古诗词

送王立安还宝坻

屈大均

朝辞罗浮东,暮指田盘北。cháo cí luó fú dōng,mù zhǐ tián pán běi。
代父观察公,还家敦子职。dài fù guān chá gōng,hái jiā dūn zi zhí。
太公七十馀,未杖多筋力。tài gōng qī shí yú,wèi zhàng duō jīn lì。
好学日神智,康强以不息。hǎo xué rì shén zhì,kāng qiáng yǐ bù xī。
天生难老姿,况复善饮食。tiān shēng nán lǎo zī,kuàng fù shàn yǐn shí。
脍兔春宜葱,羹鱼香用稷。kuài tù chūn yí cōng,gēng yú xiāng yòng jì。
自酿渠阳春,益滋玉颜赩。zì niàng qú yáng chūn,yì zī yù yán xì。
元气日斟酌,用精解纤啬。yuán qì rì zhēn zhuó,yòng jīng jiě xiān sè。
耇造多子孙,一一皆歧嶷。gǒu zào duō zi sūn,yī yī jiē qí yí。
大小诸童蒙,纳妇家能克。dà xiǎo zhū tóng méng,nà fù jiā néng kè。
观察政大成,悦亲道已得。guān chá zhèng dà chéng,yuè qīn dào yǐ dé。
迎养苦路长,炎荒在蛮域。yíng yǎng kǔ lù zhǎng,yán huāng zài mán yù。
兹焉复川南,蜀道劳攀陟。zī yān fù chuān nán,shǔ dào láo pān zhì。
尊老不遑将,靡盐情郁抑。zūn lǎo bù huáng jiāng,mí yán qíng yù yì。
所喜太公年,春秋尚千亿。suǒ xǐ tài gōng nián,chūn qiū shàng qiān yì。
眉寿天所私,于以报平直。méi shòu tiān suǒ sī,yú yǐ bào píng zhí。
君今去奉养,慈孙人尽识。jūn jīn qù fèng yǎng,cí sūn rén jǐn shí。
文章焉旨甘,仁爱乃容色。wén zhāng yān zhǐ gān,rén ài nǎi róng sè。
神明出不穷,古人渐相逼。shén míng chū bù qióng,gǔ rén jiàn xiāng bī。
吐纳风与骚,以为大雅则。tǔ nà fēng yǔ sāo,yǐ wèi dà yǎ zé。
子道在白华,弦歌贵朝夕。zi dào zài bái huá,xián gē guì cháo xī。
无欲尔处子,堂堂作矜式。wú yù ěr chù zi,táng táng zuò jīn shì。
脂车明启行,逾岭方崱屴。zhī chē míng qǐ xíng,yú lǐng fāng zè lì。
间关岂不苦,庶以荡胸臆。jiān guān qǐ bù kǔ,shù yǐ dàng xiōng yì。
山川洞经纬,利害知兴塞。shān chuān dòng jīng wěi,lì hài zhī xīng sāi。
情伪若观火,庶几免回惑。qíng wěi ruò guān huǒ,shù jǐ miǎn huí huò。
风尚还淳庞,人心去邪慝。fēng shàng hái chún páng,rén xīn qù xié tè。
持此经术功,自可一道德。chí cǐ jīng shù gōng,zì kě yī dào dé。
行矣趋祖君,于彼无终国。xíng yǐ qū zǔ jūn,yú bǐ wú zhōng guó。
候雁春方归,翩翩同矫翼。hòu yàn chūn fāng guī,piān piān tóng jiǎo yì。
上堂奉几杖,嬉然随钓弋。shàng táng fèng jǐ zhàng,xī rán suí diào yì。
馀闲向南丘,或亦观稼穑。yú xián xiàng nán qiū,huò yì guān jià sè。
引领当夔门,仆夫正匍匐。yǐn lǐng dāng kuí mén,pū fū zhèng pú fú。
嵚崎栈阁倾,诘屈车轮仄。qīn qí zhàn gé qīng,jí qū chē lún zè。
蚕丛九折中,而翁驭方叱。cán cóng jiǔ zhé zhōng,ér wēng yù fāng chì。
江行复滩崄,丛石争雄特。jiāng xíng fù tān xiǎn,cóng shí zhēng xióng tè。
千盘出崩厓,百丈牵生竻。qiān pán chū bēng yá,bǎi zhàng qiān shēng lè。
巫云撒白盐,三峡俄昏黑。wū yún sā bái yán,sān xiá é hūn hēi。
舟与淫预斗,象马势不测。zhōu yǔ yín yù dòu,xiàng mǎ shì bù cè。
入城尚无人,猿狖疑苍赤。rù chéng shàng wú rén,yuán yòu yí cāng chì。
豺虎方咆嗥,甘人作口实。chái hǔ fāng páo háo,gān rén zuò kǒu shí。
况渡泸水西,壤已邻滇僰。kuàng dù lú shuǐ xī,rǎng yǐ lín diān bó。
乌蒙与镇雄,翘首神君亟。wū méng yǔ zhèn xióng,qiào shǒu shén jūn jí。
抚绥亮有方,威爱知无忒。fǔ suí liàng yǒu fāng,wēi ài zhī wú tè。
艰难移孝时,庭闱不敢即。jiān nán yí xiào shí,tíng wéi bù gǎn jí。
万里致忠勤,何殊在亲侧。wàn lǐ zhì zhōng qín,hé shū zài qīn cè。
往觐君毋然,垂堂且自敕。wǎng jìn jūn wú rán,chuí táng qiě zì chì。
居行各有经,至性本天植。jū xíng gè yǒu jīng,zhì xìng běn tiān zhí。
纯孝质有馀,不受丹青饰。chún xiào zhì yǒu yú,bù shòu dān qīng shì。
矧君迩京华,会当驰玉勒。shěn jūn ěr jīng huá,huì dāng chí yù lēi。
竭考得秘书,凤池簪笔入。jié kǎo dé mì shū,fèng chí zān bǐ rù。
日惟大父庆,此事亦孔棘。rì wéi dà fù qìng,cǐ shì yì kǒng jí。
帆开珠海湄,沙喧起鸂?。fān kāi zhū hǎi méi,shā xuān qǐ xī。
送送无尊酒,何以慰相忆。sòng sòng wú zūn jiǔ,hé yǐ wèi xiāng yì。
泽陂有芙荷,中心含苦薏。zé bēi yǒu fú hé,zhōng xīn hán kǔ yì。
美人硕且鬈,寤寐终何极。měi rén shuò qiě quán,wù mèi zhōng hé jí。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

江行

屈大均

乱竹蒙茸两岸迷,水痕高与木棉齐。luàn zhú méng rōng liǎng àn mí,shuǐ hén gāo yǔ mù mián qí。
鱼花一夕乘雷雨,流出羚羊古峡西。yú huā yī xī chéng léi yǔ,liú chū líng yáng gǔ xiá xī。

暮春山行

屈大均

棠梨白似白头人,如雪开时已暮春。táng lí bái shì bái tóu rén,rú xuě kāi shí yǐ mù chūn。
寒食野花惟见汝,乱随蝴蝶扑车轮。hán shí yě huā wéi jiàn rǔ,luàn suí hú dié pū chē lún。

暮春山行

屈大均

鹃花为我血殷红,朵朵清明涕泪中。juān huā wèi wǒ xuè yīn hóng,duǒ duǒ qīng míng tì lèi zhōng。
望帝春心终不死,幽林处处是蚕丛。wàng dì chūn xīn zhōng bù sǐ,yōu lín chù chù shì cán cóng。

墓门

屈大均

墓门萧瑟总枫林,不待秋来霜露深。mù mén xiāo sè zǒng fēng lín,bù dài qiū lái shuāng lù shēn。
山鬼无心更含笑,野猿终古一悲吟。shān guǐ wú xīn gèng hán xiào,yě yuán zhōng gǔ yī bēi yín。

墓门

屈大均

毛女何年罢鼓琴,魂归莫向华山阴。máo nǚ hé nián bà gǔ qín,hún guī mò xiàng huá shān yīn。
姗姗来影如烟雾,怅望瑶台空一林。shān shān lái yǐng rú yān wù,chàng wàng yáo tái kōng yī lín。

樵妇词

屈大均

采樵三两乱云边,亦有红颜出自然。cǎi qiáo sān liǎng luàn yún biān,yì yǒu hóng yán chū zì rán。
山鸟谁知画眉好,山花谁识大丹鲜。shān niǎo shuí zhī huà méi hǎo,shān huā shuí shí dà dān xiān。

樵妇词

屈大均

青青竹笋苦心同,采满花篮损玉葱。qīng qīng zhú sǔn kǔ xīn tóng,cǎi mǎn huā lán sǔn yù cōng。
莫学潇湘古时女,泪痕长在箨兮中。mò xué xiāo xiāng gǔ shí nǚ,lèi hén zhǎng zài tuò xī zhōng。

樵妇词

屈大均

褓中儿女鹧鸪衣,藤笠团团月一围。bǎo zhōng ér nǚ zhè gū yī,téng lì tuán tuán yuè yī wéi。
解唱徭歌偏不唱,恐惊花里郁鸡飞。jiě chàng yáo gē piān bù chàng,kǒng jīng huā lǐ yù jī fēi。

樵妇词

屈大均

花好无名笑太红,乱收春色束薪中。huā hǎo wú míng xiào tài hóng,luàn shōu chūn sè shù xīn zhōng。
香生炊黍终无怨,多少朱颜木槿同。xiāng shēng chuī shǔ zhōng wú yuàn,duō shǎo zhū yán mù jǐn tóng。

光孝寺松

屈大均

爱松不必古松树,小小青松已可怜。ài sōng bù bì gǔ sōng shù,xiǎo xiǎo qīng sōng yǐ kě lián。
城里种松难长大,一株虬曲即髯仙。chéng lǐ zhǒng sōng nán zhǎng dà,yī zhū qiú qū jí rán xiān。

光孝寺松

屈大均

王园诃子几林空,吹倒菩提苦飓风。wáng yuán hē zi jǐ lín kōng,chuī dào pú tí kǔ jù fēng。
一树苍松长偃盖,乱飞苍雪似山中。yī shù cāng sōng zhǎng yǎn gài,luàn fēi cāng xuě shì shān zhōng。

从阳曲呈邑大令

屈大均

作邑忠宣第一功,新祠俎豆使君同。zuò yì zhōng xuān dì yī gōng,xīn cí zǔ dòu shǐ jūn tóng。
从阳草昧重开辟,三凤声华更水东。cóng yáng cǎo mèi zhòng kāi pì,sān fèng shēng huá gèng shuǐ dōng。

从阳曲呈邑大令

屈大均

七县咽喉控马场,华容疆里复新乡。qī xiàn yàn hóu kòng mǎ chǎng,huá róng jiāng lǐ fù xīn xiāng。
溪山处处开清淑,膏泽都如二水长。xī shān chù chù kāi qīng shū,gāo zé dōu rú èr shuǐ zhǎng。

从阳曲呈邑大令

屈大均

田祖争祠击鼓齐,蓝田古庙盛豚蹄。tián zǔ zhēng cí jī gǔ qí,lán tián gǔ miào shèng tún tí。
令公晴暖行春去,相夹朱轓有鹿麑。lìng gōng qíng nuǎn xíng chūn qù,xiāng jiā zhū fān yǒu lù ní。

从阳曲呈邑大令

屈大均

自作图经补昔人,更将风俗与维新。zì zuò tú jīng bǔ xī rén,gèng jiāng fēng sú yǔ wéi xīn。
牛刀一中桑林舞,是处弦歌返太淳。niú dāo yī zhōng sāng lín wǔ,shì chù xián gē fǎn tài chún。