古诗词

御书歌

屈大均

先皇昔爱松风吼,时作松风字如斗。xiān huáng xī ài sōng fēng hǒu,shí zuò sōng fēng zì rú dòu。
铁画银钩草带真,宣庙神宗同一手。tiě huà yín gōu cǎo dài zhēn,xuān miào shén zōng tóng yī shǒu。
国变馀君大布衣,兼金购得御书归。guó biàn yú jūn dà bù yī,jiān jīn gòu dé yù shū guī。
日日焚香瞻圣藻,天门龙跳见天威。rì rì fén xiāng zhān shèng zǎo,tiān mén lóng tiào jiàn tiān wēi。
手种苍松何礧砢,松髯看似龙髯堕。shǒu zhǒng cāng sōng hé léi kē,sōng rán kàn shì lóng rán duò。
皮经岁月长斑鳞,子为乾坤留硕果。pí jīng suì yuè zhǎng bān lín,zi wèi qián kūn liú shuò guǒ。
血泪风吹无尽时,枯枝复似海棠枝。xuè lèi fēng chuī wú jǐn shí,kū zhī fù shì hǎi táng zhī。
岁寒不为君王改,节苦惟应天地知。suì hán bù wèi jūn wáng gǎi,jié kǔ wéi yīng tiān dì zhī。
华阳昔种苍松盛,白衣宰相言符命。huá yáng xī zhǒng cāng sōng shèng,bái yī zǎi xiāng yán fú mìng。
一身前后事齐梁,有愧松风清且劲。yī shēn qián hòu shì qí liáng,yǒu kuì sōng fēng qīng qiě jìn。
君今对越松风字,先帝威灵应鉴只。jūn jīn duì yuè sōng fēng zì,xiān dì wēi líng yīng jiàn zhǐ。
千秋御气托茅茨,一片神光生玉玺。qiān qiū yù qì tuō máo cí,yī piàn shén guāng shēng yù xǐ。
殷勤拂拭绝纤埃,芳辣三薰恐蠹来。yīn qín fú shì jué xiān āi,fāng là sān xūn kǒng dù lái。
异日黄纱笼入献,文华殿里待重开。yì rì huáng shā lóng rù xiàn,wén huá diàn lǐ dài zhòng kāi。
二字煌煌如大训,九宾肃肃设平台。èr zì huáng huáng rú dà xùn,jiǔ bīn sù sù shè píng tái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

浮琼海

屈大均

风帆朝自石塘开,白浪如山万里来。fēng fān cháo zì shí táng kāi,bái làng rú shān wàn lǐ lái。
白是海天青是水,茫茫不辨有琼雷。bái shì hǎi tiān qīng shì shuǐ,máng máng bù biàn yǒu qióng léi。

浮琼海

屈大均

一气空蒙作海天,风吹飞水白如烟。yī qì kōng méng zuò hǎi tiān,fēng chuī fēi shuǐ bái rú yān。
三潮三汐东西至,卷去长沙不见边。sān cháo sān xī dōng xī zhì,juǎn qù zhǎng shā bù jiàn biān。

浮琼海

屈大均

岛屿沉浮一点青,鸡声仿佛在空冥。dǎo yǔ chén fú yī diǎn qīng,jī shēng fǎng fú zài kōng míng。
断虹一片天边起,乱落风帆向翠屏。duàn hóng yī piàn tiān biān qǐ,luàn luò fēng fān xiàng cuì píng。

明妃

屈大均

阴山一望战云寒,汉月凄凄不忍看。yīn shān yī wàng zhàn yún hán,hàn yuè qī qī bù rěn kàn。
都尉不辞封右校,明妃何惜嫁呼韩。dōu wèi bù cí fēng yòu xiào,míng fēi hé xī jià hū hán。

明妃

屈大均

自作新辞教绿珠,明君舞罢赐珊瑚。zì zuò xīn cí jiào lǜ zhū,míng jūn wǔ bà cì shān hú。
翔风莫抱房中怨,塞上阏氏似尔无。xiáng fēng mò bào fáng zhōng yuàn,sāi shàng è shì shì ěr wú。

明妃

屈大均

琵琶马上送蛾眉,汉帝思同公主时。pí pá mǎ shàng sòng é méi,hàn dì sī tóng gōng zhǔ shí。
善舞明君梁氏女,不甘秋草学阏氏。shàn wǔ míng jūn liáng shì nǚ,bù gān qiū cǎo xué è shì。

文君

屈大均

绿绮琴声亦是媒,人间那得长卿才。lǜ qǐ qín shēng yì shì méi,rén jiān nà dé zhǎng qīng cái。
白头吟罢重欢好,也似长门一赋来。bái tóu yín bà zhòng huān hǎo,yě shì zhǎng mén yī fù lái。

韶阳道中望诸峰

屈大均

削出枝枝是箨龙,无人道是一峰峰。xuē chū zhī zhī shì tuò lóng,wú rén dào shì yī fēng fēng。
山灵作意为韶石,欲使巉岩似次宗。shān líng zuò yì wèi sháo shí,yù shǐ chán yán shì cì zōng。

送人之云中

屈大均

山西门户是云中,上谷三关俯汉宫。shān xī mén hù shì yún zhōng,shàng gǔ sān guān fǔ hàn gōng。
君向长城城上望,秋鹰应念郅都雄。jūn xiàng zhǎng chéng chéng shàng wàng,qiū yīng yīng niàn zhì dōu xióng。

送人返徽州

屈大均

黄山白岳梦魂间,之子乘秋一杖还。huáng shān bái yuè mèng hún jiān,zhī zi chéng qiū yī zhàng hái。
洗研莫污飞瀑水,濯缨吾拟向潺湲。xǐ yán mò wū fēi pù shuǐ,zhuó yīng wú nǐ xiàng chán yuán。

和太仓许子题宋高宗赐岳武穆王班师手诏后

屈大均

自写班师诏纸来,思陵花押玺函开。zì xiě bān shī zhào zhǐ lái,sī líng huā yā xǐ hán kāi。
东南自足为天子,一片湖山绕露台。dōng nán zì zú wèi tiān zi,yī piàn hú shān rào lù tái。

和太仓许子题宋高宗赐岳武穆王班师手诏后

屈大均

龙颜多为讲和开,有诏班师手自裁。lóng yán duō wèi jiǎng hé kāi,yǒu zhào bān shī shǒu zì cái。
雪耻枉居勾践国,会稽山解笑人来。xuě chǐ wǎng jū gōu jiàn guó,huì jī shān jiě xiào rén lái。

咏吹笛者

屈大均

惊鸿不似似行云,日夕含香笑语芬。jīng hóng bù shì shì xíng yún,rì xī hán xiāng xiào yǔ fēn。
应是绿珠高弟子,笛声吹出舞明君。yīng shì lǜ zhū gāo dì zi,dí shēng chuī chū wǔ míng jūn。

琪林

屈大均

琪林日暮喜乘凉,羽客殷勤拂石床。qí lín rì mù xǐ chéng liáng,yǔ kè yīn qín fú shí chuáng。
欲得银钩真与草,白鹅多养在池塘。yù dé yín gōu zhēn yǔ cǎo,bái é duō yǎng zài chí táng。

故苑

屈大均

故苑昌华在海头,离宫亦傍荔枝洲。gù yuàn chāng huá zài hǎi tóu,lí gōng yì bàng lì zhī zhōu。
蝉声如水流高树,催尽斜阳又一秋。chán shēng rú shuǐ liú gāo shù,cuī jǐn xié yáng yòu yī qiū。