古诗词

箁提坛

屈大均

菩提有灵树,植自萧梁前。pú tí yǒu líng shù,zhí zì xiāo liáng qián。
智药所移根,航海来炎天。zhì yào suǒ yí gēn,háng hǎi lái yán tiān。
岁久干中空,苍皮相纠缠。suì jiǔ gàn zhōng kōng,cāng pí xiāng jiū chán。
根须自上生,千百垂连卷。gēn xū zì shàng shēng,qiān bǎi chuí lián juǎn。
大者成虬螭,小者藤萝穿。dà zhě chéng qiú chī,xiǎo zhě téng luó chuān。
结束成一身,四体何拘挛。jié shù chéng yī shēn,sì tǐ hé jū luán。
下枝多洞穴,崩陷至三泉。xià zhī duō dòng xué,bēng xiàn zhì sān quán。
上枝虽臃肿,亦自方且圆。shàng zhī suī yōng zhǒng,yì zì fāng qiě yuán。
雷霆日大索,鳞爪无留奸。léi tíng rì dà suǒ,lín zhǎo wú liú jiān。
神火所焦灼,千寻亦童颠。shén huǒ suǒ jiāo zhuó,qiān xún yì tóng diān。
二月叶始陨,槎枒馀一拳。èr yuè yè shǐ yǔn,chá yā yú yī quán。
叶状如柔桑,五川争新妍。yè zhuàng rú róu sāng,wǔ chuān zhēng xīn yán。
僧伽沤成纱,弱薄如翅蝉。sēng gā ōu chéng shā,ruò báo rú chì chán。
持以遗远方,恍惚鲛绡烟。chí yǐ yí yuǎn fāng,huǎng hū jiāo xiāo yān。
南中多怪木,巨者惟木棉。nán zhōng duō guài mù,jù zhě wéi mù mián。
柯作女珊瑚,丹葩烧天边。kē zuò nǚ shān hú,dān pā shāo tiān biān。
开时无一叶,一一烽火然。kāi shí wú yī yè,yī yī fēng huǒ rán。
光如十日出,吞吐海东偏。guāng rú shí rì chū,tūn tǔ hǎi dōng piān。
么凤巢蕊中,血染绿毛鲜。me fèng cháo ruǐ zhōng,xuè rǎn lǜ máo xiān。
复有细叶榕,交阴连陌阡。fù yǒu xì yè róng,jiāo yīn lián mò qiān。
根须亦倒生,合抱为一椽。gēn xū yì dào shēng,hé bào wèi yī chuán。
纵横作广厦,户牖相盘旋。zòng héng zuò guǎng shà,hù yǒu xiāng pán xuán。
腹大容十牛,亦可藏舟船。fù dà róng shí niú,yì kě cáng zhōu chuán。
皮肤左右纽,瘿瘤以万千。pí fū zuǒ yòu niǔ,yǐng liú yǐ wàn qiān。
士女所婆娑,伏腊拜必虔。shì nǚ suǒ pó suō,fú là bài bì qián。
菩提更神怪,与之难比肩。pú tí gèng shén guài,yǔ zhī nán bǐ jiān。
大士昔灌溉,甘露流涓涓。dà shì xī guàn gài,gān lù liú juān juān。
左与诃子接,右与频婆连。zuǒ yǔ hē zi jiē,yòu yǔ pín pó lián。
蒲葵居门外,其寿亦彭篯。pú kuí jū mén wài,qí shòu yì péng jiān。
下滋达磨井,上蒙虞翻园。xià zī dá mó jǐng,shàng méng yú fān yuán。
肥沃多火膏,咸气不能宣。féi wò duō huǒ gāo,xián qì bù néng xuān。
菩提所覆被,细草皆芊绵。pú tí suǒ fù bèi,xì cǎo jiē qiān mián。
累石作香台,虫蚁愁攀援。lèi shí zuò xiāng tái,chóng yǐ chóu pān yuán。
谈经者谁子,袈裟罗东西。tán jīng zhě shuí zi,jiā shā luó dōng xī。
空中雨四花,大半为青莲。kōng zhōng yǔ sì huā,dà bàn wèi qīng lián。
琉璃作喉舌,宗派开南禅。liú lí zuò hóu shé,zōng pài kāi nán chán。
遗坛久寂寞,钟鼓徒喧阗。yí tán jiǔ jì mò,zhōng gǔ tú xuān tián。
大夫京国来,车骑何连翩。dà fū jīng guó lái,chē qí hé lián piān。
求古得招提,实为越王宫。qiú gǔ dé zhāo tí,shí wèi yuè wáng gōng。
牛羊所踯躅,霸气成埃尘。niú yáng suǒ zhí zhú,bà qì chéng āi chén。
楚冢既芜没,佗城亦已平。chǔ zhǒng jì wú méi,tuó chéng yì yǐ píng。
番禺作双阙,药洲犁为田。fān yú zuò shuāng quē,yào zhōu lí wèi tián。
英雄乃椎结,窃据亦其贤。yīng xióng nǎi chuí jié,qiè jù yì qí xián。
身为裸国王,兴亡诚足怜。shēn wèi luǒ guó wáng,xīng wáng chéng zú lián。
不才叹乔木,汝乃全天年。bù cái tàn qiáo mù,rǔ nǎi quán tiān nián。
不蒙匠石顾,鬼物司其权。bù méng jiàng shí gù,guǐ wù sī qí quán。
人生有太和,日月苦相煎。rén shēng yǒu tài hé,rì yuè kǔ xiāng jiān。
本根不自固,轮囷安得存。běn gēn bù zì gù,lún qūn ān dé cún。
文梓化青牛,老枫成羽人。wén zǐ huà qīng niú,lǎo fēng chéng yǔ rén。
精气非我有,与物相推迁。jīng qì fēi wǒ yǒu,yǔ wù xiāng tuī qiān。
愿言保萌蘖,三复牛山篇。yuàn yán bǎo méng niè,sān fù niú shān piān。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

哭华姜一百首

屈大均

娘子城边忆打围,鸾靴上马疾如飞。niáng zi chéng biān yì dǎ wéi,luán xuē shàng mǎ jí rú fēi。
儿夫不忍弯弓射,心爱双双白兔肥。ér fū bù rěn wān gōng shè,xīn ài shuāng shuāng bái tù féi。

哭华姜一百首

屈大均

汝爱秦淮不忍唾,清波留取照妆妍。rǔ ài qín huái bù rěn tuò,qīng bō liú qǔ zhào zhuāng yán。
兰叶舟过桃叶渡,忆君乘月看灯船。lán yè zhōu guò táo yè dù,yì jūn chéng yuè kàn dēng chuán。

哭华姜一百首

屈大均

小姑山过大姑来,白浪如山山欲摧。xiǎo gū shān guò dà gū lái,bái làng rú shān shān yù cuī。
汝畏风波不敢涉,却思飞鞚白龙堆。rǔ wèi fēng bō bù gǎn shè,què sī fēi kòng bái lóng duī。

哭华姜一百首

屈大均

绣床针帖委花间,自到炎方病不闲。xiù chuáng zhēn tiē wěi huā jiān,zì dào yán fāng bìng bù xián。
荔子何曾亲玉齿,槟门未解发红颜。lì zi hé céng qīn yù chǐ,bīn mén wèi jiě fā hóng yán。

哭华姜一百首

屈大均

正欲移家向莫愁,高堂共上木兰舟。zhèng yù yí jiā xiàng mò chóu,gāo táng gòng shàng mù lán zhōu。
龙盘虎踞惟江左,儿女乘时亦拜侯。lóng pán hǔ jù wéi jiāng zuǒ,ér nǚ chéng shí yì bài hóu。

哭华姜一百首

屈大均

尽将钗珥遗娇女,空有图书殉少君。jǐn jiāng chāi ěr yí jiāo nǚ,kōng yǒu tú shū xùn shǎo jūn。
小像唾绒卿自绣,朝朝哭把水沉薰。xiǎo xiàng tuò róng qīng zì xiù,cháo cháo kū bǎ shuǐ chén xūn。

哭华姜一百首

屈大均

不复窗前畜画眉,不须山上采燕支。bù fù chuāng qián chù huà méi,bù xū shān shàng cǎi yàn zhī。
燕支已作断肠草,画眉今亦变相思。yàn zhī yǐ zuò duàn cháng cǎo,huà méi jīn yì biàn xiāng sī。

哭华姜一百首

屈大均

不对芙蓉赋不成,愁来兼罢玉琴声。bù duì fú róng fù bù chéng,chóu lái jiān bà yù qín shēng。
可怜四壁空寥廓,慢世无人共长卿。kě lián sì bì kōng liáo kuò,màn shì wú rén gòng zhǎng qīng。

哭华姜一百首

屈大均

商瞿白发欲成丝,沐犊琴歌更自悲。shāng qú bái fā yù chéng sī,mù dú qín gē gèng zì bēi。
珠母不愁生子晚,鸾胶只恨续弦迟。zhū mǔ bù chóu shēng zi wǎn,luán jiāo zhǐ hèn xù xián chí。

哭华姜一百首

屈大均

养母依然独采薇,无人为制老莱衣。yǎng mǔ yī rán dú cǎi wēi,wú rén wèi zhì lǎo lái yī。
卿卿自是将军女,不合身随野鹤飞。qīng qīng zì shì jiāng jūn nǚ,bù hé shēn suí yě hè fēi。

哭华姜一百首

屈大均

此日梁鸾高节少,自惭无以报糟糠。cǐ rì liáng luán gāo jié shǎo,zì cán wú yǐ bào zāo kāng。
当年择对成何事,误把今狂作古狂。dāng nián zé duì chéng hé shì,wù bǎ jīn kuáng zuò gǔ kuáng。

哭华姜一百首

屈大均

哀蝉落叶满高秋,银烛随风泪尽流。āi chán luò yè mǎn gāo qiū,yín zhú suí fēng lèi jǐn liú。
梦里哭声惊阿母,频令白发抱深愁。mèng lǐ kū shēng jīng ā mǔ,pín lìng bái fā bào shēn chóu。

哭华姜一百首

屈大均

甘瓜苦蒂久相离,子母方将钩带时。gān guā kǔ dì jiǔ xiāng lí,zi mǔ fāng jiāng gōu dài shí。
正喜堂前三妇艳,丈人安坐听调丝。zhèng xǐ táng qián sān fù yàn,zhàng rén ān zuò tīng diào sī。

哭华姜一百首

屈大均

大妇今朝罢绮罗,高堂寂寞泪痕多。dà fù jīn cháo bà qǐ luó,gāo táng jì mò lèi hén duō。
方知北地风霜惨,亦胜南天瘴疠和。fāng zhī běi dì fēng shuāng cǎn,yì shèng nán tiān zhàng lì hé。

哭华姜一百首

屈大均

燠寒谁问老亲衣,作鲙今朝亦已希。yù hán shuí wèn lǎo qīn yī,zuò kuài jīn cháo yì yǐ xī。
忆得姜家新妇在,泉中跃出鲤鱼肥。yì dé jiāng jiā xīn fù zài,quán zhōng yuè chū lǐ yú féi。