六旬犹健亦天怜

屈大均

年高但愿似慈亲,白首长为膝下人。nián gāo dàn yuàn shì cí qīn,bái shǒu zhǎng wèi xī xià rén。
六十未同蘧瑗化,九旬应返子桑真。liù shí wèi tóng qú yuàn huà,jiǔ xún yīng fǎn zi sāng zhēn。
方刚帝与经营力,未老天留问学身。fāng gāng dì yǔ jīng yíng lì,wèi lǎo tiān liú wèn xué shēn。
菉竹诗篇教日诵,莫辞圭璧琢磨新。lù zhú shī piān jiào rì sòng,mò cí guī bì zuó mó xīn。

赋得六旬犹健亦天怜

屈大均

黔娄未老已甘贫,莱子初衰始暖人。qián lóu wèi lǎo yǐ gān pín,lái zi chū shuāi shǐ nuǎn rén。
婚嫁少完须大耋,酥醪多酌望长春。hūn jià shǎo wán xū dà dié,sū láo duō zhuó wàng zhǎng chūn。
先寒塞雁衔霜苦,欲曙天鸡唤日新。xiān hán sāi yàn xián shuāng kǔ,yù shǔ tiān jī huàn rì xīn。
蓬鬓不劳青女点,蕙心方与翠娥亲。péng bìn bù láo qīng nǚ diǎn,huì xīn fāng yǔ cuì é qīn。

送人之延绥

屈大均

延绥此去谒将军,市口西驱马几群。yán suí cǐ qù yè jiāng jūn,shì kǒu xī qū mǎ jǐ qún。
地近盐池多渴水,天含沙碛一愁云。dì jìn yán chí duō kě shuǐ,tiān hán shā qì yī chóu yún。
赫连山势榆台合,无定河声圁水分。hè lián shān shì yú tái hé,wú dìng hé shēng yín shuǐ fēn。
紫兔黄羊红黍酒,醉来笳鼓不曾闻。zǐ tù huáng yáng hóng shǔ jiǔ,zuì lái jiā gǔ bù céng wén。

送人之延绥

屈大均

风吹沙绉作龙鳞,沙柳烟含雾柳春。fēng chuī shā zhòu zuò lóng lín,shā liǔ yān hán wù liǔ chūn。
耕少家家惟黑黍,战馀处处有青燐。gēng shǎo jiā jiā wéi hēi shǔ,zhàn yú chù chù yǒu qīng lín。
受降未拓三城旧,互市频开万帐新。shòu jiàng wèi tuò sān chéng jiù,hù shì pín kāi wàn zhàng xīn。
茶布好从蒙古易,紫貂银鼠莫辞贫。chá bù hǎo cóng méng gǔ yì,zǐ diāo yín shǔ mò cí pín。

送人之延绥

屈大均

水到边头海子多,雨馀饮马兔毛河。shuǐ dào biān tóu hǎi zi duō,yǔ yú yǐn mǎ tù máo hé。
风寒有酒围黄鼠,雪冻无衣拥紫驼。fēng hán yǒu jiǔ wéi huáng shǔ,xuě dòng wú yī yōng zǐ tuó。
红石飞流银甲洗,黑山断碣宝刀磨。hóng shí fēi liú yín jiǎ xǐ,hēi shān duàn jié bǎo dāo mó。
边人只解从军乐,战罢琵琶唱卤歌。biān rén zhǐ jiě cóng jūn lè,zhàn bà pí pá chàng lǔ gē。

送人之延绥

屈大均

款贡楼当马市开,羊绒氂尾总驮来。kuǎn gòng lóu dāng mǎ shì kāi,yáng róng máo wěi zǒng tuó lái。
关城曲曲河为套,烽堠山山石作台。guān chéng qū qū hé wèi tào,fēng hòu shān shān shí zuò tái。
柏叶柳毛春戴罢,沙葱地软暮收回。bǎi yè liǔ máo chūn dài bà,shā cōng dì ruǎn mù shōu huí。
茶烟税薄堪行贾,博取蔘貂亦见才。chá yān shuì báo kān xíng jiǎ,bó qǔ shēn diāo yì jiàn cái。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

无端宋玉始悲秋,萧瑟长令异代愁。wú duān sòng yù shǐ bēi qiū,xiāo sè zhǎng lìng yì dài chóu。
楚国大夫多丽则,湘累弟子更风流。chǔ guó dà fū duō lì zé,xiāng lèi dì zi gèng fēng liú。
美人不向离骚取,神女频从梦寐求。měi rén bù xiàng lí sāo qǔ,shén nǚ pín cóng mèng mèi qiú。
词客最知摇落早,况闻猿啸满林丘。cí kè zuì zhī yáo luò zǎo,kuàng wén yuán xiào mǎn lín qiū。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

萧条草木变衰时,秋气悲哉汝更悲。xiāo tiáo cǎo mù biàn shuāi shí,qiū qì bēi zāi rǔ gèng bēi。
感梦空劳天帝女,招魂不返水仙师。gǎn mèng kōng láo tiān dì nǚ,zhāo hún bù fǎn shuǐ xiān shī。
三闾哀怨多高弟,南楚荒淫总寓辞。sān lǘ āi yuàn duō gāo dì,nán chǔ huāng yín zǒng yù cí。
我亦徉狂能讽谏,多惭山鬼善相思。wǒ yì yáng kuáng néng fěng jiàn,duō cán shān guǐ shàn xiāng sī。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

天生芳草作衣裳,词赋还争日月光。tiān shēng fāng cǎo zuò yī shang,cí fù hái zhēng rì yuè guāng。
楚水兰荪从此盛,巫山云雨至今香。chǔ shuǐ lán sūn cóng cǐ shèng,wū shān yún yǔ zhì jīn xiāng。
三闾尸谏因同姓,千载魂归为哲王。sān lǘ shī jiàn yīn tóng xìng,qiān zài hún guī wèi zhé wáng。
辛苦大夫歌九变,泬寥天气感潇湘。xīn kǔ dà fū gē jiǔ biàn,jué liáo tiān qì gǎn xiāo xiāng。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

一代离忧写未央,无穷芳草在文章。yī dài lí yōu xiě wèi yāng,wú qióng fāng cǎo zài wén zhāng。
骚经自可为诗传,逐客繇来是楚狂。sāo jīng zì kě wèi shī chuán,zhú kè yáo lái shì chǔ kuáng。
风雅再教高弟变,童蒙先拾大夫香。fēng yǎ zài jiào gāo dì biàn,tóng méng xiān shí dà fū xiāng。
大招亦解惊魂魄,岂似悲秋易断肠。dà zhāo yì jiě jīng hún pò,qǐ shì bēi qiū yì duàn cháng。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

秭归乡里满梧楸,宋玉悲深此地秋。zǐ guī xiāng lǐ mǎn wú qiū,sòng yù bēi shēn cǐ dì qiū。
枻影依依渔父在,砧声隐隐女媭留。yì yǐng yī yī yú fù zài,zhēn shēng yǐn yǐn nǚ xū liú。
泪成玉米田何处,身别龙门夏已丘。lèi chéng yù mǐ tián hé chù,shēn bié lóng mén xià yǐ qiū。
临水登山归莫送,汨罗南望断离愁。lín shuǐ dēng shān guī mò sòng,mì luó nán wàng duàn lí chóu。

赋得摇落深知宋玉悲

屈大均

风高气肃水泉清,憭慄增人志不平。fēng gāo qì sù shuǐ quán qīng,liǎo lì zēng rén zhì bù píng。
海燕翩翩频失影,山蝉咽咽早无声。hǎi yàn piān piān pín shī yǐng,shān chán yàn yàn zǎo wú shēng。
生悲楚地元多怨,死恨秋天不肯明。shēng bēi chǔ dì yuán duō yuàn,sǐ hèn qiū tiān bù kěn míng。
自作招辞骚一变,江南哀罢有馀情。zì zuò zhāo cí sāo yī biàn,jiāng nán āi bà yǒu yú qíng。