古诗词

烈皇帝御琴歌

屈大均

呜呼苍天不可识,炎精久被虹霓食。wū hū cāng tiān bù kě shí,yán jīng jiǔ bèi hóng ní shí。
共工怒触天寿崩,百神惊走惨无色。gòng gōng nù chù tiān shòu bēng,bǎi shén jīng zǒu cǎn wú sè。
先皇龙战血玄黄,云中徒跣归文昌。xiān huáng lóng zhàn xuè xuán huáng,yún zhōng tú xiǎn guī wén chāng。
臣寻弓剑煤山旁,泪枯参天双海棠。chén xún gōng jiàn méi shān páng,lèi kū cān tiān shuāng hǎi táng。
宫门邂逅故尝侍,曾见先皇诸宝器。gōng mén xiè hòu gù cháng shì,céng jiàn xiān huáng zhū bǎo qì。
乌嘷久已殉银泉,龟书无复藏金匮。wū háo jiǔ yǐ xùn yín quán,guī shū wú fù cáng jīn kuì。
惟馀一琴贼不伤,真人手泽犹光腻。wéi yú yī qín zéi bù shāng,zhēn rén shǒu zé yóu guāng nì。
花纹细作飞龙形,玉管亲题翔凤字。huā wén xì zuò fēi lóng xíng,yù guǎn qīn tí xiáng fèng zì。
济南李卿怀孤忠,千金购兹太冥桐。jì nán lǐ qīng huái gū zhōng,qiān jīn gòu zī tài míng tóng。
拂拭神蛾丝五色,沐浴珠徽光的皪。fú shì shén é sī wǔ sè,mù yù zhū huī guāng de lì。
月明如见朝鬼神,天阴时闻轰霹雳。yuè míng rú jiàn cháo guǐ shén,tiān yīn shí wén hōng pī lì。
我从李卿请琴观,楚囚相对泣南冠。wǒ cóng lǐ qīng qǐng qín guān,chǔ qiú xiāng duì qì nán guān。
湘妃锦瑟秋风咽,山鬼罗衣夜雨寒。xiāng fēi jǐn sè qiū fēng yàn,shān guǐ luó yī yè yǔ hán。
欲排阊阖叩天鼓,忠信翻为虎豹侮。yù pái chāng hé kòu tiān gǔ,zhōng xìn fān wèi hǔ bào wǔ。
乾崩坤拆帝无闻,日拥投壶诸玉女。qián bēng kūn chāi dì wú wén,rì yōng tóu hú zhū yù nǚ。
蒲陂南薰操不成,昆丘黄竹歌空苦。pú bēi nán xūn cāo bù chéng,kūn qiū huáng zhú gē kōng kǔ。
宵衣旰食十馀秋,有宫无商泪自流。xiāo yī gàn shí shí yú qiū,yǒu gōng wú shāng lèi zì liú。
大弦既急小弦绝,谁为君王蠲百忧。dà xián jì jí xiǎo xián jué,shuí wèi jūn wáng juān bǎi yōu。
其时坐有杨太尝,曾承天语称师襄。qí shí zuò yǒu yáng tài cháng,céng chéng tiān yǔ chēng shī xiāng。
玉熙宫中久供奉,琴声高奏侑羽觞。yù xī gōng zhōng jiǔ gōng fèng,qín shēng gāo zòu yòu yǔ shāng。
岐伯铙歌扬武德,延年乐府擅鸿章。qí bó náo gē yáng wǔ dé,yán nián lè fǔ shàn hóng zhāng。
呜咽牵予诉遗事,咬春燕九陪游戏。wū yàn qiān yǔ sù yí shì,yǎo chūn yàn jiǔ péi yóu xì。
琵琶水殿弹娇娥,龙舟争采夜舒荷。pí pá shuǐ diàn dàn jiāo é,lóng zhōu zhēng cǎi yè shū hé。
唐山新制房中乐,黄鹄交飞太液波。táng shān xīn zhì fáng zhōng lè,huáng gǔ jiāo fēi tài yè bō。
叠叠水嬉金傀儡,纷纷过锦玉婆娑。dié dié shuǐ xī jīn guī lěi,fēn fēn guò jǐn yù pó suō。
月照龙颜含喜色,千秋万岁乐宁多。yuè zhào lóng yán hán xǐ sè,qiān qiū wàn suì lè níng duō。
千秋万岁乐无多,忽尔辽阳烽火动,焦劳无复听云和。qiān qiū wàn suì lè wú duō,hū ěr liáo yáng fēng huǒ dòng,jiāo láo wú fù tīng yún hé。
天昏莫扫蚩尤雾,河决谁怜瓠子歌。tiān hūn mò sǎo chī yóu wù,hé jué shuí lián hù zi gē。
吹角难令玄女降,舞干其奈有苗何。chuī jiǎo nán lìng xuán nǚ jiàng,wǔ gàn qí nài yǒu miáo hé。
甲申三月燕京乱,此琴七弦忽尽断。jiǎ shēn sān yuè yàn jīng luàn,cǐ qín qī xián hū jǐn duàn。
玉殿横飞铁骑声,天威先示空桑变。yù diàn héng fēi tiě qí shēng,tiān wēi xiān shì kōng sāng biàn。
从此中华礼乐崩,八音遏密因思陵。cóng cǐ zhōng huá lǐ lè bēng,bā yīn è mì yīn sī líng。
小臣亦似峄阳干,半生半死难骞腾。xiǎo chén yì shì yì yáng gàn,bàn shēng bàn sǐ nán qiān téng。
伏波马革裹未遂,轩辕龙髯攀不能。fú bō mǎ gé guǒ wèi suì,xuān yuán lóng rán pān bù néng。
感君珍重此琴归,九庙神灵实凭依。gǎn jūn zhēn zhòng cǐ qín guī,jiǔ miào shén líng shí píng yī。
鼓之舞之元气驰,帝出乎震是今时。gǔ zhī wǔ zhī yuán qì chí,dì chū hū zhèn shì jīn shí。
殷荐上天以崇德,此琴将为圣人师。yīn jiàn shàng tiān yǐ chóng dé,cǐ qín jiāng wèi shèng rén shī。
太尝于焉再稽首,为取赐琴挥玉手。tài cháng yú yān zài jī shǒu,wèi qǔ cì qín huī yù shǒu。
童子金炉添御香,主人朝服当西牖。tóng zi jīn lú tiān yù xiāng,zhǔ rén cháo fú dāng xī yǒu。
落日阴连海岱云,平沙远映青徐柳。luò rì yīn lián hǎi dài yún,píng shā yuǎn yìng qīng xú liǔ。
初拨宫弦钟吕鸣,缥渺箫韶吟紫清。chū bō gōng xián zhōng lǚ míng,piāo miǎo xiāo sháo yín zǐ qīng。
春风吹满蓬莱阙,和銮正绕千花行。chūn fēng chuī mǎn péng lái quē,hé luán zhèng rào qiān huā xíng。
移商未成忽变徵,剑戟相摩两不止。yí shāng wèi chéng hū biàn zhēng,jiàn jǐ xiāng mó liǎng bù zhǐ。
中原群盗俄蜂起,至尊叹息呼赤子。zhōng yuán qún dào é fēng qǐ,zhì zūn tàn xī hū chì zi。
更调角羽风嘈嘈,中见黄巾争舞刀。gèng diào jiǎo yǔ fēng cáo cáo,zhōng jiàn huáng jīn zhēng wǔ dāo。
杀人无声如刈蒿,茫茫百草儿女号。shā rén wú shēng rú yì hāo,máng máng bǎi cǎo ér nǚ hào。
又闻投鞭渡临洮,九龙池水流人膏。yòu wén tóu biān dù lín táo,jiǔ lóng chí shuǐ liú rén gāo。
百官披发冲波涛,君王泪沾火藻袍。bǎi guān pī fā chōng bō tāo,jūn wáng lèi zhān huǒ zǎo páo。
笳声夜奏单于小,猎火秋悬太白高。jiā shēng yè zòu dān yú xiǎo,liè huǒ qiū xuán tài bái gāo。
堂堂天朝事遂去,可怜万国无臣庶。táng táng tiān cháo shì suì qù,kě lián wàn guó wú chén shù。
往日霓裳宴太平,开元子弟俱何处。wǎng rì ní shang yàn tài píng,kāi yuán zi dì jù hé chù。
抔土谁封金粟堆,杜鹃自挂苍梧树。póu tǔ shuí fēng jīn sù duī,dù juān zì guà cāng wú shù。
惊风如刀频割弦,欲续断弦双手酸。jīng fēng rú dāo pín gē xián,yù xù duàn xián shuāng shǒu suān。
馀音绕梁何缠绵,满堂宾从皆涕涟。yú yīn rào liáng hé chán mián,mǎn táng bīn cóng jiē tì lián。
请君罢弹莫终曲,恐令南北诸侯哭。qǐng jūn bà dàn mò zhōng qū,kǒng lìng nán běi zhū hóu kū。
偶然失势龙为鱼,终见时来马生角。ǒu rán shī shì lóng wèi yú,zhōng jiàn shí lái mǎ shēng jiǎo。
他朝日月定重输,今夕鸾皇聊独宿。tā cháo rì yuè dìng zhòng shū,jīn xī luán huáng liáo dú sù。
否极泰来天有尝,万里高飞翼先伏。fǒu jí tài lái tiān yǒu cháng,wàn lǐ gāo fēi yì xiān fú。
偕君阿阁贺升平,雌雄和鸣三十六。xié jūn ā gé hè shēng píng,cí xióng hé míng sān shí liù。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

哭亡儿明道

屈大均

又忍西河泪,吾兹敢丧明。yòu rěn xī hé lèi,wú zī gǎn sàng míng。
乌生馀一子,猿哭只三声。wū shēng yú yī zi,yuán kū zhǐ sān shēng。
鞠育劳王母,孩提失所生。jū yù láo wáng mǔ,hái tí shī suǒ shēng。
蟪蛄空九岁,无命养难成。huì gū kōng jiǔ suì,wú mìng yǎng nán chéng。

哭亡儿明道

屈大均

四岁嗟无恃,全凭祖母慈。sì suì jiē wú shì,quán píng zǔ mǔ cí。
甘瓜根蒂绝,老凤羽毛垂。gān guā gēn dì jué,lǎo fèng yǔ máo chuí。
失乳身尝病,虽贫学未迟。shī rǔ shēn cháng bìng,suī pín xué wèi chí。
从予历吴楚,黄口已流离。cóng yǔ lì wú chǔ,huáng kǒu yǐ liú lí。

哭亡儿明道

屈大均

万里频随父,难虞自幼龄。wàn lǐ pín suí fù,nán yú zì yòu líng。
新归作吴语,初读喜葩经。xīn guī zuò wú yǔ,chū dú xǐ pā jīng。
笔札能多取,弦歌解细听。bǐ zhá néng duō qǔ,xián gē jiě xì tīng。
童魂方二尺,可复伴囊萤。tóng hún fāng èr chǐ,kě fù bàn náng yíng。

哭亡儿明道

屈大均

庾信伤心极,胜衣恨二男。yǔ xìn shāng xīn jí,shèng yī hèn èr nán。
从来词客泪,不独为江南。cóng lái cí kè lèi,bù dú wèi jiāng nán。
写爱松烟好,餐馀荔子甘。xiě ài sōng yān hǎo,cān yú lì zi gān。
东门难不哭,朝夕泪长含。dōng mén nán bù kū,cháo xī lèi zhǎng hán。

哭亡儿明道

屈大均

汝母知书甚,埋香已六年。rǔ mǔ zhī shū shén,mái xiāng yǐ liù nián。
黄泉今教汝,紫玉未还天。huáng quán jīn jiào rǔ,zǐ yù wèi hái tiān。
归妹真无实,童乌不与玄。guī mèi zhēn wú shí,tóng wū bù yǔ xuán。
道香诗卷在,谁与守遗篇。dào xiāng shī juǎn zài,shuí yǔ shǒu yí piān。

哭亡儿明道

屈大均

返葬陪而母,凄凉向海云。fǎn zàng péi ér mǔ,qī liáng xiàng hǎi yún。
前为西雁冢,上是华姜坟。qián wèi xī yàn zhǒng,shàng shì huá jiāng fén。
地下精魂聚,人间骨肉分。dì xià jīng hún jù,rén jiān gǔ ròu fēn。
秦淮将汉口,相望在斜曛。qín huái jiāng hàn kǒu,xiāng wàng zài xié xūn。

哭亡儿明道

屈大均

一夕南禺桂,团团泣露华。yī xī nán yú guì,tuán tuán qì lù huá。
芬芳终不实,摇落且无花。fēn fāng zhōng bù shí,yáo luò qiě wú huā。
兆梦曾何益,当门未可夸。zhào mèng céng hé yì,dāng mén wèi kě kuā。
嘉名徒锡汝,吾母恨无涯。jiā míng tú xī rǔ,wú mǔ hèn wú yá。

哭亡儿明道

屈大均

为尔应稽颡,虽殇是长儿。wèi ěr yīng jī sǎng,suī shāng shì zhǎng ér。
三号肠已绝,一痛晕虽支。sān hào cháng yǐ jué,yī tòng yūn suī zhī。
老母忧劳早,皇天警戒迟。lǎo mǔ yōu láo zǎo,huáng tiān jǐng jiè chí。
平生情太过,更在始衰时。píng shēng qíng tài guò,gèng zài shǐ shuāi shí。

哭亡儿明道

屈大均

忆从南海帝,祷得石麒麟。yì cóng nán hǎi dì,dǎo dé shí qí lín。
德薄难留汝,门寒每畏人。dé báo nán liú rǔ,mén hán měi wèi rén。
徒然劳岳渎,不得照星辰。tú rán láo yuè dú,bù dé zhào xīng chén。
夭折皆予罪,从何赎此身。yāo zhé jiē yǔ zuì,cóng hé shú cǐ shēn。

哭亡儿明道

屈大均

书声犹在耳,课读未从容。shū shēng yóu zài ěr,kè dú wèi cóng róng。
病后茹荤少,春馀衣袷重。bìng hòu rú hūn shǎo,chūn yú yī jiá zhòng。
参苓催命易,狼虎咥人凶。cān líng cuī mìng yì,láng hǔ xì rén xiōng。
不是聪明甚,从教学作农。bù shì cōng míng shén,cóng jiào xué zuò nóng。

哭亡儿明道

屈大均

自损真何益,凭将慰老亲。zì sǔn zhēn hé yì,píng jiāng wèi lǎo qīn。
既然非我子,不若未成人。jì rán fēi wǒ zi,bù ruò wèi chéng rén。
造物元相戏,空花岂是春。zào wù yuán xiāng xì,kōng huā qǐ shì chūn。
千秋亭下水,呜咽莫沾巾。qiān qiū tíng xià shuǐ,wū yàn mò zhān jīn。

哭亡儿明道

屈大均

两年离祖母,苦忆故归来。liǎng nián lí zǔ mǔ,kǔ yì gù guī lái。
患难吾虽脱,饥寒汝可哀。huàn nán wú suī tuō,jī hán rǔ kě āi。
如知应入梦,不忘更投眙。rú zhī yīng rù mèng,bù wàng gèng tóu yí。
乞以愚终老,皇天不爱才。qǐ yǐ yú zhōng lǎo,huáng tiān bù ài cái。

哭亡儿明道

屈大均

五十方知慕,平生悔远游。wǔ shí fāng zhī mù,píng shēng huǐ yuǎn yóu。
徒令迟得子,岂有早封侯。tú lìng chí dé zi,qǐ yǒu zǎo fēng hóu。
鸿妇悲三丧,豚儿喜一留。hóng fù bēi sān sàng,tún ér xǐ yī liú。
自今王霸意,不敢愧黄头。zì jīn wáng bà yì,bù gǎn kuì huáng tóu。

六月十八日作

屈大均

儿亡今一月,魂梦未曾离。ér wáng jīn yī yuè,hún mèng wèi céng lí。
泪落人争问,神伤自不知。lèi luò rén zhēng wèn,shén shāng zì bù zhī。
才因妻子减,情以死生移。cái yīn qī zi jiǎn,qíng yǐ sǐ shēng yí。
萧飒秋将至,兰摧剩一枝。xiāo sà qiū jiāng zhì,lán cuī shèng yī zhī。

六月十八日作

屈大均

平生无一善,天意自如斯。píng shēng wú yī shàn,tiān yì zì rú sī。
老亦因哀乐,贫多损孝慈。lǎo yì yīn āi lè,pín duō sǔn xiào cí。
鸱鸮频取子,风雨未安枝。chī xiāo pín qǔ zi,fēng yǔ wèi ān zhī。
辛苦惟生计,无成值此时。xīn kǔ wéi shēng jì,wú chéng zhí cǐ shí。