古诗词

绿绮琴歌

屈大均

罗浮四月春泉决,流出千溪万溪雪。luó fú sì yuè chūn quán jué,liú chū qiān xī wàn xī xuě。
丰湖浩渺连空天,鸳鸯鸂鶒纷明灭。fēng hú hào miǎo lián kōng tiān,yuān yāng xī chì fēn míng miè。
主人汉代执金吾,归筑楼台半在湖。zhǔ rén hàn dài zhí jīn wú,guī zhù lóu tái bàn zài hú。
桂棹湖南邀宋玉,银筝湖北奏罗敷。guì zhào hú nán yāo sòng yù,yín zhēng hú běi zòu luó fū。
顾谓双鬟陈绿绮,一时宾客皆倾耳。gù wèi shuāng huán chén lǜ qǐ,yī shí bīn kè jiē qīng ěr。
言是中书邝子琴,珠徽如月寒光起。yán shì zhōng shū kuàng zi qín,zhū huī rú yuè hán guāng qǐ。
梅花千片断龙鳞,沉香一节烧鸾尾。méi huā qiān piàn duàn lóng lín,chén xiāng yī jié shāo luán wěi。
制自唐朝武德年,隐隐金书御玺连。zhì zì táng cháo wǔ dé nián,yǐn yǐn jīn shū yù xǐ lián。
毅皇亲向宫中选,赐与刘卿世世传。yì huáng qīn xiàng gōng zhōng xuǎn,cì yǔ liú qīng shì shì chuán。
中书乃自刘家得,似捧乌号泪沾臆。zhōng shū nǎi zì liú jiā dé,shì pěng wū hào lèi zhān yì。
珍重君王手泽馀,大弦小弦日拂拭。zhēn zhòng jūn wáng shǒu zé yú,dà xián xiǎo xián rì fú shì。
时飞纤指理南风,仿佛重华见颜色。shí fēi xiān zhǐ lǐ nán fēng,fǎng fú zhòng huá jiàn yán sè。
自从朔骑围三城,中书奉使归筹兵。zì cóng shuò qí wéi sān chéng,zhōng shū fèng shǐ guī chóu bīng。
日与元戎亲矢石,时将彩笔作戈旌。rì yǔ yuán róng qīn shǐ shí,shí jiāng cǎi bǐ zuò gē jīng。
双阙恨屯回纥马,六龙愁在亚夫营。shuāng quē hèn tún huí gē mǎ,liù lóng chóu zài yà fū yíng。
城陷中书义不辱,抱琴西向苍梧哭。chéng xiàn zhōng shū yì bù rǔ,bào qín xī xiàng cāng wú kū。
稽康既绝太平引,伯喈亦断清溪曲。jī kāng jì jué tài píng yǐn,bó jiē yì duàn qīng xī qū。
一缕肠萦寡女丝,三年血变钟山玉。yī lǚ cháng yíng guǎ nǚ sī,sān nián xuè biàn zhōng shān yù。
可怜此琴遂流落,龙唇凤嗉归沙漠。kě lián cǐ qín suì liú luò,lóng chún fèng sù guī shā mò。
蔡女胡笳相惨凄,王昭琵琶共萧索。cài nǚ hú jiā xiāng cǎn qī,wáng zhāo pí pá gòng xiāo suǒ。
叹君高义赎兹琴,黄金如山难比心。tàn jūn gāo yì shú zī qín,huáng jīn rú shān nán bǐ xīn。
我友忠魂今有托,先朝法物不同沉。wǒ yǒu zhōng hún jīn yǒu tuō,xiān cháo fǎ wù bù tóng chén。
我昔山东见翔凤,念是威皇手所弄。wǒ xī shān dōng jiàn xiáng fèng,niàn shì wēi huáng shǒu suǒ nòng。
复从太尝见赐琴,一朝开元旧供奉。fù cóng tài cháng jiàn cì qín,yī cháo kāi yuán jiù gōng fèng。
背有崇祯玉玺留,五声亡角悲民流。bèi yǒu chóng zhēn yù xǐ liú,wǔ shēng wáng jiǎo bēi mín liú。
太尝为我一挥手,呼天抢地愁复愁。tài cháng wèi wǒ yī huī shǒu,hū tiān qiǎng dì chóu fù chóu。
君是当年侍从者,出入尝陪八骏马。jūn shì dāng nián shì cóng zhě,chū rù cháng péi bā jùn mǎ。
十三官拜羽林郎,二十战酣涿鹿野。shí sān guān bài yǔ lín láng,èr shí zhàn hān zhuō lù yě。
一自龙髯不及攀,丰湖一曲遂栖闲。yī zì lóng rán bù jí pān,fēng hú yī qū suì qī xián。
乐器不同微子抱,淋铃难见上皇还。lè qì bù tóng wēi zi bào,lín líng nán jiàn shàng huáng hái。
此琴宝惜宜加厚,列朝恩在宫商间。cǐ qín bǎo xī yí jiā hòu,liè cháo ēn zài gōng shāng jiān。
安得翔凤入君手,更召太尝至窗牖。ān dé xiáng fèng rù jūn shǒu,gèng zhào tài cháng zhì chuāng yǒu。
一奏当令白鹄翔,再弹会见神龙吼。yī zòu dāng lìng bái gǔ xiáng,zài dàn huì jiàn shén lóng hǒu。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

稚子

屈大均

丫角半垂丝,蛮花大于髻。yā jiǎo bàn chuí sī,mán huā dà yú jì。
双行桃树间,婀娜才五岁。shuāng xíng táo shù jiān,ē nà cái wǔ suì。

屈大均

开似未开时,芬馨不自知。kāi shì wèi kāi shí,fēn xīn bù zì zhī。
微风吹不远,清梦最相宜。wēi fēng chuī bù yuǎn,qīng mèng zuì xiāng yí。

屈大均

岂必花全吐,馨香已绝人。qǐ bì huā quán tǔ,xīn xiāng yǐ jué rén。
真兰元一朵,不忍摘当春。zhēn lán yuán yī duǒ,bù rěn zhāi dāng chūn。

种蕉

屈大均

爱听疏雨滴,窗外作蕉林。ài tīng shū yǔ dī,chuāng wài zuò jiāo lín。
静久无魂梦,秋来彻夜吟。jìng jiǔ wú hún mèng,qiū lái chè yè yín。

雨夜作

屈大均

山堂雷雨夜,独坐只焚香。shān táng léi yǔ yè,dú zuò zhǐ fén xiāng。
香可清神爽,通宵一气长。xiāng kě qīng shén shuǎng,tōng xiāo yī qì zhǎng。

观海

屈大均

始知元气大,为水竟包天。shǐ zhī yuán qì dà,wèi shuǐ jìng bāo tiān。
一片洋船落,微茫在暮烟。yī piàn yáng chuán luò,wēi máng zài mù yān。

观海

屈大均

有天皆化水,无月不生潮。yǒu tiān jiē huà shuǐ,wú yuè bù shēng cháo。
万里长堤外,波涛极沃焦。wàn lǐ zhǎng dī wài,bō tāo jí wò jiāo。

观海

屈大均

日出当中夜,红轮十丈馀。rì chū dāng zhōng yè,hóng lún shí zhàng yú。
海波烧尽赤,掩映是扶胥。hǎi bō shāo jǐn chì,yǎn yìng shì fú xū。

白华园作

屈大均

舒卷因风雨,芭蕉亦有心。shū juǎn yīn fēng yǔ,bā jiāo yì yǒu xīn。
秋来无一事,叶叶写新吟。qiū lái wú yī shì,yè yè xiě xīn yín。

白华园作

屈大均

水气含云白,山光吐雨青。shuǐ qì hán yún bái,shān guāng tǔ yǔ qīng。
帆低争拂树,过我浣花亭。fān dī zhēng fú shù,guò wǒ huàn huā tíng。

白华园作

屈大均

雨随云气去,雷逐电光来。yǔ suí yún qì qù,léi zhú diàn guāng lái。
为爱秋凉入,轩窗面面开。wèi ài qiū liáng rù,xuān chuāng miàn miàn kāi。

白华园作

屈大均

先秋林叶落,片片作声乾。xiān qiū lín yè luò,piàn piàn zuò shēng qián。
坐久生明月,苔花不觉寒。zuò jiǔ shēng míng yuè,tái huā bù jué hán。

白华园作

屈大均

霜凋采菰米,为饭何香脆。shuāng diāo cǎi gū mǐ,wèi fàn hé xiāng cuì。
更得鲈鱼羹,可以娱荒岁。gèng dé lú yú gēng,kě yǐ yú huāng suì。

白华园作

屈大均

溪鸣知水涨,木落觉山空。xī míng zhī shuǐ zhǎng,mù luò jué shān kōng。
野鹿闲相过,黄花食一丛。yě lù xián xiāng guò,huáng huā shí yī cóng。

白华园作

屈大均

暮天晴遂定,秋使月明多。mù tiān qíng suì dìng,qiū shǐ yuè míng duō。
最爱云光薄,微微拂绛河。zuì ài yún guāng báo,wēi wēi fú jiàng hé。