古诗词

御书歌

屈大均

先皇昔爱松风吼,时作松风字如斗。xiān huáng xī ài sōng fēng hǒu,shí zuò sōng fēng zì rú dòu。
铁画银钩草带真,宣庙神宗同一手。tiě huà yín gōu cǎo dài zhēn,xuān miào shén zōng tóng yī shǒu。
国变馀君大布衣,兼金购得御书归。guó biàn yú jūn dà bù yī,jiān jīn gòu dé yù shū guī。
日日焚香瞻圣藻,天门龙跳见天威。rì rì fén xiāng zhān shèng zǎo,tiān mén lóng tiào jiàn tiān wēi。
手种苍松何礧砢,松髯看似龙髯堕。shǒu zhǒng cāng sōng hé léi kē,sōng rán kàn shì lóng rán duò。
皮经岁月长斑鳞,子为乾坤留硕果。pí jīng suì yuè zhǎng bān lín,zi wèi qián kūn liú shuò guǒ。
血泪风吹无尽时,枯枝复似海棠枝。xuè lèi fēng chuī wú jǐn shí,kū zhī fù shì hǎi táng zhī。
岁寒不为君王改,节苦惟应天地知。suì hán bù wèi jūn wáng gǎi,jié kǔ wéi yīng tiān dì zhī。
华阳昔种苍松盛,白衣宰相言符命。huá yáng xī zhǒng cāng sōng shèng,bái yī zǎi xiāng yán fú mìng。
一身前后事齐梁,有愧松风清且劲。yī shēn qián hòu shì qí liáng,yǒu kuì sōng fēng qīng qiě jìn。
君今对越松风字,先帝威灵应鉴只。jūn jīn duì yuè sōng fēng zì,xiān dì wēi líng yīng jiàn zhǐ。
千秋御气托茅茨,一片神光生玉玺。qiān qiū yù qì tuō máo cí,yī piàn shén guāng shēng yù xǐ。
殷勤拂拭绝纤埃,芳辣三薰恐蠹来。yīn qín fú shì jué xiān āi,fāng là sān xūn kǒng dù lái。
异日黄纱笼入献,文华殿里待重开。yì rì huáng shā lóng rù xiàn,wén huá diàn lǐ dài zhòng kāi。
二字煌煌如大训,九宾肃肃设平台。èr zì huáng huáng rú dà xùn,jiǔ bīn sù sù shè píng tái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

送汪扶晨奉吴山大师灵龛返葬黄山

屈大均

精爽应随轩后去,云霄一路拾龙髯。jīng shuǎng yīng suí xuān hòu qù,yún xiāo yī lù shí lóng rán。
未应列在高僧传,公是郎官后孝廉。wèi yīng liè zài gāo sēng chuán,gōng shì láng guān hòu xiào lián。

送汪扶晨奉吴山大师灵龛返葬黄山

屈大均

轩辕宫阙在黄山,万丈丹梯尔重攀。xuān yuán gōng quē zài huáng shān,wàn zhàng dān tī ěr zhòng pān。
石匣故应收舍利,遗书还与散人间。shí xiá gù yīng shōu shě lì,yí shū hái yǔ sàn rén jiān。

金陵送蓝子

屈大均

故园荔子正鲜红,汝返闽中我粤中。gù yuán lì zi zhèng xiān hóng,rǔ fǎn mǐn zhōng wǒ yuè zhōng。
此地杨梅那得似,荷花虽好酒樽空。cǐ dì yáng méi nà dé shì,hé huā suī hǎo jiǔ zūn kōng。

金陵送蓝子

屈大均

秣陵为客总途穷,才技如君恨太工。mò líng wèi kè zǒng tú qióng,cái jì rú jūn hèn tài gōng。
自昔黄金天最爱,艰难不肯与英雄。zì xī huáng jīn tiān zuì ài,jiān nán bù kěn yǔ yīng xióng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

奇绝黄山吴季六,画松不画直松看。qí jué huáng shān wú jì liù,huà sōng bù huà zhí sōng kàn。
四松最是黄山怪,长使人来毛骨寒。sì sōng zuì shì huáng shān guài,zhǎng shǐ rén lái máo gǔ hán。

题吴季六所画黄山松

屈大均

三十六峰松尽眠,一峰峰有一松缠。sān shí liù fēng sōng jǐn mián,yī fēng fēng yǒu yī sōng chán。
松枝不比松身短,十丈横飞渡水烟。sōng zhī bù bǐ sōng shēn duǎn,shí zhàng héng fēi dù shuǐ yān。

题吴季六所画黄山松

屈大均

株株穿石土膏无,瘦尽蛟龙石作肤。zhū zhū chuān shí tǔ gāo wú,shòu jǐn jiāo lóng shí zuò fū。
画出已令山鬼泣,不须黄海作全图。huà chū yǐ lìng shān guǐ qì,bù xū huáng hǎi zuò quán tú。

题吴季六所画黄山松

屈大均

撄石孥云尽偃松,一松飞去接前峰。yīng shí nú yún jǐn yǎn sōng,yī sōng fēi qù jiē qián fēng。
游人不觉石梁断,扶过溪南惊卧龙。yóu rén bù jué shí liáng duàn,fú guò xī nán jīng wò lóng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

熊罴多力不如君,曾向沙场作虎贲。xióng pí duō lì bù rú jūn,céng xiàng shā chǎng zuò hǔ bēn。
战败不愁无矢刃,奇松拔取扫千军。zhàn bài bù chóu wú shǐ rèn,qí sōng bá qǔ sǎo qiān jūn。

题吴季六所画黄山松

屈大均

山木阴森古穴边,汝驱虓虎出飞泉。shān mù yīn sēn gǔ xué biān,rǔ qū xiāo hǔ chū fēi quán。
画来三叠庐山似,更有虬松怒上天。huà lái sān dié lú shān shì,gèng yǒu qiú sōng nù shàng tiān。

题吴季六所画黄山松

屈大均

松松费尽熊罴力,画取黄山万树来。sōng sōng fèi jǐn xióng pí lì,huà qǔ huáng shān wàn shù lái。
双腕可怜如此用,丹青深隐冠军才。shuāng wàn kě lián rú cǐ yòng,dān qīng shēn yǐn guān jūn cái。

题吴季六所画黄山松

屈大均

龙颠虎倒在峰峰,尽是将军汉代松。lóng diān hǔ dào zài fēng fēng,jǐn shì jiāng jūn hàn dài sōng。
鳞甲不妨三寸厚,耐他冰雪过玄冬。lín jiǎ bù fáng sān cùn hòu,nài tā bīng xuě guò xuán dōng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

看君身亦一长松,生长黄山石壁重。kàn jūn shēn yì yī zhǎng sōng,shēng zhǎng huáng shān shí bì zhòng。
放笔可能为直干,千寻撑起玉芙蓉。fàng bǐ kě néng wèi zhí gàn,qiān xún chēng qǐ yù fú róng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

瘦尽徒劳石髓滋,时时看似一峰欹。shòu jǐn tú láo shí suǐ zī,shí shí kàn shì yī fēng yī。
女萝乱挂无空处,画出应教山鬼疑。nǚ luó luàn guà wú kōng chù,huà chū yīng jiào shān guǐ yí。

严子陵

屈大均

梅市仙人是妇翁,垂竿不愧逸民风。méi shì xiān rén shì fù wēng,chuí gān bù kuì yì mín fēng。
富春江上台千尺,长为君王峙碧空。fù chūn jiāng shàng tái qiān chǐ,zhǎng wèi jūn wáng zhì bì kōng。