古诗词

洗象行

屈大均

玉河六月河水长,朝廷旧典赐洗象。yù hé liù yuè hé shuǐ zhǎng,cháo tíng jiù diǎn cì xǐ xiàng。
昆明不见旧楼船,太液何来新甲仗。kūn míng bù jiàn jiù lóu chuán,tài yè hé lái xīn jiǎ zhàng。
倾都观者皆欢娱,宣武门外铺氍毹。qīng dōu guān zhě jiē huān yú,xuān wǔ mén wài pù qú shū。
公子踏花红叱拨,佳人障日锦屠苏。gōng zi tà huā hóng chì bō,jiā rén zhàng rì jǐn tú sū。
须臾前导执金吾,二十四象天街趋。xū yú qián dǎo zhí jīn wú,èr shí sì xiàng tiān jiē qū。
龙旗送出千门柳,羽骑迎过万岁湖。lóng qí sòng chū qiān mén liǔ,yǔ qí yíng guò wàn suì hú。
花牙润洁体雄诡,横行郁若丘山徙。huā yá rùn jié tǐ xióng guǐ,héng xíng yù ruò qiū shān xǐ。
自是瑶光星降精,惟有神龙力可比。zì shì yáo guāng xīng jiàng jīng,wéi yǒu shén lóng lì kě bǐ。
夜郎蛮奴驯习者,手握银钩左右下。yè láng mán nú xùn xí zhě,shǒu wò yín gōu zuǒ yòu xià。
骑入洪波走巨鱼,突出平沙惊万马。qí rù hóng bō zǒu jù yú,tū chū píng shā jīng wàn mǎ。
水花澒洞溅浮云,两边金鼓鸣虎贲。shuǐ huā hòng dòng jiàn fú yún,liǎng biān jīn gǔ míng hǔ bēn。
似逢光武昆阳战,如破吴王水犀军。shì féng guāng wǔ kūn yáng zhàn,rú pò wú wáng shuǐ xī jūn。
万人喧呼动城阙,一片红尘污冰雪。wàn rén xuān hū dòng chéng quē,yī piàn hóng chén wū bīng xuě。
争道骅骝拥御桥,两行灯火侵宫月。zhēng dào huá liú yōng yù qiáo,liǎng xíng dēng huǒ qīn gōng yuè。
白头中使偶相逢,三朝腰玉赐穿宫。bái tóu zhōng shǐ ǒu xiāng féng,sān cháo yāo yù cì chuān gōng。
谓余此象养天厩,当年俸与将军同。wèi yú cǐ xiàng yǎng tiān jiù,dāng nián fèng yǔ jiāng jūn tóng。
晓披璎珞朝皇极,秋驾銮舆出喜峰。xiǎo pī yīng luò cháo huáng jí,qiū jià luán yú chū xǐ fēng。
去岁云南师败绩,象兮曾与沮渠敌。qù suì yún nán shī bài jì,xiàng xī céng yǔ jǔ qú dí。
周王八骏去何之,夏后两龙归未得。zhōu wáng bā jùn qù hé zhī,xià hòu liǎng lóng guī wèi dé。
可怜巀嵲虎豹姿,虽饱膏粱泪沾臆。kě lián jié niè hǔ bào zī,suī bǎo gāo liáng lèi zhān yì。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

对梅

屈大均

荣落虽无意,馨香亦有时。róng luò suī wú yì,xīn xiāng yì yǒu shí。
开从长至候,万物未曾知。kāi cóng zhǎng zhì hòu,wàn wù wèi céng zhī。

对梅

屈大均

冰以寒风壮,春从何处寻。bīng yǐ hán fēng zhuàng,chūn cóng hé chù xún。
梅花知最早,天地此时心。méi huā zhī zuì zǎo,tiān dì cǐ shí xīn。

对梅

屈大均

南国虽无雪,纷纷在鬓丝。nán guó suī wú xuě,fēn fēn zài bìn sī。
梅花吾与汝,同是白头时。méi huā wú yǔ rǔ,tóng shì bái tóu shí。

对梅

屈大均

香是美人心,因风寄竹林。xiāng shì měi rén xīn,yīn fēng jì zhú lín。
定知云卧者,为我弄清琴。dìng zhī yún wò zhě,wèi wǒ nòng qīng qín。

对梅

屈大均

寂寂空林里,花开若有人。jì jì kōng lín lǐ,huā kāi ruò yǒu rén。
夜深枝上鸟,惊出月光频。yè shēn zhī shàng niǎo,jīng chū yuè guāng pín。

对梅

屈大均

花蒂虽云弱,凝冰冻不飞。huā dì suī yún ruò,níng bīng dòng bù fēi。
春风最相惜,吹上美人衣。chūn fēng zuì xiāng xī,chuī shàng měi rén yī。

对梅

屈大均

绿萼晴难吐,黄须冻易凝。lǜ è qíng nán tǔ,huáng xū dòng yì níng。
莫教飞入掌,一点亦春冰。mò jiào fēi rù zhǎng,yī diǎn yì chūn bīng。

对梅

屈大均

花含太古雪,一片已寒人。huā hán tài gǔ xuě,yī piàn yǐ hán rén。
不是馨香绝,如何答好春。bù shì xīn xiāng jué,rú hé dá hǎo chūn。

对梅

屈大均

一夕春风动,花开自不知。yī xī chūn fēng dòng,huā kāi zì bù zhī。
无人从太古,识得未香时。wú rén cóng tài gǔ,shí dé wèi xiāng shí。

对梅

屈大均

不是冲寒放,春风岂有香。bù shì chōng hán fàng,chūn fēng qǐ yǒu xiāng。
众芳犹混沌,吐萼待三阳。zhòng fāng yóu hùn dùn,tǔ è dài sān yáng。

对梅

屈大均

叶尽花全发,枝枝透月明。yè jǐn huā quán fā,zhī zhī tòu yuè míng。
影从人外散,香以夜来清。yǐng cóng rén wài sàn,xiāng yǐ yè lái qīng。

对梅

屈大均

夜半开还阖,天心在一花。yè bàn kāi hái hé,tiān xīn zài yī huā。
香从元气出,独自作春华。xiāng cóng yuán qì chū,dú zì zuò chūn huá。

对梅

屈大均

独坐忘清昼,香微易入神。dú zuò wàng qīng zhòu,xiāng wēi yì rù shén。
不须开万蕊,已得太和真。bù xū kāi wàn ruǐ,yǐ dé tài hé zhēn。

对梅

屈大均

欲折枝高出,烟凝望欲空。yù zhé zhī gāo chū,yān níng wàng yù kōng。
光生三径月,香作一林风。guāng shēng sān jìng yuè,xiāng zuò yī lín fēng。

对梅

屈大均

天寒香更发,花定不知寒。tiān hán xiāng gèng fā,huā dìng bù zhī hán。
多谢风兼雪,吹花透肺肝。duō xiè fēng jiān xuě,chuī huā tòu fèi gān。