古诗词

后割肉诗为汪孝妇作

屈大均

新妇前割肉,割肉为翁痡。xīn fù qián gē ròu,gē ròu wèi wēng fū。
翁苦膈食人,腹中粒米无。wēng kǔ gé shí rén,fù zhōng lì mǐ wú。
门前十万寇,杀人肝脑涂。mén qián shí wàn kòu,shā rén gān nǎo tú。
无从乞针药,鬼伯方呜呜。wú cóng qǐ zhēn yào,guǐ bó fāng wū wū。
救死何所有,所有惟肌肤。jiù sǐ hé suǒ yǒu,suǒ yǒu wéi jī fū。
翁命系新妇,气绝只须臾。wēng mìng xì xīn fù,qì jué zhǐ xū yú。
抽刀向左臂,虽羸犹膏腴。chōu dāo xiàng zuǒ bì,suī léi yóu gāo yú。
一脔大逾寸,重可二十铢。yī luán dà yú cùn,zhòng kě èr shí zhū。
非方亦非圆,圭璧良不殊。fēi fāng yì fēi yuán,guī bì liáng bù shū。
血裹若绛雪,猩猩红不如。xuè guǒ ruò jiàng xuě,xīng xīng hóng bù rú。
聂切作和羹,翁食能无馀。niè qiè zuò hé gēng,wēng shí néng wú yú。
胸膈忽荡开,病瘳不待晡。xiōng gé hū dàng kāi,bìng chōu bù dài bū。
贼众闻却走,毋犯孝妇闾。zéi zhòng wén què zǒu,wú fàn xiào fù lǘ。
邻里竞来视,各请翁所需。lín lǐ jìng lái shì,gè qǐng wēng suǒ xū。
馈食悉精美,餍饫翁不臞。kuì shí xī jīng měi,yàn yù wēng bù qú。
夫时在邗沟,亲友皆来趋。fū shí zài hán gōu,qīn yǒu jiē lái qū。
夫名以妇知,称妇因称夫。fū míng yǐ fù zhī,chēng fù yīn chēng fū。
不知夫视妇,芬芳长与俱。bù zhī fū shì fù,fēn fāng zhǎng yǔ jù。
无何先朝露,夫溘归黄垆。wú hé xiān cháo lù,fū kè guī huáng lú。
讣闻不欲生,欲殉忧诸孤。fù wén bù yù shēng,yù xùn yōu zhū gū。
呱呱尚可弃,堂上有舅姑。gū gū shàng kě qì,táng shàng yǒu jiù gū。
舅姑岂盘石,身衰同秋蒲。jiù gū qǐ pán shí,shēn shuāi tóng qiū pú。
匍匐灵柩前,奠馔无蒸雏。pú fú líng jiù qián,diàn zhuàn wú zhēng chú。
抽刀再割肉,右臂白如瓠。chōu dāo zài gē ròu,yòu bì bái rú hù。
左臂创末平,刀口成痈疽。zuǒ bì chuàng mò píng,dāo kǒu chéng yōng jū。
疗翁未死前,割肉犹不辜。liáo wēng wèi sǐ qián,gē ròu yóu bù gū。
夫既已奄逝,割肉何所图。fū jì yǐ yǎn shì,gē ròu hé suǒ tú。
肉岂惊精丸,刀圭魂昭苏。ròu qǐ jīng jīng wán,dāo guī hún zhāo sū。
三日苟不生,神即幽酆都。sān rì gǒu bù shēng,shén jí yōu fēng dōu。
割之等泥土,只自戕罗敷。gē zhī děng ní tǔ,zhǐ zì qiāng luó fū。
念己活君舅,天理庶不诬。niàn jǐ huó jūn jiù,tiān lǐ shù bù wū。
为夫惜一脔,恩义何次且。wèi fū xī yī luán,ēn yì hé cì qiě。
报生复报死,所捐非全躯。bào shēng fù bào sǐ,suǒ juān fēi quán qū。
腥臊不足食,差胜充庖厨。xīng sāo bù zú shí,chà shèng chōng páo chú。
皇天令不死,五十犹勤劬。huáng tiān lìng bù sǐ,wǔ shí yóu qín qú。
二男已成立,干禄知读书。èr nán yǐ chéng lì,gàn lù zhī dú shū。
母肉尚馀几,一身半菀枯。mǔ ròu shàng yú jǐ,yī shēn bàn wǎn kū。
在母如鸿毛,宁如惨自屠。zài mǔ rú hóng máo,níng rú cǎn zì tú。
在舅如泰山,返魂因彼姝。zài jiù rú tài shān,fǎn hún yīn bǐ shū。
在夫即牲牷,肥腯逾羊酥。zài fū jí shēng quán,féi tú yú yáng sū。
吁嗟夫在外,不得亲口珠。xū jiē fū zài wài,bù dé qīn kǒu zhū。
尊章与稿砧,骨肉何亲疏。zūn zhāng yǔ gǎo zhēn,gǔ ròu hé qīn shū。
九泉歆此羹,味淡同瓜菹。jiǔ quán xīn cǐ gēng,wèi dàn tóng guā jū。
十年不同食,所嗜忘其初。shí nián bù tóng shí,suǒ shì wàng qí chū。
忍死更几时,同穴宁踟蹰。rěn sǐ gèng jǐ shí,tóng xué níng chí chú。
为寿讵忍言,儿女徒欢娱。wèi shòu jù rěn yán,ér nǚ tú huān yú。
未忘至百岁,蜉蝣归其居。wèi wàng zhì bǎi suì,fú yóu guī qí jū。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

送麦子之松江

屈大均

风吹不散落花愁,泪共三江江水流。fēng chuī bù sàn luò huā chóu,lèi gòng sān jiāng jiāng shuǐ liú。
一代红颜是知己,为予多谢月珠楼。yī dài hóng yán shì zhī jǐ,wèi yǔ duō xiè yuè zhū lóu。

送麦子之松江

屈大均

明到红梅古驿边,停车且傍酒家眠。míng dào hóng méi gǔ yì biān,tíng chē qiě bàng jiǔ jiā mián。
酒星天上应无酒,不若人间作酒泉。jiǔ xīng tiān shàng yīng wú jiǔ,bù ruò rén jiān zuò jiǔ quán。

示秀容

屈大均

昔年曾过秀容楼,楼上佳人挽紫骝。xī nián céng guò xiù róng lóu,lóu shàng jiā rén wǎn zǐ liú。
今夕秀容来入座,昭君一曲泪还流。jīn xī xiù róng lái rù zuò,zhāo jūn yī qū lèi hái liú。

示秀容

屈大均

蒌叶结成双蛱蝶,槟榔一瓣在中央。lóu yè jié chéng shuāng jiá dié,bīn láng yī bàn zài zhōng yāng。
殷勤赠与青莲客,入口甜如玉女浆。yīn qín zèng yǔ qīng lián kè,rù kǒu tián rú yù nǚ jiāng。

席上赠叶仙

屈大均

吹人无那素馨风,更送桃花上脸红。chuī rén wú nà sù xīn fēng,gèng sòng táo huā shàng liǎn hóng。
但得佳人称太白,不辞沉醉月明中。dàn dé jiā rén chēng tài bái,bù cí chén zuì yuè míng zhōng。

湛烈女哀词

屈大均

雾隐芙蓉未见莲,为欢贞介结缡前。wù yǐn fú róng wèi jiàn lián,wèi huān zhēn jiè jié lí qián。
频同雒女沉罗袜,不使蕃兵拾翠钿。pín tóng luò nǚ chén luó wà,bù shǐ fān bīng shí cuì diàn。

湛烈女哀词

屈大均

妾被惊风断兔丝,君看明月忆蛾眉。qiè bèi jīng fēng duàn tù sī,jūn kàn míng yuè yì é méi。
泰山不弃孤生竹,犹把枯枝种玉墀。tài shān bù qì gū shēng zhú,yóu bǎ kū zhī zhǒng yù chí。

湛烈女哀词

屈大均

春魂化蝶恨难消,谁使韩凭放大招。chūn hún huà dié hèn nán xiāo,shuí shǐ hán píng fàng dà zhāo。
赖得蹇修明礼义,女萝虽死附松条。lài dé jiǎn xiū míng lǐ yì,nǚ luó suī sǐ fù sōng tiáo。

湛烈女哀词

屈大均

不藉少翁归夜月,不随神女出朝云。bù jí shǎo wēng guī yè yuè,bù suí shén nǚ chū cháo yún。
明诗习礼阴阳隔,欲报琼瑶故见君。míng shī xí lǐ yīn yáng gé,yù bào qióng yáo gù jiàn jūn。

四关烈妇诗

屈大均

侬有青莲不独枝,太阿难断藕中丝。nóng yǒu qīng lián bù dú zhī,tài ā nán duàn ǒu zhōng sī。
缠绵竟入洪炉里,一气凌霞无尽时。chán mián jìng rù hóng lú lǐ,yī qì líng xiá wú jǐn shí。

四关烈妇诗

屈大均

丹心一点在兰膏,生得芙蕖并蒂牢。dān xīn yī diǎn zài lán gāo,shēng dé fú qú bìng dì láo。
光采流连欺皎月,夜台相与乐衾帱。guāng cǎi liú lián qī jiǎo yuè,yè tái xiāng yǔ lè qīn chóu。

四关烈妇诗

屈大均

浮萍无水复何依,绝代芙蓉露易晞。fú píng wú shuǐ fù hé yī,jué dài fú róng lù yì xī。
哭向黄泉同穴去,恩情不减华山畿。kū xiàng huáng quán tóng xué qù,ēn qíng bù jiǎn huá shān jī。

四关烈妇诗

屈大均

采得明珠可报君,便归泉下逐鸯群。cǎi dé míng zhū kě bào jūn,biàn guī quán xià zhú yāng qún。
长歌直入桐柑里,一片哀心彻白云。zhǎng gē zhí rù tóng gān lǐ,yī piàn āi xīn chè bái yún。

四关烈妇诗

屈大均

天生意气在鸳鸯,锦翼那忧朔骑伤。tiān shēng yì qì zài yuān yāng,jǐn yì nà yōu shuò qí shāng。
一笑春风过白刃,不将颜色媚名王。yī xiào chūn fēng guò bái rèn,bù jiāng yán sè mèi míng wáng。

四关烈妇诗

屈大均

白杨利刃挟娥亲,奋欲诛雠不顾身。bái yáng lì rèn xié é qīn,fèn yù zhū chóu bù gù shēn。
生母不能空死母,哭声应解动黄巾。shēng mǔ bù néng kōng sǐ mǔ,kū shēng yīng jiě dòng huáng jīn。