古诗词

烈皇帝御琴歌

屈大均

呜呼苍天不可识,炎精久被虹霓食。wū hū cāng tiān bù kě shí,yán jīng jiǔ bèi hóng ní shí。
共工怒触天寿崩,百神惊走惨无色。gòng gōng nù chù tiān shòu bēng,bǎi shén jīng zǒu cǎn wú sè。
先皇龙战血玄黄,云中徒跣归文昌。xiān huáng lóng zhàn xuè xuán huáng,yún zhōng tú xiǎn guī wén chāng。
臣寻弓剑煤山旁,泪枯参天双海棠。chén xún gōng jiàn méi shān páng,lèi kū cān tiān shuāng hǎi táng。
宫门邂逅故尝侍,曾见先皇诸宝器。gōng mén xiè hòu gù cháng shì,céng jiàn xiān huáng zhū bǎo qì。
乌嘷久已殉银泉,龟书无复藏金匮。wū háo jiǔ yǐ xùn yín quán,guī shū wú fù cáng jīn kuì。
惟馀一琴贼不伤,真人手泽犹光腻。wéi yú yī qín zéi bù shāng,zhēn rén shǒu zé yóu guāng nì。
花纹细作飞龙形,玉管亲题翔凤字。huā wén xì zuò fēi lóng xíng,yù guǎn qīn tí xiáng fèng zì。
济南李卿怀孤忠,千金购兹太冥桐。jì nán lǐ qīng huái gū zhōng,qiān jīn gòu zī tài míng tóng。
拂拭神蛾丝五色,沐浴珠徽光的皪。fú shì shén é sī wǔ sè,mù yù zhū huī guāng de lì。
月明如见朝鬼神,天阴时闻轰霹雳。yuè míng rú jiàn cháo guǐ shén,tiān yīn shí wén hōng pī lì。
我从李卿请琴观,楚囚相对泣南冠。wǒ cóng lǐ qīng qǐng qín guān,chǔ qiú xiāng duì qì nán guān。
湘妃锦瑟秋风咽,山鬼罗衣夜雨寒。xiāng fēi jǐn sè qiū fēng yàn,shān guǐ luó yī yè yǔ hán。
欲排阊阖叩天鼓,忠信翻为虎豹侮。yù pái chāng hé kòu tiān gǔ,zhōng xìn fān wèi hǔ bào wǔ。
乾崩坤拆帝无闻,日拥投壶诸玉女。qián bēng kūn chāi dì wú wén,rì yōng tóu hú zhū yù nǚ。
蒲陂南薰操不成,昆丘黄竹歌空苦。pú bēi nán xūn cāo bù chéng,kūn qiū huáng zhú gē kōng kǔ。
宵衣旰食十馀秋,有宫无商泪自流。xiāo yī gàn shí shí yú qiū,yǒu gōng wú shāng lèi zì liú。
大弦既急小弦绝,谁为君王蠲百忧。dà xián jì jí xiǎo xián jué,shuí wèi jūn wáng juān bǎi yōu。
其时坐有杨太尝,曾承天语称师襄。qí shí zuò yǒu yáng tài cháng,céng chéng tiān yǔ chēng shī xiāng。
玉熙宫中久供奉,琴声高奏侑羽觞。yù xī gōng zhōng jiǔ gōng fèng,qín shēng gāo zòu yòu yǔ shāng。
岐伯铙歌扬武德,延年乐府擅鸿章。qí bó náo gē yáng wǔ dé,yán nián lè fǔ shàn hóng zhāng。
呜咽牵予诉遗事,咬春燕九陪游戏。wū yàn qiān yǔ sù yí shì,yǎo chūn yàn jiǔ péi yóu xì。
琵琶水殿弹娇娥,龙舟争采夜舒荷。pí pá shuǐ diàn dàn jiāo é,lóng zhōu zhēng cǎi yè shū hé。
唐山新制房中乐,黄鹄交飞太液波。táng shān xīn zhì fáng zhōng lè,huáng gǔ jiāo fēi tài yè bō。
叠叠水嬉金傀儡,纷纷过锦玉婆娑。dié dié shuǐ xī jīn guī lěi,fēn fēn guò jǐn yù pó suō。
月照龙颜含喜色,千秋万岁乐宁多。yuè zhào lóng yán hán xǐ sè,qiān qiū wàn suì lè níng duō。
千秋万岁乐无多,忽尔辽阳烽火动,焦劳无复听云和。qiān qiū wàn suì lè wú duō,hū ěr liáo yáng fēng huǒ dòng,jiāo láo wú fù tīng yún hé。
天昏莫扫蚩尤雾,河决谁怜瓠子歌。tiān hūn mò sǎo chī yóu wù,hé jué shuí lián hù zi gē。
吹角难令玄女降,舞干其奈有苗何。chuī jiǎo nán lìng xuán nǚ jiàng,wǔ gàn qí nài yǒu miáo hé。
甲申三月燕京乱,此琴七弦忽尽断。jiǎ shēn sān yuè yàn jīng luàn,cǐ qín qī xián hū jǐn duàn。
玉殿横飞铁骑声,天威先示空桑变。yù diàn héng fēi tiě qí shēng,tiān wēi xiān shì kōng sāng biàn。
从此中华礼乐崩,八音遏密因思陵。cóng cǐ zhōng huá lǐ lè bēng,bā yīn è mì yīn sī líng。
小臣亦似峄阳干,半生半死难骞腾。xiǎo chén yì shì yì yáng gàn,bàn shēng bàn sǐ nán qiān téng。
伏波马革裹未遂,轩辕龙髯攀不能。fú bō mǎ gé guǒ wèi suì,xuān yuán lóng rán pān bù néng。
感君珍重此琴归,九庙神灵实凭依。gǎn jūn zhēn zhòng cǐ qín guī,jiǔ miào shén líng shí píng yī。
鼓之舞之元气驰,帝出乎震是今时。gǔ zhī wǔ zhī yuán qì chí,dì chū hū zhèn shì jīn shí。
殷荐上天以崇德,此琴将为圣人师。yīn jiàn shàng tiān yǐ chóng dé,cǐ qín jiāng wèi shèng rén shī。
太尝于焉再稽首,为取赐琴挥玉手。tài cháng yú yān zài jī shǒu,wèi qǔ cì qín huī yù shǒu。
童子金炉添御香,主人朝服当西牖。tóng zi jīn lú tiān yù xiāng,zhǔ rén cháo fú dāng xī yǒu。
落日阴连海岱云,平沙远映青徐柳。luò rì yīn lián hǎi dài yún,píng shā yuǎn yìng qīng xú liǔ。
初拨宫弦钟吕鸣,缥渺箫韶吟紫清。chū bō gōng xián zhōng lǚ míng,piāo miǎo xiāo sháo yín zǐ qīng。
春风吹满蓬莱阙,和銮正绕千花行。chūn fēng chuī mǎn péng lái quē,hé luán zhèng rào qiān huā xíng。
移商未成忽变徵,剑戟相摩两不止。yí shāng wèi chéng hū biàn zhēng,jiàn jǐ xiāng mó liǎng bù zhǐ。
中原群盗俄蜂起,至尊叹息呼赤子。zhōng yuán qún dào é fēng qǐ,zhì zūn tàn xī hū chì zi。
更调角羽风嘈嘈,中见黄巾争舞刀。gèng diào jiǎo yǔ fēng cáo cáo,zhōng jiàn huáng jīn zhēng wǔ dāo。
杀人无声如刈蒿,茫茫百草儿女号。shā rén wú shēng rú yì hāo,máng máng bǎi cǎo ér nǚ hào。
又闻投鞭渡临洮,九龙池水流人膏。yòu wén tóu biān dù lín táo,jiǔ lóng chí shuǐ liú rén gāo。
百官披发冲波涛,君王泪沾火藻袍。bǎi guān pī fā chōng bō tāo,jūn wáng lèi zhān huǒ zǎo páo。
笳声夜奏单于小,猎火秋悬太白高。jiā shēng yè zòu dān yú xiǎo,liè huǒ qiū xuán tài bái gāo。
堂堂天朝事遂去,可怜万国无臣庶。táng táng tiān cháo shì suì qù,kě lián wàn guó wú chén shù。
往日霓裳宴太平,开元子弟俱何处。wǎng rì ní shang yàn tài píng,kāi yuán zi dì jù hé chù。
抔土谁封金粟堆,杜鹃自挂苍梧树。póu tǔ shuí fēng jīn sù duī,dù juān zì guà cāng wú shù。
惊风如刀频割弦,欲续断弦双手酸。jīng fēng rú dāo pín gē xián,yù xù duàn xián shuāng shǒu suān。
馀音绕梁何缠绵,满堂宾从皆涕涟。yú yīn rào liáng hé chán mián,mǎn táng bīn cóng jiē tì lián。
请君罢弹莫终曲,恐令南北诸侯哭。qǐng jūn bà dàn mò zhōng qū,kǒng lìng nán běi zhū hóu kū。
偶然失势龙为鱼,终见时来马生角。ǒu rán shī shì lóng wèi yú,zhōng jiàn shí lái mǎ shēng jiǎo。
他朝日月定重输,今夕鸾皇聊独宿。tā cháo rì yuè dìng zhòng shū,jīn xī luán huáng liáo dú sù。
否极泰来天有尝,万里高飞翼先伏。fǒu jí tài lái tiān yǒu cháng,wàn lǐ gāo fēi yì xiān fú。
偕君阿阁贺升平,雌雄和鸣三十六。xié jūn ā gé hè shēng píng,cí xióng hé míng sān shí liù。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

寿端州太守

屈大均

峡东牂江更不开,七峰回合即嵩台。xiá dōng zāng jiāng gèng bù kāi,qī fēng huí hé jí sōng tái。
使君一作诸侯长,令望频高九郡来。shǐ jūn yī zuò zhū hóu zhǎng,lìng wàng pín gāo jiǔ jùn lái。
南越只今憔悴甚,西秦自昔霸王才。nán yuè zhǐ jīn qiáo cuì shén,xī qín zì xī bà wáng cái。
祝公眉寿如豳雅,膏雨多于春酒杯。zhù gōng méi shòu rú bīn yǎ,gāo yǔ duō yú chūn jiǔ bēi。

东越抚军寿词

屈大均

百蛮歌舞我公来,献岁椒觞接寿杯。bǎi mán gē wǔ wǒ gōng lái,xiàn suì jiāo shāng jiē shòu bēi。
元老天归南极老,春台人望越王台。yuán lǎo tiān guī nán jí lǎo,chūn tái rén wàng yuè wáng tái。
木棉花吐千枝笔,明月珠生九孔胎。mù mián huā tǔ qiān zhī bǐ,míng yuè zhū shēng jiǔ kǒng tāi。
岭海旧称丰丽地,只今憔悴仗云雷。lǐng hǎi jiù chēng fēng lì dì,zhǐ jīn qiáo cuì zhàng yún léi。

东越抚军寿词

屈大均

惊春宫柳发新年,嘉庆人趋节钺前。jīng chūn gōng liǔ fā xīn nián,jiā qìng rén qū jié yuè qián。
岂有元公非吐握,自来山甫此蕃宣。qǐ yǒu yuán gōng fēi tǔ wò,zì lái shān fǔ cǐ fān xuān。
天开草昧先雷雨,日出光华带水烟。tiān kāi cǎo mèi xiān léi yǔ,rì chū guāng huá dài shuǐ yān。
鸣鸟海隅应不少,因欢平格舞翩翩。míng niǎo hǎi yú yīng bù shǎo,yīn huān píng gé wǔ piān piān。

卫广文以荔支诗见示赋此奉酬并以为寿

屈大均

汉时王逸推能赋,君复风华似叔师。hàn shí wáng yì tuī néng fù,jūn fù fēng huá shì shū shī。
甘液含消中圣后,香琼饵罢得仙时。gān yè hán xiāo zhōng shèng hòu,xiāng qióng ěr bà dé xiān shí。
兰陵祭酒何曾老,天禄传经亦未迟。lán líng jì jiǔ hé céng lǎo,tiān lù chuán jīng yì wèi chí。
首夏清和看欲近,先红犀角望新辞。shǒu xià qīng hé kàn yù jìn,xiān hóng xī jiǎo wàng xīn cí。

寿东莞杜明府母李太夫人

屈大均

先公温润秦君子,令嗣循良汉大夫。xiān gōng wēn rùn qín jūn zi,lìng sì xún liáng hàn dà fū。
八座起居房氏有,五经传授孟家无。bā zuò qǐ jū fáng shì yǒu,wǔ jīng chuán shòu mèng jiā wú。
侯多膏泽从王母,人祝期颐似鲍姑。hóu duō gāo zé cóng wáng mǔ,rén zhù qī yí shì bào gū。
邑近罗浮仙药满,端阳先献石菖蒲。yì jìn luó fú xiān yào mǎn,duān yáng xiān xiàn shí chāng pú。

读荆轲传作六首

屈大均

置酒华阳曲未终,美人奇马玉盘中。zhì jiǔ huá yáng qū wèi zhōng,měi rén qí mǎ yù pán zhōng。
何须匕首劳神勇,更使将军作鬼雄。hé xū bǐ shǒu láo shén yǒng,gèng shǐ jiāng jūn zuò guǐ xióng。
一自悲风生易水,千秋白日贯长虹。yī zì bēi fēng shēng yì shuǐ,qiān qiū bái rì guàn zhǎng hóng。
殷勤倘用荆卿将,自可威加督亢东。yīn qín tǎng yòng jīng qīng jiāng,zì kě wēi jiā dū kàng dōng。

读荆轲传作六首

屈大均

田光鞠武总谋臣,计失须臾欲劫秦。tián guāng jū wǔ zǒng móu chén,jì shī xū yú yù jié qín。
岂有精灵归匕首,空令哀怨断龙唇。qǐ yǒu jīng líng guī bǐ shǒu,kōng lìng āi yuàn duàn lóng chún。
萧萧风起冲冠发,飒飒云吹首路尘。xiāo xiāo fēng qǐ chōng guān fā,sà sà yún chuī shǒu lù chén。
自此悲歌燕市绝,屠沽无复报恩人。zì cǐ bēi gē yàn shì jué,tú gū wú fù bào ēn rén。

读荆轲传作六首

屈大均

读书击剑未蹉跎,儒雅偏于慷慨多。dú shū jī jiàn wèi cuō tuó,rú yǎ piān yú kāng kǎi duō。
岂有先生非乐毅,何曾太子识荆轲。qǐ yǒu xiān shēng fēi lè yì,hé céng tài zi shí jīng kē。
燕风已起离骚赋,楚调如追易水歌。yàn fēng yǐ qǐ lí sāo fù,chǔ diào rú zhuī yì shuǐ gē。
壮士至今犹发指,寇雠长枕报秦戈。zhuàng shì zhì jīn yóu fā zhǐ,kòu chóu zhǎng zhěn bào qín gē。

读荆轲传作六首

屈大均

平生剑术未曾疏,况是深沉解好书。píng shēng jiàn shù wèi céng shū,kuàng shì shēn chén jiě hǎo shū。
盖聂相期知不可,渐离同去因何如。gài niè xiāng qī zhī bù kě,jiàn lí tóng qù yīn hé rú。
六王有恨惟铜柱,一擿无成更副车。liù wáng yǒu hèn wéi tóng zhù,yī tī wú chéng gèng fù chē。
可惜汉家需佐命,英雄未得少踟蹰。kě xī hàn jiā xū zuǒ mìng,yīng xióng wèi dé shǎo chí chú。

读荆轲传作六首

屈大均

多事田光苦殉名,匆匆伏剑激荆卿。duō shì tián guāng kǔ xùn míng,cōng cōng fú jiàn jī jīng qīng。
英雄不肯言成败,节侠何知有死生。yīng xióng bù kěn yán chéng bài,jié xiá hé zhī yǒu sǐ shēng。
皆白衣冠持大斗,尽冲毛发上长缨。jiē bái yī guān chí dà dòu,jǐn chōng máo fā shàng zhǎng yīng。
离觞未半驱车去,风叶哀含变徵声。lí shāng wèi bàn qū chē qù,fēng yè āi hán biàn zhēng shēng。

读荆轲传作六首

屈大均

无端委肉虎狼秦,炉炭鸿毛枉苦辛。wú duān wěi ròu hǔ láng qín,lú tàn hóng máo wǎng kǔ xīn。
匕首从容非刺客,屏风超越是姬人。bǐ shǒu cóng róng fēi cì kè,píng fēng chāo yuè shì jī rén。
舞阳图奏应辞殿,宋意歌残早湿巾。wǔ yáng tú zòu yīng cí diàn,sòng yì gē cán zǎo shī jīn。
淡淡寒波含涕泪,随风一半逐车轮。dàn dàn hán bō hán tì lèi,suí fēng yī bàn zhú chē lún。

送王处士灵柩归祔锡山先茔

屈大均

素冠相送出梅关,反葬东吴有故山。sù guān xiāng sòng chū méi guān,fǎn zàng dōng wú yǒu gù shān。
死友谁将平子去,孤儿自载伯鸾还。sǐ yǒu shuí jiāng píng zi qù,gū ér zì zài bó luán hái。
沙床散发风流甚,麈尾成松日夕闲。shā chuáng sàn fā fēng liú shén,zhǔ wěi chéng sōng rì xī xián。
我尚为人争便得,幅巾追逐白杨间。wǒ shàng wèi rén zhēng biàn dé,fú jīn zhuī zhú bái yáng jiān。

送王处士灵柩归祔锡山先茔

屈大均

沈湎何曾日举杯,殷勤荷锸越王台。shěn miǎn hé céng rì jǔ bēi,yīn qín hé chā yuè wáng tái。
疏狂岂必青蝇吊,卑湿何劳子服来。shū kuáng qǐ bì qīng yíng diào,bēi shī hé láo zi fú lái。
夷惠半生虚白首,彭殇一笑总黄埃。yí huì bàn shēng xū bái shǒu,péng shāng yī xiào zǒng huáng āi。
文章速朽都无恨,化作瑶葩亦见才。wén zhāng sù xiǔ dōu wú hèn,huà zuò yáo pā yì jiàn cái。

送王处士灵柩归祔锡山先茔

屈大均

瘗尔衣冠在玉峰,风云惨淡待相从。yì ěr yī guān zài yù fēng,fēng yún cǎn dàn dài xiāng cóng。
青莲岂可为金粟,黄石还应作赤松。qīng lián qǐ kě wèi jīn sù,huáng shí hái yīng zuò chì sōng。
情尽英雄虽羽化,身高神智未龙钟。qíng jǐn yīng xióng suī yǔ huà,shēn gāo shén zhì wèi lóng zhōng。
棺中尧典无长夜,旸谷氤氲接二禺。guān zhōng yáo diǎn wú zhǎng yè,yáng gǔ yīn yūn jiē èr yú。

送王处士灵柩归祔锡山先茔

屈大均

明年宿草惠泉东,怅望松楸白露中。míng nián sù cǎo huì quán dōng,chàng wàng sōng qiū bái lù zhōng。
咫尺要离吴烈士,参差樗里汉行宫。zhǐ chǐ yào lí wú liè shì,cān chà chū lǐ hàn xíng gōng。
鱼灯亘古精灵接,麦饭先人伏腊同。yú dēng gèn gǔ jīng líng jiē,mài fàn xiān rén fú là tóng。
含笑九原长已矣,渊冰孝子一身终。hán xiào jiǔ yuán zhǎng yǐ yǐ,yuān bīng xiào zi yī shēn zhōng。